Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1693




Chương 1693

Thế nào cũng không nghe lời của bản thân ông ta, chỉ điên cuồng tấn công thủy quân Đông Nam.

Thậm chí đến bản thân của Mặc Tuyền còn bị bọn chúng ép đến liên tục phải lùi về sau, ông ta gần như sụp đổ chỉ đành đưa người rút về sau.

Trong quân đội của triều đình, Mộ Dung Bắc Uyên nhận được tin.

Hắn nghe thấy bẩm báo ở phía trước, ban đầu thì đám ong mật đó gần như là bay về hướng bọn họ, nhưng không biết vì sao lại chuyển ngược phương hướng lại, cứ đối phó với thủy quân Đông Nam thôi.

Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên muốn bật cười lớn, cảm thấy đối phương tự tạo nghiệp không thể sống sót.

Nhưng hắn vừa cười, thì lại vụt tắt nụ cười.

Không đúng, không đúng lắm… Nếu như thực sự có hơn nghìn con ong, thì tại sao lại vô duyên vô cớ xuất hiện trên mặt sông chứ.

Chắc chắn là có người điều khiển.

Vậy trong quân doanh của thủy quân Đông Nam, có ai có khả năng điều khiển đám ong mật này.

Chỉ có Triệu Khương Lan, hoặc là một vu y khác!

Nhưng rõ ràng là đám ong mật này giúp đỡ bọn họ, vả lại là lúc gần đánh trận còn quay giáo về phe địch… Bởi vậy, bọn chúng chỉ có thể là do Triệu Khương Lan phái đến!

Mộ Dung Bắc Uyên lo lắng hít sâu.

Không xong rồi, nếu như thật sự là Triệu Khương Lan, liệu nàng ấy có gặp nguy hiểm không?

Triệu Khương Lan có thể điều khiển ong mật, nhất định là phải có được sự đồng ý của Liên Tư Thành trước.

Nói không chừng nàng còn hứa hẹn, rằng trận này nhất định sẽ giúp đỡ thủy quân Đông Nam giành được thắng lợi.

Nhưng mà, nàng vì cứu các binh lính của quân triều đình khỏi dầu sôi lửa bỏng, không để bọn họ phải nhận lấy thất bại thảm hại, mới có sự đảo ngược tình thế như thế này ở thời điểm mấu chốt.

Chỉ cần nghĩ đến đây, Mộ Dung Bắc Uyên liền như ngồi trên đống lửa.

Bởi vậy mặc dù lần này bọn họ giành được thắng lợi, Mộ Dung Bắc Uyên cũng không thể nở nụ cười.

Sau khi rút binh về, trong doanh trại không ngừng bàn tán.

Không ít người đều nói rằng bọn họ lần này thật may mắn, như được thần tiên giúp đỡ.

Trong đám người đó, cũng không ít kẻ muốn nói tốt cho quận chúa Minh Châu, cố ý lớn tiếng nói.

“Theo như ta thấy, lần này là do ông trời đã nghe thấy những lời nguyện cầu của quận chúa Minh Châu, nên mới phái một đám ong mật đến để giúp chúng ta đó!”

Lập tức có người hỏi: “Sao lại nói vậy?”

“Hai ngày trước, quận chúa Minh Châu vừa cho người vẽ một bức tranh chân dung Thủy thần, treo trong phòng, ngày ngày thắp nhang thờ cúng. Chúng ta đánh trận trên sông, làm sao mà có thể thiếu sự phù hộ của thủy thần được, bởi vậy nhất định là những lời cầu khấn của quận chúa Minh Châu đã thành sự thật rồi.”

Quận chúa Minh Châu nghe thấy lời này, vô cùng vui vẻ.

Những người bên cạnh liền khen ngợi không ngớt.

Nàng ta tỉ mỉ quan sát Mộ Dung Bắc Uyên, nhưng lại nghe thấy Mộ Dung Bắc Uyên mặt không cảm xúc mở miệng nói.

“Các ngươi cảm thấy con vật như con ong mật, có thể bay đến mặt sông khi không có điềm báo gì hay sao?”