Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1148




Chương 1148

Một thứ cảm xúc xa lạ không tên cuồn cuộn trào dâng trong tim hắn, sục sôi, nóng bỏng. Vừa chua xót, vừa ngọt ngào. Củi lửa đang cháy rực hồng bỗng nhiên nổ lách tách một tiếng, cắt ngang đoạn tâm tư của hai người. Hai người tựa như chợt bừng tỉnh khỏi mộng mị, hai bóng dáng vội vã tách ra khiến cho khoảng cách giữa cả hai kéo dài thêm một chút.

Khuôn mặt của cả hai người họ đều nóng như phát sốt, tay chân cứ xoắn xuýt cả lại, luống cuống thừa thãi.

Chỉ có hắn mới biết thời khắc này trong lòng mình đang có cảm giác kích động như thế nào.

Hắn hận không thể hôn lên đôi môi hồng nhuận tựa cánh hoa của nàng, từng chút từng chút một, chậm rãi nhấm nháp mật ngọt.

Mộ Dung Bắc Uyên mở lời trước: “Công chúa Nhã Lan, thứ lỗi cho †a, là ta đã mạo phạm, ta vốn không hề có ý đó”

Triệu Khương Lan mỉm cười ngượng ngùng: “Không sao đâu, Thần vương điện hạ không cần phải tự trách mình như vậy”

Hắn lại lần nữa cúi người xuống nhặt lấy dây chuyền, khẽ phủi đi bụi bặm bám trên nó, rồi ra hiệu cho Triệu Khương Lan lại gần.

“Để ta đeo giúp muội, lần này sẽ không trượt tay nữa đâu”

Trong chốc lát, dây chuyền đã được đeo chặt lại.

Triệu Khương Lan có chút giấu đầu hở đuôi đem chiếc nhẫn giấu sâu vào trong lớp y phục. Mộ Dung Bắc Uyên nhìn lướt qua ngón tay của mình, trong lòng cảm thấy đôi chút mất mát.

Qua một hồi ngắn ngủi, ngoài trời mưa đã ngừng rơi. Thấy sắc trời đã nhá nhem tối, nếu như hai người họ không nhanh chóng trở về, đường núi đi vào ban đêm sẽ vô cùng nguy hiểm.

Triệu Khương Lan bèn nói: “Hay là chúng ta quay trở về thôi.”

Hai người lay tỉnh Tiên Nữ và chó săn đang say ngủ, ra hiệu cho chúng đi theo.

Thế nhưng, sau cơn mưa như trút nước, con đường xuống núi trông cực kì lầy lội.

Triệu Khương Lan đi hài dẫm lên bùn đất, hài trơn rất dễ bị lún vào vũng lầy, cho nên nàng không thể không cực kỳ cẩn thận mà bước từng bước.

Mộ Dung Bắc Uyên thấy nàng khó khăn, lời nói bất giác thốt ra khỏi miệng: “Hay là để ta cõng muội?”

Triệu Khương Lan do dự một hồi, không biết liệu rằng như vậy có thích hợp hay không.

Mộ Dung Bắc Uyên đành phải nói: “Nếu càng kéo dài thời gian thì càng phiền phức, hài của muội rất dễ bị lún sâu vào bùn, một chút nữa khi trời tối rồi lại càng nguy hiểm hơn, ta chỉ là muốn giúp muội bớt đi một chút rắc rối thôi mà”

Nàng dường như không chắc chắn lắm, hỏi lại: “Có thật là thân thể của huynh đã hoàn toàn ổn rồi không, đường xuống núi không hề ngắn chút nào, ta sợ ta sế làm huynh mệt”

Mộ Dung Bắc Uyên nghe nàng nói vậy liền cười rộ lên: “Muội đừng lo, ta dẫu sao cũng là kẻ học võ, bây giờ thân thể cường tráng, muội có chút xíu như vậy làm sao có thể khiến ta mệt được”

Triệu Khương Lan không từ chối hắn.

Mộ Dung Bắc Uyển ngồi xổm xuống, ra hiệu cho nàng trèo lên lưng mình, rồi từ từ nâng nàng lên, kiên định vững vàng.

Cánh tay mảnh khảnh của Triệu Khương Lan lẳng lặng vòng qua cổ hắn, khẽ khàng đưa thân mình dán chặt vào tấm lưng dày rộng vững chãi ấy. Trước kia Mộ Dung Bắc Uyên cũng đã từng cõng nàng như vậy, thế nhưng không biết vì sao, thời gian thấm thoát thoi đưa, nàng lại không nói ra được rốt cuộc là có chỗ nào không giống trước.

Bọn họ đáng lẽ phải là một đôi phu thê tình nồng ý thắm hơn bất kì đôi phu thê nào trên thế gian này, thế nhưng vì vận mệnh trớ trêu, ngay cả tiếp xúc nhỏ họ cũng phải cẩn thận từng chút.

Sau cơn mưa, bầu không khí trong rừng như được gột rửa, trong lành tươi mát. Những chú chim nhỏ vốn đang ẩn núp đều bay ra ngoài, hót líu ríu không ngừng.

Tiên Nữ lười không muốn đi nữa bèn chơi xấu leo lên nằm nhoài trên lưng chó săn, có thế nào cũng không chịu xuống.

Chó săn không làm gì được nó, chỉ có thể nghe theo lời Triệu Khương Lan, phì phà phì phò cõng con hồ ly nhỏ mập ú trên lưng mà đi tiếp.

Khóe mắt Triệu Khương Lan không kìm được mà dâng lên một tầng hơi nước, ngay thời khắc này, trong đầu nàng bỗng dưng lại nảy ra một suy nghĩ hoang đường. Nàng ước rằng con đường này có thể trải dài, trải dài mãi không bao giờ kết thúc. Cứ như vậy, cả đời này Mộ Dung Bắc Uyên và nàng sẽ mãi mãi không bao giờ tách rời.