Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1855: 1855: Chương 1856






“Triệu Minh kia, ngài không thể để hắn để lại bên cạnh Thần Vương điện hạ, nếu không chắc chắn sẽ đem lại ảnh hưởng xấu cho điện hạ.”
Vẻ mặt Chiêu Vũ đế nhất thời nghiêm nghị: “Nói thế là có ý gì?”
Quận chúa Minh Châu âm thầm hạ quyết tâm, cả gan nói ra sự thật: “Thật ra, hắn hoàn toàn không phải là bằng hữu tốt gì đó của điện hạ, mà là một luyến sủng lấy sắc để hầu hạ chủ nhân.

Không biết sau lưng hắn ta đã sử dụng thủ đoạn nham hiểm gì khiến cho điện hạ sinh ra tình cảm khác với hắn, giữa bọn họ thật sự không chỉ đơn giản là tình bạn.”
“Không thể nào, điều này không thể nào!” Chiêu Vũ đế giận tái mặt.

“Quận chúa Minh Châu, ngươi có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bừa.

Chẳng lẽ bản thân ngươi không có được sự yêu thích của Thần Vương liền nghi thần nghi quỷ đối với người bên cạnh hắn sao?”
Thấy Chiêu Vũ đế không chịu tin mình, quận chúa Minh Châu giơ ngón tay lên.

“Tiểu nữ nguyện ý thế với trời, nếu có nửa lời nào nói dối thì sẽ bị thiên lôi đánh xuống, chết không được tử tế.


Điện hạ thân thể ngàn vàng, tiểu nữ làm sao dám vì ham muốn bản thân mà cố ý bôi nhọ chàng chứ.

Thật sự không dễ nhìn ra Triệu Minh, người này bên ngoài thì chững chạc đàng hoàng giống như chính nhân quân tử, nhưng bên trong lại là thứ bỉ ổi hèn hạ.”
Nói đến đây, nàng ta gần như nghiến răng nghiến lợi: “Hơn nữa, tiểu nữ từng tận mắt nhìn thấy, điện hạ còn hạ thân cao quý cúi xuống lau chân mang giày cho hắn.

Tiểu nữ không dám tin, đã hỏi ngay trước mặt điện hạ, chàng… cũng chính miệng thừa nhận rồi.”
“Cái gì?”
Chiêu Vũ đế trợn tròn hai mắt, thật lâu không nói nên lời.

“Không thể như vậy, Thần Vương nó luôn nhớ mãi không quên tiên vương phi, mà trước giờ vẫn luôn thích nữ tử, tuyệt đối sẽ không thể biến thành nam nhân.”
“Vậy nên tiểu nữ mới nói, thủ đoạn của Triệu Minh kia rất cao siêu.

Không biết còn làm ra những gì sau lưng đâu!”

Quận chúa Minh Châu lại nghĩ đến một chuyện gì đó, không kìm được nói: “Đúng rồi, còn một chuyện nữa, tiểu nữ nhất định phải báo cáo với Hoàng Thượng.

Chuyện này mới là cực kỳ quan trọng!”
Trái tim Chiêu Vũ đế khẽ nhấc lên: “Lại chuyện gì nữa?”
“Triệu Ngọc, hắn không phải là một đại phu bình thường, mà là một vu y!”
Vu y sao?
Hô hấp của Chiêu Vũ đế chậm lại.

Lúc trước, trong báo cáo từ Giang Nam gửi đến kinh thành chưa hề có ai đề cập đến chuyện vu y.

Hắn ta không biết rằng, đây là vì Mộ Dung Bắc Uyên không muốn đẩy Triệu Khương Lan lên nơi đầu sóng ngọn gió nên mới sai người nói tránh đi.

Vậy nên cho đến bây giờ Chiêu Vũ Đế đều tưởng hắn là một đại phu bình thường.

Nhưng nếu như là vu y thì lại là một chuyện khác.

Thấy sắc mặt của Chiêu Vũ đế thay đổi, quận chúa Minh Châu đã biết rằng hắn ta nhất định có điểm khúc mắc với người có thân phận vu y..