Thanh Quan

Chương 146-147: Cát Trung Cường sầu muộn ​




Tần Mục cười khổ, quý phu nhân lạnh lùng như băng của Phố Wall bây giờ lại giống như lão ngoan đồng chưa lớn. Trong đầu hắn linh quang vừa hiện, nói với mẹ nên hỏi lão gia tử một chút, nhìn xem có thể vay một số tiền khuếch xù hay không. Đương nhiên, cho vay phải là Rúp, vay đôla là toi công.

Ông Văn Hoa trầm mặc một lát đáp ứng Tần Mục, sẽ liên hệ với bên đó, đồng thời lại nói cho Tần Mục, vì ban thưởng cho hắn, Ông Văn Hoa lại cho Tần Mục thêm mười vạn đôla, bảo hắn mua trụ sở ở huyện thành đi, đừng cả ngày ngồi xổm như hòn đá trong văn phòng.

Cúp điện thoại, khóe miệng của Tần Mục không ngừng mỉm cười, bây giờ trong đầu của hắn đang suy nghĩ tới nhân vật trọng yếu - Tần lão gia tử.

Đảo mắt đã qua ba tháng, vạn vật yên tĩnh trong mùa đông, chúng đều bày ra tư thái xấu hổ của mình, phong tỏa khí tức sinh mệnh của mình dưới lớp băng.

Miếu Trấn trải qua nửa năm nghỉ ngơi lấy sức, các loại sản nghiệp được Tần Mục đại lực can thiệp đã bắt đầu khởi bước ra bên ngoài rồi. Nhà máu nấu rượu lâu năm cũng phân xử gia sự xong, nhà máy rượu bị Chu Lão Cửu đạt được, bán nhãn hiệu thuộc về em vợ Lưu Bằng.

Trong đó Tần Mục không thể nói gì, lại dặn dò Chu Lão Cửu nhãn hiệu mới phải khai hỏa, không tiếc vận dụng tiền vay đi quảng cáo. Chu Lão Cửu treo tâm đi làm, hiệu quả còn rất không tệ, sau đó Chu Lão Cửu mừng rỡ đi gặp Tần Mục cảm tạ.

Lưu Đan mấy ngày nay đã bán cửa hàng bán lẻ ra ngoài, sau đó tiền có đạt lưu một phần cho Tôn đại gia cùng Tôn đại nương. Vốn là tiền của bọn họ, kết quả bị đứa con thứ hai đoạt hế, nói Lưu Đan những năm này mượn tiền của Tôn Đại Thành chưa trả lãi đủ, làm cho Lưu Đan khóc không ra nước mắt. Về sau vẫn năn nỉ Tần Mục, từ chỗ Tần Mục mượn năm ngàn đồng kín đáo đưa cho hai lão nhân, không cho tên đó biết.

Sau khi giải quyết chuyện cơ bản, Lưu Đan cùng Tần Mục mua một cư xá trong chung cư sáu tầng ở thị trấn. Đây là nơi hai người gặp nhau, cũng là chỗ ở của Lưu Đan trong trấn.

- Em bây giờ ở đây, còn thiếu nợ anh một khoản tiền, làm sao bây giờ?

Sau khi tắm rửa xong toàn thân Lưu Đan tỏa hương khí, thân thể được Tần Mục không ngừng cày bừa nên càng trơn bóng, toàn thân lộ ra nét thùy mị của thiếu phụ.

Tần Mục mỉm cười, thò tay nhéo mũi của Lưu Đan một cái, cười nói:

- Vậy em ở với anh, làm nô lệ của anh!

Lưu Đan nghiêng đầu nhìn Tần Mục, đôi bàn tay trắng như phấn đánh nhẹ vào ngực của Tần Mục vài cái, gắt giọng:

- Cũng không biết ma chứng gì, từ khi nhìn thấy anh thì trái tim của em đã đọng trên người của anh, anh chính là yêu tinh hại người.

Tần Mục cười ha ha, hai người ra sức an ủi nhau cả đêm, ngày thứ hai là chủ nhật, Tần Mục chưa có trở về Miếu Trấn, buổi chiều lại theo Lưu Đan chạy tới phòng ca múa vừa mua. Lắp đặt thiết bị đã toàn bộ làm tốt, đợi ngày sau khai trương. Lưu Đan cùng Bành Nam hai người bận trước bận sau, trang trí phòng ca múa rất ưu nhã, trong trong ngoài ngoài lộ nét quý phái.

Bành Nam chính là nhan viên phục vụ Lưu Đan gọi là "Cửu Châu", trong khoảng thời gian tiếp xúc sau này, Tần Mục mới rõ ràng cảm nhận được nhìn người không nên nhìn bề ngoài, Bành Nam này ném thân phận phục vụ viên đi, nàng chẳng những xinh đẹp, dám nói dám làm, hơi có chút hấp tấp. Cũng thường xuyên đùa với Lưu Đan cùng Tần Mục sẽ chơi song phi, tuy nhiên trong lòng Tần Mục có chút ý nghĩ, vãn nghiêm khắc cự tuyệt.

Tần Mục tiến vào phòng ca múa, vừa cười vừa nói:

- Xem hai người bố trí nơi này không như phòng ca múa, ngược lại rất giống phòng khách của quý tộc đấy.

Lưu Đan cùng Bành Nam nghe không hiểu Tần Mục nói có ý gì, chỉ tươi cười. Thuê người phục vụ đã đượcBành Nam làm không sai biệt lắm, thời điểm này y quan chỉnh tề, đang chờ đốt pháo khai trương mà thôi.

Thời gian khai trương của phòng ca múa là ba giờ chiều. Vốn dựa theo cái nhìn của Lưu Đan, khai trương đương nhiên buổi sáng là tốt nhất, Tần Mục không có đáp ứng, phòng ca múa thuộc phạm trù sống về đêm, khai trương sớm như vậy làm gì?

Ba giờ xế chiều hai hàng nhân viên nữ mặc trang phục quý tộc xinh đẹp đứng trước cửa, hấp dẫn dân chúng của con phố mua sắm, bọn họ đứng cách phòng ca múa không xa, nghị luận sinh ý của hàng này làm cái gì.

Tiếng pháo nổ lên, bảng hiệu có mấy chữ vàng "Phòng ca múa thanh nhã" đong ở cửa chính, Tần Mục gật gật đầu, đây chính là sản nghiệp hắn chuẩn bị cho Lưu Đan, một khi chính mình tách ra với Lưu Đan, xem như mình đền bù tổn thất.

Hào khí càng nhiệt liệt hơn, tiêu phí của thị trấn còn nhiều hơn hương trấn, cộng thêm người trong con phố mua sắm này rất thừa tiền, đã có người tiến lên hỏi thăm phòng ca múa này rốt cuộc là cái gì. Nữ nhân viên phục vụ trải qua Bành Nam huấn luyện, cộng thêm Tần Mục chỉ điểm một ít hạng mục công việc cần chú ý, nhao nhao cười yếu ớt giới thiệu nội dung với người hỏi.

Cót kẹtzz!

Tiếng phanh xa nhanh vang lên, một xe Jeep màu xanh dừng bên ngoài cửa, mấy người hùng hổ đi xuống.

- Tránh ra tránh ra, liên phòng chấp pháp.

Âm thanh quen thuộc vang lên, Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, Cát Trung Cường dẫn theo mấy người cục công thương đi tới.

Một đoàn người trực tiếp đi đến trước mặt Lưu Đan, Cát Trung Cường từ trên nhìn xuống đánh giá Lưu Đan. Lưu Đan hôm nay mặc bộ quần áo lưu cừu thiếp thân, trên cổ có khăn quàng cổ bằng da lông màu tím quý phái. Khăn quàng cổ như vạt áo ưu nhã dán trước ngực mình, làm cho tư thái lồi lõm của nàng hiện ra, nhất là phong quang ở ngực, làm cho Cát Trung Cường kìm lòng không được nuốt từng ngụm nước bọt.

- Lưu đại muội tử, thực xin lỗi, đây là các đồng chí ở cục công thương, chúng ta đi vào nói sau.

Khóe miệng của Cát Trung Cường hiện ra một tia âm tàn. Ngày đó hắn bị đánh xong, liền dẫn mấy người bắt lấy mấy tên lưu manh ở phố buôn bán, từ trên xuống dưới hỏi một lần, mấy tên nhóc này chết sống không biết chuyện hắn bị đánh. Về sau hắn trải qua nghe ngóng mấy lần, xác nhận Lưu Đại Hữu đột kích là tâm huyết dâng trào, căn bản không phải hành động có kế hoạch. Cát Trung Cường nghẹn khẩu khí, suy nghĩ cách trừng trị Lưu Đan, nghĩ đến Lưu Đan toàn thân tỏa ra hương vị nữ nhân nóng bỏng, Cát Trung Cường cũng cảm thấy nóng lên.

Tuy hắn bị gọi về cục công an, nhưng mà từng tiếng gió ở khu phố buôn bán này vẫn rơi vào trong tai hắn, Lưu Đan chuẩn bị mở phòng ca múa, hắn liền mang theo đám người cục công thương tới gây phiền toái cho Lưu Đan.

Tần Mục ở bên cạnh nhìn qua, có chút lắc đầu, cũng đi theo sau lưng mọi người.

Vào cửa Cát Trung Cường đã chặc chặc lưỡi tán thưởng, tin đồn nói Lưu Đan đã giàu có lên, có thể có sản nghiệp to lớn như thế nào. Sau đó chuyển tới quầy bar tử rượu, cầm lấy một bình rượu,mở ra uống.

Tần Mục nhíu mày, đứng ra nói:

- Trong lúc chấp pháp anh dám uống rượu sao?

Trên mặt Cát Trung Cường khó chịu nhíu mày, giọng của Tần Mục hắn còn nhớ rõ, chính cái mặt này hắn cũng không quên, nghe Tần Mục nói lạnh nhạt, hắn vỗ bàn kêu lên:

- Móa, cái phòng ca múa đã bị niêm phong, tao tới kiểm tra bọn mày có bán rượu giả hay không!

Tần Mục cười lạnh nói:

- Vậy thì tốt, kiểm nghiệm xong, nếu như không phải rượu giả, anh đã uống vào bụng thì phải nhổ ra.

Cát Trung Cường nghe Tần Mục nói chuyện rất hoành, hắn kêu gào muốn đánh Tần Mục. Hai người của cục công thương ngăn cản Cát Trung Cường, trong miệng nói Cường ca đừng nóng giận, trong chốc lát xem chúng ta sửa trị hắn.

Cục công thương tổng cộng đến bốn người, hai người kéo Cát Trung Cường, một người nâng cắm không biết suy nghĩ gì đó, một người khác đi đến trước mặt Lưu Đan, một bộ dáng quan cao khí phách:

- Các người không làm đúng chương trình của cục công thương, hiện tại phải niêm phong mặt tiền cửa hàng, nộp tiền phạt sau đó ngừng kinh doanh chỉnh đốn và cải cách, cục công thương lại tới kiểm tra.

Nói xong liền từ trong tập hồ sơ lấy ra một xấp giấy tờ phạt.

Tần Mục lạnh lùng cười cười, đứng bên người Lưu Đan, vươn tay ngăn cản động tác của người nọ, nói ra:

- Thủ tục xây dựng sản nghiệp cửa hàng chúng tôi xử lý toàn bộ, cho dù muốn niêm phong, cũng cần lý do, vô duyên vô cớ phạt tiền, tôi chưa từng nghe nói qua đạo lý này.

Cát Trung Cường lúc này giãy ra muốn đánh Tần Mục, nghe Tần Mục nói chuyện còn nắm chắc đại khí, kêu gào nói:

- Các người đừng cản tôi, tôi phải giáo huấn thành ranh con này, cho hắn biết Mã vương gia là ai.

Đột nhiên nhìn qua, Tần Mục trừng mắt Cát Trung Cường, khẩu khí sâm lãnh như băng:

- Đi, Cát Trung Cường, anh ở đây chớ đi, tôi hôm nay muốn nghe Lưu Đại Hữu nói như thế nào, hệ thống công an có con sâu làm rầu nồi canh như anh, vì cái gì còn không rõ lý!

Mấy người nghe xong Tần Mục nói như vậy, trừ người nâng cằm ra, mấy người khác đều tức giận, xông lên muốn động thủ với Tần Mục.

- Đừng nhúc nhích, đợi lát nữa!

Người trẻ tuổi nâng cằm hét lên, hắn bước nhanh tới trước, ngăn ở trước mặt của Tần Mục với đám người kia.

- Phùng Bình, mày điên sao?

Cát Trung Cường hùng hổ kêu to.

Phùng Bình bĩu môi một cái, mắng:

- Móa lão tử không điên, lão tử cũng không hồ đồ như bọn mày, đầu ai bị chém còn không biết đấy.

Nói xong Phùng Bình chê cười xoay người, cúi người trước Tần Mục, duỗi hai tay bắt tay rủ xuống của Tần Mục, miệng xin lỗi nói:

- Tần chủ tịch trấn, ngài khỏe. Thực xin lỗi thực xin lỗi, đúng là nước lớn trôi miếu Long Vương, người trong nhà không nhìn được người trong nhà.

Tần chủ tịch trấn? Đầu óc đám người khác nổ vang. Trong huyện Tây Bình này, xưng hô Tần chủ tịch trấn không có kẻ thứ hai- chính là tân tấn chủ tịch trấn Miếu Trấn Tần Mục. Tần Mục là nhân vật nào, trên quan trường huyện Tây Bình người ta nghị luận nhiều nhất, đừng đề cập tới hắn cải cách thôn Tây Sơn, cũng đừng đề cập địa vị cao bây giờ, chỉ bằng quan hệ giữa hắn và cục trưởng cục công an Lưu Đại Hữu, cục công thương phó cục trưởng Trương Thúy, chỉ nói mấy câu là mấy người này ôm không nổi.

Trong mấy người này chỉ có Phùng Bình từng thấy mặt Tần Mục, đó là do hắn đi theo Chu Lão Cửu tới cục công thương xử lý chuyện nhãn hiệu nên Phùng Bình gặp thoáng qua. Phùng Bình lúc ấy buồn bực sao Tần Mục có thể đi gõ cửa phó cục trưởng, lén nghe ngóng mới biết được thân phận của Tần Mục. Vừa rồi Tần Mục nói mấy câu, hắn đã cảm thấy Tần Mục nhìn quen mắt, nhớ lại thân phận của hắn.

Đám người cục công thương kéo Phùng Binh hỏi có phải nhìn lầm người hay không, Phùng Bình vẻ mặt xem thường. Ba người này xem ra đã sợ rồi, nhao nhao cúi đầu xin lỗi Tần Mục. Cát Trung Cường toàn thân như phát sốt, lung la lung lay hai chân không có lực.

Những nữ nhân viên phục vụ nghe thấy đám người tới nháo sự phòng ca múa, bây giờ đang cầu xin người trẻ tuổi kia tha thứ, chắc chắn có địa vị cao, nhao nhao châu đầu ghé tai, có mấy tiểu cô nương sáng mắt nhìn qua Tần Mục.

Thân phận Tần Mục bị vạch trần, cũng lơ đễnh, lạnh như băng nói ra:

- Rất tốt, rất tốt, các người quan uy thật lớn. Lưu lão bản là người tài ba của Miếu Trấn, đến thị trấn gây dựng sự nghiệp, tôi tới đây dự khai trương, không nghĩ tới gặp cảnh này. Hừ, đúng là không tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi.

Sau đó nghiêng đầu nhìn Bành Nam nói ra:

- Bành quản lý, gọi điện thoại cho cục công an cùng cục công thương, tôi muốn tố cáo những nhân viên chính phủ lạm dụng chức quyền sách nhiễu nhân dân.

Phùng Bình vội vàng cười mỉa nói:

- Tần chủ tịch trấn, tất cả mọi người là bằng hữu, không đến mức lao sư động chúng như vậy a.

Tần Mục cười lạnh hai tiếng, nhìn qua Bành Nam trừng con mắt, dùng khẩu khí rất nghi vấn nói ra:

- Như thế nào, còn muốn tôi tự mình điện thoại cho cục công an à?

Ngữ thật chậm, giống như nén giận.

Bành Nam ứng một tiếng, sau đó liếc mắt nhìn người của cục công thương và Cát Trung Cường, quay người đi tới quầy bar. Lưu Đan đi theo sau Bành Nam, tiến tới lưng Bành Nam nhỏ giọng nói

- Chỉ gọi cho cục công an.

Sau đó tươi cười đi tới sau lưng Tần Mục, nói:

- Tần chủ tịch trấn, các đồng chí cục công thương vừa vặn phụ trách khối của chúng ta, bình thường muốn mời cũng không mời được, sao có thể tránh người ta chứ?

Tần Mục âm thầm gật đầu, nữ nhân Lưu Đan này giống như mình vậy, đầu óc cũng biến hóa linh hoạt, không phải là tiểu nữ nhân ngốc núc ních bị người ta quay mà không biết gì Vừa rồi trong lời nói đã nói rõ sửa trị Cát Trung Cường mà thôi. Về sau phòng ca múa bên này còn không ít lần gặp mặt cục công thương, cục thuế vụ, Tần Mục cũng không phải mỗi ngày đều ở phòng ca múa này, nếu gặp chuyện không may hắn mà hấp tấp chay tới, hắn cùng Lưu Đan hai người cho dù không có việc gì cũng biến thành có việc.

Phùng Bình vừa rồi cho Tần Mục cảm giác không tệ, cảm thấy người này cugnx là người khôn khéo. Tục ngữ nói diêm vương dễ gặp tiểu quỷ khó chơi, loại nhân viên tầng dưới chót của cục công thương vẫn là người mình tiếp xúc nhiều nhất.

Tần Mục nghe Lưu Đan cầu tình cho người của cục công thương, sắc mặt hơi trì hoãn, làm bộ trầm ngâm nói ra:

- Ân, các đồng chí của cục công thương vẫn làm việc đúng mực, đi tra các loại giấy chứng nhận thì không có gì sai làm cả, Lưu lão bản, mang giấy chứng nhận của phòng ca múa cho bọn họ xem đi.

Phùng Bình nghe xong, Tần Mục không truy cứu bọn họ là đã cho mặt mũi rồi, nếu Trương Thúy đến, bằng vào năng lực của phó cục trưởng này, bọn họ còn không phải tạm thời cách chức điều tra sao? Phùng Bình vội vàng khoát tay nói không cần, cũng không quấy rầy phòng ca múa khai trương, về sau nhất định sẽ tới đây cổ động nhiều.

Nói xong Phùng Bình nháy mắt với ba người kia, cúi đầu ra khỏi phòng ca múa, cũng mặc kệ Cát Trung Cường còn đang thất hồn lạc phách.

Phùng Bình đi ra bên ngoài, người bên ngoài xem náo nhiệt la lớn:

- Các vị, giấy chứng nhận của phòng ca múa này đủ hết, là cục công thương thừa nhận, mọi người có thể yên tâm tiêu phí.

Nói xong quay đầu nhìn qua chiêu bài cao cao, nhảy lên xe Jeep rời khỏi.

Bành Nam điện thoại qua cục công an, không ngừng nói chuyện ở đây, Tần Mục nghe Bành Nam nói những chuyện xảy ra ở nơi này sau đó mang điện thoại qua cho hắn, chậm rãi nói ra:

- Xin chào, tôi là Tần Mục, thỉnh chuyển điện thoại cho cục trưởng Lưu Đại Hữu.