Thanh Âm Thầm Mến

Chương 7: Chương 7





Diệp Thư Từ thuần thục gói vịt quay, đưa cho Thẩm Tứ bằng hai tay.
"Cậu mua cho mình sao?"
"Bà nội thích ăn." Nháy mắt vẻ mất tự nhiên thoáng qua, Thẩm Tứ uể oải cười nhẹ.
Diệp Thư Từ cong môi: "Nhưng con vịt này hơi béo, vịt quay ấy mà, mọi người đều thích ăn da, nếu không mập da sẽ không ngon."
Thẩm Tứ cười nói: "Được".
"Người lớn tuổi vẫn nên ăn ít thì hơn." Trái tim Diệp Thư Từ đập thình thịch.
Khi đối mặt với người mình thích, lúc nào cũng chân thành và đơn giản, một lời nói dối cũng không dám nói, chân thành đến mức...có chút buồn cười.
"Diệp Thư Từ."
Giọng nói Thẩm Tứ dịu dàng như nước, đối mặt với ánh mắt trong trẻo của cô nàng, đôi mắt cô tròn xoe, khi không cười hơi lạnh lùng, nếu chỉ nhìn vào đôi mắt sẽ cảm thấy có chút đáng yêu.
Trong tiếng cười của thiếu niên mang theo chút trêu chọc: "Cậu cứ như thế này thì không kiếm được tiền đâu."
Thẩm Tứ vậy mà nói đùa với cô.
Cậu chàng ít khi cười, ngoại trừ thỉnh thoảng nói đùa với Chu Tử Kỳ, rất ít khi không đứng đắn.
Diệp Thư Từ cắn môi.
Không biết làm thế nào cho phải, cô chớp mắt, chỉ cảm thấy một cảm giác hưng phấn khó hiểu lan khắp đại não, mang đến cảm giác thần kỳ.
Diệp Thư Từ giả vờ mỉm cười hào phóng: "Cậu thấy tôi giống người trần tục lắm à?"
Nói xong lời này, cô lại bắt đầu rối rắm đủ điều, hình như không đủ thú vị, khá nghiêm túc.

Cô rất muốn thể hiện sự khác biệt trước mặt Thẩm Tứ, các bạn nữ thích Thẩm Tứ quá nhiều, Diệp Thư Từ cô bình thường như thế, chừng nào mới đến lượt cô?
Nhưng nếu không nói vậy, cô cũng không biết phải nói gì.
Bản thân cô không có khiếu hài hước.
"Đúng rồi, bà cậu có ăn cay không?"
Thẩm Tứ gật đầu: "Rất thích."

Diệp Thư Từ buông lòng bàn tay đang nắm chặt: "Thật ra, ngoại trừ nước chấm bình thường, bà nội tôi còn pha ra một loại tương ớt, tôi thấy ăn với vịt quay và bánh xuân sẽ ngon hơn, thêm chút đường trắng nữa, cậu đợi tôi một lát."
*Bánh xuân (loại bánh màu trắng, thường ăn trong tiết Lập Xuân bên Trung Quốc)
Cô nàng ngồi xổm xuống, từ ngăn tủ bên cạnh lấy ra một lọ tương ớt lớn, múc mấy muỗng canh, bỏ vào một cái hộp nhỏ.
Cách rất xa đã có thể ngửi thấy mùi vị mằn mặn mê người, tương ớt đỏ rực khiến người ta thèm ăn, Thẩm Tứ nhận lấy, nói: "Không phải bình thường mua vịt quay đều được miễn phí sao?"
"Cách làm khá phức tạp, bà nội cũng không làm nhiều, chỉ đủ dùng trong nhà thôi."
Thẩm Tứ cười nhạt.
Cậu chàng cầm túi nilong lên, giọng nói trầm ấm dễ chịu phát ra từ dây thanh quản: "Cảm ơn nhé, bạn cùng bàn."
Cậu lại gọi cô là bạn cùng bàn.
Diệp Thư Từ vui vô cùng.
Cô nhìn theo bóng lưng Thẩm Tứ, cho đến khi bóng dáng cao gầy của thiếu niên biến mất ở cuối con phố, cô vẫn còn trong trạng thái thẫn thờ.
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, nhưng cô cảm thấy hôm nay Thẩm Tứ hơi khác.
"Làm con sợ chết mất." Diệp Thư Từ che ngực.
Không biết bà nội xuất hiện sau lưng từ lúc nào, tóc bà cụ đã bạc từ lâu, được nhuộm đen, thoạt nhìn trông rất khỏe mạnh, luôn cười tít mắt, vô vùng tốt bụng.
"Đó là bạn học của Tiểu Từ nhà mình nhỉ?"
Diệp Thư Từ đỏ mặt gật đầu.
Bà nội Diệp như đang suy nghĩ gì đó, nói: "Bà đã từng gặp cậu nhóc đó rồi."
Nói đến chuyện này làm Diệp Thư Từ có hứng thú.
"Cách đây ít lâu bà nội đi bán gia vị, ở đây có chợ đầu mối lớn, nghe nói nhập hàng ở đó rẻ hơn nên bà qua xem thử, nhưng nơi đó quá lớn, bà cũng thấy hoang mang, huống chi khách không nhiều, bà đi hai vòng cũng không biết nhờ ai giúp, nhưng đứa trẻ này đã chủ động giúp bà, rất tốt bụng."
Vẻ mặt bà nội Diệp không ngừng khen ngợi và cảm kích.
Diệp Thư Từ có thể tưởng tượng được cảnh Thẩm Tứ giúp bà nội, cô lắc đầu, cực kỳ vui, khiến mái tóc đuôi ngựa không khỏi đung đưa, không kìm được nụ cười trên môi.
Cô không dám bộc lộ quá nhiều suy nghĩ, sợ để lộ tâm tư của mình.
"Trong lớp Thẩm Tứ rất tốt, tính tình tốt, thành tích cũng tốt, luôn giành hạng nhất."

Bà nội Diệp chạm vào mặt Diệp Thư Từ, bà cụ nói đùa: "Vậy chẳng phải đã lấy đi hạng nhất của Tiểu Từ nhà mình sao?"
"Bà nội." Diệp Thư Từ làm nũng, nói: "Con kém hơn người khác rất nhiều, ngay cả có mười Tiểu Từ cũng không so được với Thẩm Tứ."
Bà nội ngắt đầu mũi cô: "Tiểu Từ nhà mình rất kiêu ngạo, chịu nhận thua thế này, đã biết đứa trẻ kia ưu tú đến cỡ nào."
Diệp Thư Từ cười ngượng ngùng.
"Tính tình đứa trẻ này tốt bụng mà thành tính cũng tốt." Bà nội Diệp nói: "Cũng đẹp trai, bà đoán có nhiều cô gái thích nó lắm đúng không?"
Diệp Thư Từ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh đôi mắt đen láy của cậu chàng.
Có rất, rất nhiều người thích cậu.
"Vậy Tiểu Từ nhà mình thì sao?"
Diệp Thư Từ như đông cứng lại, nháy mắt cả người đứng thẳng.

Giọng nói của bà nội chậm rãi truyền vào tai, làm nhịp tim Diệp Thư Từ rối loạn.
Nếu cô không thích, chắn chắn sẽ không có phản ứng gì, thậm chí còn thấy phản cảm.

Nhưng cô lại thích, cực kỳ thích.
Diệp Thư Từ mím môi, cảm thấy như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, cô căng thẳng đến mức đầu óc trống rỗng, nhanh chóng tự hỏi xem nói thế nào để lấp liếm cho qua.
Cũng may bà nội không bận tâm đến vấn đề này, cười nói: "Tiểu Từ, nếu bạn học của con lại tới mua vịt quay, con nhất định phải miễn cho cậu nhóc ấy một phần, coi như giúp bà nội thể hiện sự cảm kích."
Bà nội Diệp quay vào nhà ướp vịt, Diệp Thư Từ ngồi một lúc, tờ đề trước mặt cô dường như đã biến thành thiên thư.
*Thiên thư là sách trời.
Trong đầu cô tràn ngập hình ảnh gương mặt của thiếu niên với nụ cười tản mạn, rất lười biếng.
Âm báo của điện thoại lại vang lên.

Trần Thanh Nhuận: [ Cậu có ở đó không? ]
Diệp Thư Từ gãi đầu, lúc này mới nhớ ra vừa rồi mình quên trả lời tin nhắn.
Diệp Thư Từ trả lời: [ Tối nay mình có việc rồi.

]
Cho dù không có, cô cũng không muốn đi.
Vì cô cảm thấy, Trần Thanh Nhuận không thích Thẩm Tứ.
*
Trước đó Phương Du Nhiên đã mua hai vé xem phim, Diệp Thư Từ không về nhà, dự định sẽ đi thẳng đến rạp chiếu phim cùng Phương Du Nhiên.
Khi Đường Tiếu gọi đến, đáy lòng Diệp Thư Từ run lên: "Mẹ."
"Tiểu Từ, sao con còn chưa về, cơm nước mẹ đã nấu xong, đang chờ con về."
Diệp Thư Từ nghe thấy một chút mệt mỏi từ giọng nói của mẹ.
Cô mím môi: "Tối nay Du Nhiên rủ con đi xem phim, sáng nay con đã nhắn qua WeChat cho mẹ rồi."
"Hả." Giọng điệu của Đường Tiếu nhanh chóng lạnh đến cực điểm: "Tiểu Từ, không phải mẹ giội gáo nước lạnh vào người con, con không giống với Du Nhiên, sức khỏe Du Nhiên không tốt, cha mẹ con bé sẽ không mong đợi quá nhiều ở việc học, nhưng con thì không như thế, mẹ đặt toàn bộ hy vọng vào người con.."
"Mẹ, con đã rất cố gắng, điểm số cũng không ngừng tăng lên." Diệp Thư Từ bình thản cắt ngang, cười nói: "Hôm nay con đã học cả ngày, buổi tối chỉ xem phim hai tiếng, con sẽ về nhà sớm."
Đường Tiếu nhíu mày, biết con mình đã lớn, cũng có suy nghĩ riêng: "Hôm nay giáo viên chủ nhiệm của con vừa gửi thông báo, tuần sau sẽ tổ chức kỳ thi hàng tháng."
Diệp Thư Từ đến cổng rạp chiếu phim, Phương Du Nhiên đang đeo chiếc túi hình con heo trên lưng.

"Tiểu Từ, mình ở đây!"
Diệp Thư Từ hơi lơ đễnh vì kỳ thi hàng tháng.
Đương nhiên, vì Diệp Thư Từ ra ngoài xem phim nên mẹ cô không mấy vui vẻ, bây giờ sẽ không nói, nhưng nếu cô thi trượt kỳ thi hàng tháng, Đường Tiếu nhất định sẽ không dễ buông tha cho cô.
Thật ra, Diệp Thư Từ cũng không biết làm sao.
Học kỳ này không giống như trước, cô ngồi cùng bàn với Thẩm Tứ, một lòng chỉ có học tập như trước đây ít nhiều gì sẽ bị vơi mất.

Phương Du Nhiên kéo tay Diệp Thư Từ, mùi xiên nướng chậm rãi bay lại đây, là thì là thơm nồng và ớt được trộn lẫn với nhau, Phương Du Nhiên dùng sức hít mũi: "Tiểu Từ, mình muốn ăn, tụi mình mua mấy xiên đi?"
Diệp Thư Từ lập tức nắm chặt cô ấy, lo lắng nhíu mày: "Mình đã hứa với dì rồi, sẽ không để cậu ăn hàng quán ven đường."

Phương Du Nhiên thở dài, bĩu môi, bất đắc dĩ nói: "Được, vậy chúng ta đi thôi."
Hai người còn chưa kịp đi, thấy phía sau có ba hai cô gái đi tới, đang xì xào bàn tán gì đó.
Không quá vài giây, hai cô gái mặc váy ngắn đã đi tới: "Cậu là Diệp Thư Từ đúng không?"
Diệp Thư Từ bối rối gật đầu.
Hai cô gái đó cẩn thận nhìn cô gái trang điểm rất đậm đang đứng phía sau, mái tóc đen dài buộc cao lên, đi một đôi ủng da màu đen, vừa lạnh lùng vừa ngổ ngáo.
Cô gái mặt tròn nhỏ giọng nói: "Phía sau là chị Nhiên của chúng tôi, cậu giúp chúng tôi một việc được không?"
Diệp Thư Từ không hiểu chuyện gì: "Giúp chuyện gì?"
"Chị Nhiên của chúng tôi thích bạn cùng bàn của cậu, chị ấy tuyệt thực rồi trốn học, cũng chưa từng thích ai nhiều như vậy, cậu có thể giúp chị ấy theo đuổi bạn cùng bàn của cậu không?"
Diệp Thư Từ lại nhìn Tiết Vị Nhiên lần nữa.
Cô ta mặc một chiếc áo ngắn, để lộ vòng eo thon nhỏ, có thể nhìn thấy lờ mờ hình xăm hoa hồng màu đen ở phần bụng bên trái, uốn lượn hướng xuống dưới, thần bí lại mê hoặc, quần bút chì ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, trên chiếc ủng đen được thêu một con bướm to.
Quang trọng là vẻ mặt kiêu ngạo của cô ta, lạnh lùng lại ngổ ngáo, làm người ta khó có thể tưởng tượng được, một cô nàng như thế lại tuyệt thực, trốn học vì người mình thích.
Diệp Thư Từ kiên quyết lắc đầu: "Xin lỗi, chuyện này tôi không giúp được."
Từ góc độ lịch sự, cô chỉ là bạn cùng bàn với Thẩm Tứ, thậm chí còn không tính là bạn, giúp theo đuổi ít nhiều gì cũng hơi quá giới hạn.

Từ góc độ về tâm tư, chuyện đó lại càng không thể.
Thành tích của Diệp Thư Từ có thể tốt hơn so với Tiết Vị Nhiên, nhưng Tiết Vị Nhiên xinh đẹp kiềm diễm lại gợi cảm, Diệp Thư Từ thì thuộc loại con gái cưng, như viên ngọc trai không nhiễm bụi trần.
Hai cô gái lập tức nắm chặt lấy tay Diệp Thư Từ: "Xin cậu, Diệp Thư Từ, dù sao thì bạn cùng bàn của cậu cũng độc thân, cậu giúp chị Nhiên của chúng tôi theo đuổi một chút, nếu thật sự thành công, cậu muốn gì chúng tôi cũng cho."
Thấy Diệp Thư Từ kiên quyết, cô gái mặt tròn đánh bài tình cảm: "Chị Nhiên có chút cố chấp, chắc cậu cũng không muốn chị ấy xảy ra chuyện gì chứ?"
"Xin cậu đấy Diệp Thư Từ, tôi biết cậu tốt bụng nhất mà."
Cô gái mặt tròn lấy một xấp tiền, như liều mạng nhét vào túi Diệp Thư Từ: "Như vậy được không? Mỗi ngày cậu giúp chị Nhiên đưa một ly nước nhé? Thẩm Tứ thích nước trà xanh nhất, mỗi ngày cậu mua giúp một chai, để trên bàn cậu ấy, viết thêm một mẩu giấy tình yêu nhỏ."
"Tại sao các cậu không tự mình đưa?"
"Không thể tùy ý vào lớp, hơn nữa Thẩm Tứ sẽ không vui, ngược lại sẽ phản tác dụng, cậu giúp chúng tôi đặt nó lên bàn lúc thần không biết quỷ không hay, sau một thời gian, hãy nói với Thẩm Tứ là chị Nhiên đưa, nói như thế, lúc ấy Thẩm Tứ cũng đã quen rồi."
Diệp Thư Từ không trả lời các cô ấy, bất lực nhìn về phía Phương Du Nhiên.
Phương Du Nhiên chậm rãi đi tới: "Tôi thay Tiểu Từ đồng ý với các cậu.".