Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1664




Chương 1664

 

Đúng là giống như những lời Triệu Khương Lan nói, bây giờ đang là chiến tranh, thiếu thốn thuốc than, có rất nhiều vị thuốc đều không có.

 

Nàng ta chỉ có thể đi hỏi từng nhà, thật tình không biết rằng, sớm đã có một cái bẫy được giăng sẵn sau lưng chờ đợi mình.

 

Quận chúa Minh Châu đi đến một tiệm thuốc bắc ở ngoài cảng, đối phương nhìn thấy mấy người đi theo nàng ta mặc đồ đánh trận, mắt liền liếc một cái.

 

“Cô nương có phải là nữ đại phu dẫn đầu trong doanh trại chống quân phản loạn của Thần Vương điện hạ không?”

 

Quận chúa Minh Châu gật gật đầu: “Đúng vậy, ta muốn đến chỗ ngươi mua chút thuốc, có hàng hay không?”

 

Đối phương bật cười: “Ây da, đây toàn là thuốc trị bỏng. Ta bỏ rất nhiều thuốc trị bỏng ở trong khu vườn phía sau, nhưng mà chất thành đống rồi, ta cũng không phân biệt rõ lắm, sợ rằng sẽ lấy sai. Nếu như cô nương không sợ phiền, thì chi bằng theo ta đi ra sau chọn lựa đi.”

 

Quận chúa Minh Châu không nghi ngờ hắn, gật gật đầu.

 

“Được thôi, vậy ngươi dẫn đường đi.”

 

Những binh lính đi theo nàng ta cũng không quá để ý, trong lòng cứ nghĩ đây chẳng qua chỉ là một tiệm thuốc nhỏ, sao thì cũng sẽ không xảy ra chuyện rắc rối gì đâu, cũng không có cùng nàng ta đi vào trong.

 

Sau khi quận chúa Minh Châu đi cùng chủ tiệm đến phía sau, thì lại đi theo hắn đến một cái nhà kho.

 

Nàng ta vẫy vẫy tay: “Đồ đạc ở chỗ này của ngươi đúng là lung tung quá đi.”

 

Người đó mỉm cười: “Đúng rồi ạ, cô nương đến đây, xem thử có thứ người cần hay không?”

 

Đợi khi quận chúa Minh Châu đi đến gần, nàng ta đột nhiên ngửi thấy một luồng khí có mùi hương kì lạ.

 

Còn chưa kịp phản ứng gì, liền cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cả người ngã xuống.

 

Bên ngoài tiệm thuốc, mấy người binh lính thấy quận chúa đã lâu rồi vẫn chưa đi ra, cảm thấy kỳ lạ.

 

Có người không kiềm được chạy đến đằng sau, lớn tiếng hét lên: “Quận chúa, quận chúa người ở đâu rồi?”

 

Nhưng vẫn cứ không có ai trả lời, mấy người họ đột nhiên cảm thấy không hay rồi.

 

Bọn họ liền nhanh chóng đẩy mở mấy cánh cửa muốn tìm người, nhưng ở đâu cũng không có bóng dáng của quận chúa.

 

Kể cả người chủ tiệm kia cũng không thấy nữa, trong lòng bọn họ rất lo lắng, lại đi khắp nơi lục lọi một phen, cũng không có thu hoạch gì.

 

Không biết làm gì hơn, bọn họ chỉ đành nhanh chóng quay về trong doanh trại, bẩm báo chuyện này với Mộ Dung Bắc Uyên.

 

Lúc này Mộ Dung Bắc Uyên đang bàn chuyện làm thế nào để lợi dụng địa hình núi để bố trí quân lính với các phó tướng, suy cho cùng vẫn còn một bộ phận binh lính đến đây bằng đường bộ, cũng không dễ dàng để đối phó.

 

Bởi vậy Mộ Dung Bắc Uyên định sẽ tự mình đi kiểm tra địa hình.

 

Sau khi hắn quyết định, liền dẫn theo một đội quân xuất phát.

 

Trước khi đi cũng không quên động viên Triệu Khương Lan: “Về quận chúa Minh Châu, ta đã nói với muội ấy rồi, chắc là muội ấy sau này sẽ rút kinh nghiệm. Nếu như nàng thật sự không vui, thì cứ nói thẳng là được. Ta cũng đã nhắc nhở mấy vị phó tướng rồi, nếu như ai dám vô lễ với nàng, thì sẽ bị xử lý theo quân pháp.”