Thanh Ngọc Án

Chương 53




Hướng phía ngoài điện đi vài bước, nghiêng người nhìn Hoàng Phủ Duật một cái, thật sâu xem xét, qua một hồi lâu, mới chịu dời ánh mắt.

Bỗng nhiên, thân thể y cứng đờ, đôi mắt mở thật to!

Di chuyển chân, y hướng tiền điện chạy nhanh đến, phá tan tầng tầng ngự binh giới hộ, chân trái lúc đầu còn chút tê cứng bây giờ tựa hồ tốt lắm.

Trái tim không thể kiềm chế đập dữ dội, không có quy luật, chợt nhanh chợt chậm.

“Hoàng Phủ Duật ──”

Bất thình lình bổ nhào về phía Hoàng Phủ Duật, gắt gao ôm lấy hắn, rồi sau đó dùng sức đẩy ──

Hoàng Phủ Duật ngã ngồi trên mặt đất, cảm giác tức giận dâng lên, hắn ngẩng đầu, hướng  Bạt Thác Vô Nhược rống giận: “Ngươi làm gì vậy ──”

Dừng lại, hắn trố mắt!

Người trước mắt khóe môi tràn ra tơ máu.

“…… Bạt Thác Vô Nhược?”

“Rầm!”

Bạt Thác Vô Nhược ngồi chồm hỗm trên mặt đất.

“Ngươi xảy ra chuyện gì?” Hoàng Phủ Duật ôm lấy y, đột nhiên phát giác sau lưng y xuyên qua bởi một lưỡi đao sắc bén. “Đao?! Sao lại có đao?”

“Ở…… Ở…… trên xà nhà……”

Xà nhà?

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lại không phát hiện gì. “Quỷ ảnh, Mị ảnh!”

Áo lam nam tử lĩnh mệnh, hướng ngoài điện lao đi.

“Ngươi không sao chứ? Nhanh lên tuyên thái y…… Thái y, mau ── thái y ──” hắn giống như đã phát cuồng rống to, ôm thật chặt người trong lòng ngực, hai tay càng không ngừng phát run.

“Không…… Không cần……”

Thanh âm suy yếu ở trước ngực Hoàng Phủ Duật phát ra, Hoàng Phủ Duật cúi đầu, người trong ngực khuôn mặt tái nhợt, huyết sắc mất hết.

“Ngươi đang nói ngu ngốc cái gì, đã bị thương thành như vậy…… Sao có thể không tìm thái y?”

“Ta…… Ta…… Thân thể của chính mình, chính mình rõ ràng nhất…… Trên đao…… có tẩm độc…… Cứu cũng không sống……”

Đột nhiên ngay sau đó, Bạt Thác Vô Nhược lộ ra nụ cười nhợt nhạt.

“Không quan hệ…… Ta đã thực thỏa mãn, Hoàng Phủ Duật…… Ngươi còn nhớ rõ lúc trước ta đã từng nói qua không? Ta, ta nói…… Vì ngươi, cho dù muốn ta chết, ta…… Ta cũng nguyện ý……”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.” Lực đạo buộc chặt, ngực nhói đau.

Y mỉm cười, “Có thể gặp ngươi…… Thật tốt……”

“Đừng nói nữa!”

“Bởi vì ngươi…… khiến cho ta có cảm giác được làm thê tử của ngươi, mặc dù có thời điểm rất thống khổ…… Mặc dù có lúc tâm rất đau…… Tuy rằng…… Có đôi khi nước mắt không tự giác rơi…… Nhưng mà…… Ta thật sự rất vui vẻ, thực thỏa mãn……”

Thanh âm nỉ non bên tai ngày càng mỏng manh, Hoàng Phủ Duật hai hốc mắt nóng lên, xoang mũi cũng chua xót .

“Ba năm nay ta sống không uổng phí, có ngươi làm bạn …… So với dĩ vãng mười tám năm cũng phong phú hơn nhiều……”

“Trẫm sẽ cứu sống ngươi, đừng nói những lời này, trẫm nhất định giúp ngươi thoát ly hiểm cảnh ……”

Bạt Thác Vô Nhược hiển nhiên không đem lời hắn nói nghe vào, lại tiếp tục nói: “Ngươi nhìn…… Ta hiện tại không khóc…… Ta thực kiên cường đúng không? Ngươi đã nói…… Chờ một ngày ta trở nên kiên cường, ngươi sẽ cho ta thứ ta muốn…… Ta hiện tại, không muốn có được tình yêu của ngươi, ta muốn ngươi sống hảo hảo …… Sống…… Hảo hảo ……”

Suy nghĩ dần dần mờ mịt, nhưng y vẫn kiên cường giữ vững tinh thần, “Chờ ta sau khi ta chết…… Ta sẽ hóa thành ngôi sao trên bầu trời…… Dõi theo ngươi…… Bảo…… Bảo hộ …… Ngươi……”

Y chậm rãi nhắm mắt lại.

Thấy bộ dáng y như vậy, Hoàng Phủ Duật kinh hách, liên tục lay động thân thể y.

“Bạt Thác Vô Nhược? Bạt Thác Vô Nhược?”

“Thái y ── thái y rốt cuộc tới hay chưa?” Hắn giận dữ trừng mắt nhìn đám đại thần đang phát ngốc dưới điện, quát: “Các ngươi là một đám thùng cơm! Còn phát ngốc cái gì! Còn không nhanh đi gọi thái y!”

Ôm chặt y, gương mặt dựa vào trán của y, Hoàng Phủ Duật điên cuồng lắc đầu.

Sẽ không, Bạt Thác Vô Nhược sẽ không chết ……

Vật thể không tên bóp nghẹt trái tim hắn, hít thở không thông.

Lần đầu tiên, Hoàng Phủ Duật cảm thấy bất an.

Lần đầu tiên, Hoàng Phủ Duật biết thế nào là bất lực.

Lần đầu tiên, Hoàng Phủ Duật gặp phải hoảng hốt.

Nhắm mắt lại, nước mắt treo ở trong mắt, lặng lẽ chảy xuống.

Nụ cười trước sau không đổi của người này hiện lên trong đầu, còn những lời nói trước kia y từng nói qua ──

‘ Hy sinh nhiều như thế, bất quá chỉ là muốn ở bên cạnh ta, ngươi cảm thấy như vậy đáng giá hay sao?’

‘ Xứng đáng a! Vì ngươi, cho dù muốn ta chết đi, ta cũng nguyện ý.’

‘ Từ ngày ngươi đem ta mang ra khỏi Huyền Vũ quốc, ngươi chính là toàn bộ của ta, cuộc đời này, ta chỉ vì ngươi mà sống.’

── cuộc đời này, ta chỉ vì ngươi mà sống, chỉ vì ngươi mà sống.

Không được chết!

Trẫm không cho phép ngươi chết!

Bạt Thác Vô Nhược, nếu ngươi chết thật, trẫm sẽ không tha thứ cho ngươi.