Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1134




Chương 1134

“Độc tính? Tiểu nhân thật sự không biết ngài đang nói cái gì”

“Ngươi vẫn không thừa nhận? Vậy ngươi có thể nói tình trạng của chồng ngươi là chuyện gì! Sau khi đại phu xác nhận hắn ta chính là tiếp thu thủy ngưng hương trong một thời gian dài nên mới dẫn đến tâm trí bất ổn. Ngươi thật đúng là tâm địa xấu xa, hắn tốt xấu gì cũng là chồng trên danh nghĩa của ngươi, vì khống chế hắn, ngươi đều xuống tay ngoan độc như vậy!”

Mọi người Chu gia nghe được lời này nhao nhao lộ ra kinh hãi.

Bạch Tú Ngưng mở to hai mắt nhìn: “Đại nhân đừng tùy ý vu oan, đây không phải là sự thật!”

Tân Nguyên chuyển đề tài: “Được, nếu ngươi không thừa nhận chuyện này, chúng ta trước tiên nói một chút về chuyện thứ hai. Lúc trước ngươi đến Chu gia, chính là Đại phu nhân Chu gia, Bạch Tú Yên, đem ngươi thu nhận và giúp đỡ”

Bạch Tú Ngưng gật đầu: “Đúng vậy”

“Nếu Bạch Tú Yên nàng ấy đối ngươi có đại ân sâu nặng như vậy, vì sao ngươi lại lấy oán báo ơn giết nàng ấy!”

Trái tim Bạch Tú Ngưng sụp đổ mạnh mẽ, trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

“Thưa đại nhân, ngài đang nói về cái gì vậy? Làm sao ta có thể giết muội muội của mình! Tất cả mọi người đều biết tỷ muội chúng ta tình thâm ý trọng, ta che chở nàng còn không kịp, lúc đó tỷ tỷ bị bệnh nặng, ta là người ngày đêm hầu hạ trước giường của tỷ ấy. Tất cả mọi người đều có thể làm chứng, ngay cả Bạch gia cũng cảm thấy ta đối với nàng chiếu cố rất nhiều, sao đến nơi của đại nhân, lập tức đổi thành lời nói hoang đường như vậy”

“Chỉ sợ là trước giường bệnh, ngươi không ngừng hại nàng ấy!” Tân Nguyên nói lời lạnh lùng.

Bạch Tú Ngưng không phục: “Đại nhân nói lời này có chứng cứ không, ngài dù sao cũng không thể nói mà không có bằng chứng, vu oan cho tiểu nữ tử đây trước mặt mọi người như thế chứ!”

Tân Nguyên yên lặng, bởi vì đây quả thật là nói mà không có chứng cứ. Sự việc đã xảy ra cách đây vài năm, bây giờ không ai có thể tìm thấy thi thể để xem xét cẩn thận nữa. Cho nên, trước mắt vẫn chưa có biện pháp xác định Bạch Tú Ngưng là tội giết người.

Ai ngờ một giây sau, bỗng nhiên có một tiếng nữ từ ngoài cửa lên tiếng kêu lên.

“Kinh Triệu Phủ xử án, tự nhiên là coi trọng đến chứng cứ, nói một là một hai là hai, đều không phải nói mà không có bằng chứng!”

Tân Nguyên ngẩng đầu, lập tức thấy Triệu Khương Lan đẩy Mộ Dung Bắc Hải, có cả Mộ Dung Bắc Uyên, mấy người bọn họ cùng nhau đi tới.

Còn có một nữ nhân đội mũ lụa đi theo phía sau bọn họ, nhưng xa quá tạm thời còn không nhìn thấy mặt nữ nhân này.

Bạch Tú Ngưng nhìn thấy mấy người Triệu Khương Lan nhịn không được hỏi: “Các ngươi là ai? Đừng có ở chỗ này mà nói nhảm, mê hoặc mọi người, vu oan cho ta.”

Tân Nguyên giận dữ quát: “To gan, hai vị này là Vương gia và công chúa Nhã Lan của triều ta! Sao để cho ngươi có thể ăn nói láo xược như vậy chứ?”

Triệu Khương Lan cũng không thèm để ý, nàng chỉ cười lạnh một tiếng, nhìn Bạch Tú Ngưng. Giọng nói của nàng đầy bi thương nhưng ẩn chứa ý nghĩa đe dọa: “Bạch Tú Ngưng à, ngươi có thể không biết, năm đó, Bạch Tú Yên vốn dĩ cũng không có chết!”

Bạch Tú Ngưng nghe được lời này, mặt bỗng chốc cắt không còn một giọt máu.

Nàng ta đứng dậy hét lên một tiếng: “Không thể nào, điều này là hoàn toàn không thể! Rõ ràng là ta tận mắt nhìn nàng ta trút hơi thở cuối cùng, quan tài của nàng ta bị chôn vùi trong đất, như vậy còn giả bộ hay sao?”

Triệu Khương Lan lắc đầu, nhẹ nhàng cười: “Ai nói cho ngươi biết quan tài bị chôn vùi trong đất, nàng ấy cũng đã chết rồi hả?”

“Không, nhất định là ngươi nói lung tung! Ngay cả đại phu lúc đó cũng nói nàng ấy đã chết, không còn dấu hiệu sống sót nữa, sau đó bị đưa vào trong quan tài, lại chôn vào trong đất, ngươi bây giờ nói cho ta biết nàng chưa chết, làm sao có thể, ngươi đang nói đùa cái gì vậy?”