Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1136




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 1136

Bạch Tú Ngưng sợ hãi đến mức nói chuyện cũng không rõ ràng.

Nàng ta dùng sức nuốt nước bọt nói: “Nếu như thật sự là ngươi, mấy năm qua vì cớ gì đều không chịu lộ diện?”

“Vì cái gì?” Bạch Tú Yên buồn bực nói: “Bởi vì lúc ấy ta bị ngươi hại đến nổi bệnh tình nguy kịch, thậm chí còn không thể cử động bình thường, suốt ngày chỉ có thể nằm thoi thóp trên giường bệnh, không có cách nào ra ngoài gặp người khác. Thậm chí đến nói chuyện ta còn không thể, làm sao có thể chỉ tội ngươi. Cũng là về sao ta gặp được một thần y, sức khỏe mới từ từ hồi phục. Khi sức khỏe ta được hồi phục lần nữa, việc đầu tiên ta làm chính là tìm ngươi báo thù, ta đã đi báo.

quan phủ, muốn bắt được ngươi. Cho nên, Bạch Tú Ngưng, ngươi đừng chống cự nữa, chính ngươi đã giết ta. Mạng của ta là do ngươi lấy, đừng mơ tưởng không thừa nhận”

Bạch Tú Ngưng tuyệt vọng, bất lực lùi về sau. Nhưng lúc này, không ngờ Chu Ý Hiên vốn dĩ đã đầu óc không tỉnh táo, đang ngồi trong góc tường lại động đậy. Khi nhìn thấy gương mặt của Bạch Tú Yên, hắn ta chậm rãi đi đến, điên cuồng nói: “Tú Yên, là nàng sao? Là nàng sao?”

Bạch Tú Ngưng ngồi bên cạnh nghe thấy vậy thì tức giận run người.

Nàng ta nhìn hai người, giọng khàn khàn hét lên: “Vì sao chứ? Bạch Tú Yên đã đi lâu như vậy rồi, trong lòng chàng vẫn nghĩ đến nàng ấy?

Chàng nhìn nàng ấy xem, hai năm qua đã già đi nhiều, nàng ấy có đẹp bằng ta không? Bởi vì cái gì mà ngay cả lúc không tỉnh táo, trong lòng chàng vẫn luôn nhớ đến nàng ấy? Vậy còn ta thì sao? Chàng xem ta là cái gì?”

Chu Ý Hiên cũng không quan tâm Bạch Tú Ngưng, chỉ đảo mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tú Yên.

Bạch Tú Yên cười lạnh: “Hắn ta là phu quân của ta, trong lòng đương nhiên phải có ta!”

“Ngươi trong lòng hắn ta chỉ là một người đã chết, hiện tại ta mới chính là phu nhân của Chu Ý Hiên”

Vẻ mặt Bạch Tú Yên không thay đổi nhìn Bạch Tú Ngưng: “Thừa nhận đi, ngươi là đang ghen ghét, ganh tị với ta. Ghen ghét ta có gia thế tốt, có một phu quân tốt, ghen ghét với ta tất cả mọi thứ.

Vì thế ngươi luôn muốn thay thế ta, một lòng muốn ép chết ta, ngay cả mẫu tộc ta ngươi cũng không buông tha. Ngươi khiến cho những người vốn yêu thích ta cũng yêu thích ngươi, coi ngươi trở thành ta, như vậy có thể đạt được những gì ngươi mong muốn, có được thể diện, có được hư vinh.

Thế nhưng Bạch Tú Ngưng à, những thứ này đều là ngươi dùng tính mạng của ta để đổi lấy, ngươi cũng thật độc ác…”

Bạch Tú Ngưng đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn: “Đúng vậy, chính là ta ghen ghét, ganh tị ngươi, ta ước ngươi có thể chết đi! Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà có người từ nhỏ sinh ra đã giàu có, còn có người từ nhỏ sinh ra đã phải nghèo túng, sống ở những nơi dơ bẩn bị người ta coi là con kiến, mặc sức đánh đuổi.

Thế nhưng, ngươi trong mắt mọi người lại là một đại phu nhân được người người yêu mến. Còn ta, nói thẳng ra bọn họ chỉ xem ta là một người hầu, sao ta có thể cam tâm? Chỉ có khi ngươi chết, mọi thứ mới có thể thay đổi.

Mọi người đều không dám khinh thường ta, bỏ mặc ta, gọi ta một tiếng phu nhân, vậy tại sao ngươi không chết? Bạch Tú Yên, ta hận ngươi Triệu Khương Lan nhướng mày ý nói Bạch Tú Yên lui về phía sau.

Bạch Tú Yên chính là bị ngươi giết, không phải tội giết người thì là gì?”