Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1821: 1821: Chương 1822






Trong lòng ta, nàng là sự tồn tại đẹp đẽ nhất trên thế gian này, sao có thể xấu xa như nàng nói được?”
Hồng Vân cười khổ một tiếng, lắc đầu.

“Không nói nữa, thiếp hơi mệt, muốn ngủ một giấc.”
“Được, nàng nghỉ ngơi cho tốt.”
La Tước dém chăn cho nàng rồi mới ra sai người nhanh chóng bẩm báo chuyện Liên Tư Thành cắn lưỡi tự sát và thả Mặc Tuyền đi cho Mộ Dung Bắc Uyên.

Hắn lại đề bút viết cho Chiêu Vũ đế một lá thư thỉnh tội, trong thư viết rõ sai lầm của bản thân, hắn dùng những lời lẽ chân thành nhất, thể hiện rõ sự kiên trung của mình.

Mộ Dung Bắc Uyên sau khi hay tin tuy có hơi bất ngờ nhưng cũng không trách gì La Tước.

Những chuyện này xảy ra quá đột ngột, sao có thể trách La Tước được.

Dẫu sao dù sớm hay muộn Liên Tư Thành cũng phải chết, chỉ khác ở chỗ chết như thế nào.

Sau khi về kinh, Liên Tư Thành hẳn cũng sẽ bị ngũ ma phanh thây như Lạc Quận vương.


Giờ còn giữ được cái xác vẹn nguyên, là còn may cho hắn rồi.

Tại kinh thành Thịnh Khang, Liên Vãn Tình và Mộ Dung Bắc Quý đã dọn đến ở ngôi nhà Nghiêm Chính giúp họ tìm được một thời gian.

Ngôi nhà này được Nghiêm Chính chọn lựa cẩn thận, Liên Vãn Tình vô cùng hài lòng.

Nhưng điều khiến bà ta phiền lòng là từ khi dọn vào đây ở, tinh thần Mộ Dung Bắc Quý ngày một sa sút.

Nhưng đây vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất, điều khiến người ta càng hoảng hốt hơn là bệnh trầm cảm của Mộ Dung Bắc Quý dường như ngày một nặng thêm.

Hắn bắt đầu mất ngủ triền miên, khi không ngủ được thì chỉ có thể dựa vào rượu mạnh mới có thể an giấc.

Thế nên tính tình lúc nào cũng nóng nảy, thậm chí còn hơi mất kiểm soát.

Liên Vãn Tình đã khuyên nhiều lần nhưng hắn đều không nghe.

Vài ngày sau, mắt hắn đột nhiên mất đi ánh sáng.


Liên Vãn Tình vốn đã thuê tiểu tư đến để hầu hạ Mộ Dung Bắc Quý, nhưng buổi sáng khi hầu hạ Mộ Dung Bắc Quý súc miệng thì chỉ thấy hắn quơ tay lần mò trong không trung.

Tiểu tư bị dọa giật nảy mình, hỏi: “Thiếu gia, mắt thiếu gia có vấn đề?”
Mộ Dung Bắc Quý lập tức nghĩ đến chuyện bất thường xảy ra trong Đông cung khi trước, nổi cơn lôi đình.

“Cút, cút ra ngoài!”
Liên Vãn Tình vội vã chạy đến, giữ chặt lấy Mộ Dung Bắc Quý.

“Nhi tử, nhi tử con nhìn mẫu thân này, con có nhìn thấy mẫu thân không?”
Mộ Dung Bắc Quý nắm chặt cổ tay bà: “Mẫu thân, con lại không thấy nữa rồi.

Chắc không phải mù rồi chứ, không được, con không muốn trở thành kẻ mù lòa!”
Liên Vãn Tình bịt chặt miệng, lau mạnh nước mắt: “Con đợi đó, mẫu thân đi tìm đại phu.

Con ngồi đây đợi, không được đi lung tung, nếu muốn lấy gì thì sai bảo người hầu.”
Đỡ Mộ Dung Bắc Quý ngồi cẩn thận xong, Liên Vãn Tình lập tức tìm đến y quán gần đó.

Vào trong y quán, bà ta tận lực thuật lại đầu đuôi bệnh tình của Mộ Dung Bắc Quý cho đại phu nghe.

Không ngờ đối phương nghe xong, lắc đầu liên tục..