Thanh Sơn

Chương 10




Edit: Mẫu Đơn Sắc

Lâm Mị chán nản.

Chuyện này nếu còn có thể nhịn được thì cô chính là thần tiên rồi, nhưng cô cũng không thể cãi nhau với cậu, cãi nhau với một đứa nhóc mất giá biết bao. Nghĩ một chút, cô buông một câu chả có chút khí thế nào: “Nói với bố cậu, tôi không làm được công việc gia sư này nữa.”

Ra khỏi căn phòng có điều hòa, sóng nhiệt bên ngoài trong chớp mắt có thể chưng luôn làn da của người ta.

Lâm Mị tìm được một bóng cây, chỉ ngây ngốc đứng ở bên đường chờ xe. Đợi chưa bao lâu, cô đã bị cái không khí oi bức sau giờ trưa hun đến mức sụp mí mắt. Nơi này hoang vắng, dễ đến khó về. Cô chỉ có thể dựa vào vận may, xem xem có xe quay về trung tâm thành phố không, có thể tiện đường đưa cô đi một đoạn.

“Brừm brừm brừm” – một tiếng nổ động cơ vang lên.

Lâm Mị ngước mắt lên nhìn, lập tức quay mặt qua chỗ khác. Quần áo màu đỏ đen, vừa liếc qua liền biết là Lục Thanh Nhai.

Chiếc xe kia xe chạy nhanh tới, sau đó dừng lại một cách ổn định ở bên cạnh người cô. Lục Thanh Nhai ném cho cô một cái mũ bảo hiểm: “Lên xe.”

Lâm Mị mím môi không nhúc nhích, cô vừa buông lời, cách đây còn chưa tới ba phút.

Lục Thanh Nhai nhướng mày, vẻ mặt nghiêm lại, trông không giống là nói đùa. Anh nhanh chóng đội mũ bảo hiểm, nói: “Không có thời gian giải thích với cô, mau lên xe.”

Lâm Mị còn do dự một giây, rồi liền cài mũ bảo hiểm, leo lên xe.

Không giống như tới để cố ý gây khó dễ, lúc về, Lục Thanh Nhai lái xe vừa nhanh vừa vững. Sau khi vào trung tâm thành phố, không đi đường lớn có nhiều đèn giao thông, anh chỉ lách chọn đường nhỏ để đi.

Lâm Mị không có cảm giác về phương hướng. Sau khi đi một lúc lâu, cô ngẩng cái đầu đang đội mũ bảo hiểm lên, vươn qua vai Lục Thanh Nhai nhìn về phía trước, trong tầm nhìn xuất hiện bảng hiệu: “Bệnh viện nhân dân số một của thành phố Giang Phổ”.

Xe máy tìm một chỗ để dừng lại phía sau bệnh viện. Anh nhanh chóng nhảy xuống xe, cởi mũ bảo hiểm ra đưa vào tay Lâm Mị: “Giúp tôi khóa xe.” Anh không dặn dò gì nhiều, sau đó chạy như bay vào trong tòa nhà cao ốc của bệnh viện, bóng dáng anh phóng qua chỗ rẽ, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Chìa khóa còn cắm trên xe, lắc lư một lát rồi yên lặng bất động.

Lâm Mị khóa xong xe, tìm một chỗ râm mát chờ người.

Nửa tiếng sau, Lục Thanh Nhai đi xuống, sắc mặt không được tốt lắm.

Lâm Mị đưa cho anh chiếc chìa khóa, Lục Thanh Nhai nhận lấy rồi nhét vào túi áo, cúi đầu nhìn cô: “Giúp tôi một việc.” Anh đi đứng vội vàng, trên mặt toàn là mồ hôi, vai áo cũng ướt mất một mảng. 

Giọng điệu của anh rất thành khẩn, hoàn toàn khác với thái độ trước kia.

Quyết tâm mà Lâm Mị vừa mới hạ chưa đầy một tiếng trong nháy mắt liền sụp đổ tan tành: “… Cậu nói đi.”

“Mấy ngày nay giúp tôi chăm sóc Edmond một chút, đồ ăn cho chó ở trong ngăn tủ căn phòng phía Đông, không cần dẫn nó đi dạo. Tính tình nó tốt, không cắn người.”

Lâm Mị đồng ý, liếc cậu một cái: “Cậu…”

Lục Thanh Nhai khựng lại: “Tuần này tôi phải ở lại bệnh viện.”

Anh không kể chi tiết, Lâm Mị cũng không hỏi thăm nhiều, chỉ hỏi: “Đám anh em kia của cậu đâu, không thể giúp sao?”

Lục Thanh Nhai cười: “Tụi nó á? Một đám phế vật, có thể tự lo được cho bản thân mình đã là tốt lắm rồi.”

Lâm Mị sờ sờ mũi, tự ý hiểu lời nói này thành gián tiếp khen mình đáng tin: “Vậy còn việc học…”

“Biết rồi, ” Lục Thanh Nhai cũng không còn cách nào khác: “Đợi chuyện này kết thúc liền bắt đầu học.”

“Thời gian địa điểm…”

“Cô chọn.”

Lâm Mị nhìn anh: “…Tạm tin cậu một lần cuối cùng.”

Lục Thanh Nhai nghiêng đầu, dùng vả vai lau đi mồ hôi trên trán: “Việc tôi đến bệnh viện, cô đừng nói với người khác, đám kia có hỏi, cô cứ bảo rằng tôi đi ra ngoài du lịch.”

Mấy ngày tiếp theo, Lâm Mị đúng giờ đúng giấc sang chăm sóc Edmond. Đám Khâu Bác đùa cợt, vừa thấy cô xuất hiện liền gọi một cách kỳ cục: “Cô giáo Lâm”. Lâm Mị da mặt mỏng, cãi không lại, mỗi lần thêm thức ăn nước uống cho chó, sau khi chơi với nó một lát liền về nhà.

Edmond là giống chó Đức, cô cảm thấy khá kỳ quái, trong ấn tượng của cô, chó Đức không phải là loại chó dính người như vậy. Nhưng mấy ngày như vậy, nó đã hoàn toàn quen thuộc với cô, dính vô cùng, mỗi khi cô rời đi, nó đều phải tiễn đến ven đường, xe đi rồi đều còn muốn hướng về phía cô, vẫy đuôi, sủa một tràng.

Nhưng mà sáng nay, khi Lâm Mị tới nơi, đã xảy ra chuyện rồi.

Trong sân có một vòng người vây quanh, ở giữa một người đàn ông trung niên vạm vỡ. Chân ông ta dẫm lên một chiếc lồng sắt, Edmond bị nhốt ở bên trong, vừa sủa vừa tức giận cụng đầu vào lồng sắt.

Lâm Mị chen vào trong đám người: “Làm gì thế!”

Hỏi ra mới biết, gần đó có một đứa trẻ bị cắn bị thương. Trên trấn sớm có người thấy đám Lục Thanh Nhai đua xe không vừa mắt, vừa nghe thấy tin tức này, lập tức có người tới khẳng định: “Con chó mà cái đám nhãi ranh kia nuôi làm đấy”. Vì vậy đoàn người cầm các loại vũ khí như: lồng sắt, dao thái, lưới đánh cá và một bộ giáp thú,… hùng hổ chạy tới khởi binh vấn tội.

Edmond có nhạy bén đến thế nào, cũng không thể chống lại nổi mười mấy người lớn hợp lực vây bắt, chân sau của nó đeo bộ giáp thú, bị người ta ném vào trong lồng sắt, đóng cửa lại.

Chân sau của nó chảy máu ra, làm đỏ cả một mảng đất vàng, Lâm Mị nhìn thoáng qua, nhất thời tức giận không thể nhịn được, xông đến trước lồng sắt, cản lại: “Mấy người nói là nó cắn, chứng cứ đâu!”

“Còn muốn chứng cứ gì nữa! Hàng xóm láng giềng đều quen biết nhau, gần đây chỉ có con tạp chủng này, ngoài nó ra, còn ai có thể thả chó đi cắn người nữa chứ…”

“Trong trấn cũng không chỉ có một con chó! Mấy người muốn xử nó, ít nhất phải gọi đứa trẻ bị cắn đến…” Lâm Mị vừa nói xong, liền ý thức được rằng nói như vậy có lẽ là đang tự đào hố chôn mình rồi: “…Mấy người đã từng hỏi đứa trẻ kia chưa? Con chó cắn nó trông như thế nào…”

“Đừng phí lời với cô ả!” Một người đàn ông trung niên vạm vỡ giơ chiếc dao trong tay mình lên: “Không cần biết nó có cắn hay không, hôm nay thể nào cũng phải bắt nó làm thịt, nếu không thì con chó này sớm hay muộn cũng là mối họa.”

Lâm Mị thẳng người lên, nói thẳng: “Mấy người muốn giết nó, thì giết tôi trước đi!”

Một người phụ nữ trung niên có vẻ muốn tiến lên kéo cô lại: “Em gái, đừng cố chấp nữa, chẳng phải chỉ là một con chó thôi sao…”

Lâm Mị không nói gì nữa, lập tức quỳ xuống đất, cố sống cố chết ôm lấy lồng sắt. Edmond r3n rỉ. Lâm Mị đưa ngón tay ra, sờ sờ đỉnh đầu dính đầy bụi đất của nó, khẽ nói: “Không sao đâu, Edmond.” Chiếc mũi ướt sũng của Edmond cọ cọ vào ngón tay cô.

Đám người này dám động tới chó, cũng không dám động tới người, thấy dáng vẻ muốn đồng quy vu tận của Lâm Mị, cũng không dám tùy tiện tiến lên.

Vẫn là người phụ nữ trung niên kia nói: “Em gái, con chó này không phải chó của em…”

“Nó là của tôi.”

Khung cảnh cứ tiếp tục căng thẳng như thế.

Chợt nghe thấy một tiếng ầm vang ở bên ngoài, trong làn bụi mù, bảy tám chiếc motor nối đuôi nhau tiến vào, dừng lại ngay trước cửa. Lâm Mị ngước mắt lên, Lục Thanh Nhai đang bước xuống khỏi chiếc xe motor.

Anh cười lạnh một tiếng, giận dữ nói: “Có vấn đề gì thì trực tiếp trút lên tôi, bắt nạt con chó và phụ nữ thì có gì hay ho!”

Đám người này phát sinh xung đột với nhóm của Lục Thanh Nhai, cũng không đến mức phải chọn buổi sáng lúc không ai có nhà mà hành động chứ. Bị Lục Thanh Nhai nói như vậy, bọn họ nhất thời e sợ.

Edmond nghe thấy tiếng Lục Thanh Nhai, sủa càng to hơn. Lâm Mị sợ nó động đậy linh tinh làm cho vết thương rách càng rộng, lập tức dịu dàng an ủi: “Không sao rồi, bây giờ sẽ thả mày ra.”

Bọn Lục Thanh Nhai phô trương thanh thế, dọa đám người kia một trận, đám người kia liền giải tán, còn chưa kịp xảy ra đánh nhau.

Lâm Mị nghe thấy tiếng người đã đi xa rồi, thở phào một hơi, lập tức tới mở lồng sắt. Có tiếng bước chân ở ngay phía sau cô, sau đó cánh tay cô bị người ta nắm lên kéo dậy.

Lục Thanh Nhai cúi đầu nhìn cô, vội vàng hỏi han: “Có bị thương không?”

Bàn chân Lâm Mị mềm nhũn, cô đứng một lát mới nhẹ giọng nói: “Tôi không sao, nhưng Edmond…”

Trên mặt, trên áo cô đều dính bụi đất, cánh tay lạnh lẽo, có lẽ bàn tay cũng thế.

Cũng không biết trong lòng Lục Thanh Nhai đang nghĩ gì, cậu đưa tay phủi phủi bụi trên tóc cô một lát: “…Cô đi rửa mặt đi, để tôi làm.”

Lục Thanh Nhai dùng sức kéo cánh tay cô lên. Thấy cô gật đầu, anh mới ngồi xổm xuống, ôm Edmond từ trong lồng sắt ra.

Sáng hôm đó, Lâm Mị và Lục Thanh Nhai giúp Edmond xử lý qua miệng vết thương, rồi mới trở lại ngoại ô thành phố. Sau khi chân Edmond được đắp thuốc xong, nó im lặng nằm trong ổ chó sạch sẽ khô ráo, ánh mắt trong veo nhìn Lục Thanh Nhai, vô cùng tủi thân.

Lục Thanh Nhai nhẹ nhàng xoa xoa đầu nó: “Đừng động đậy linh tinh, khỏe rồi tao sẽ lại đưa mày ra ngoài chơi.”

Lâm Mị cũng ngồi xổm xuống bên cạnh, hỏi Lục Thanh Nhai: “Tên của nó… có phải là từ tiểu thuyết Bá tước Monte Cristo không?”

Lục Thanh Nhai quay đầu nhìn lướt qua cô, cười cười: “Đúng vậy, cha sứ Faria.”

Cha sứ Faria chính là người đã giúp “Bá tước Monte Cristo” Edmond Dantes vượt ngục. Lâm Mị mơ hồ nóng mặt lên, thầm nghĩ Lục Thanh Nhai thế mà còn đọc cả tác phẩm nổi tiếng của nước ngoài, đúng là đáng ngạc nhiên.

Lâm Mị hỏi: “Tại sao lại nuôi nó ở đây?”

“Bố tôi không cho nuôi, hơn nữa ở trung tâm thành phố cũng hạn chế, nó ở đây có thể tự do hơn một chút.”

Lục Thanh Nhai chuyển tầm mắt, nhìn Lâm Mị.

Lâm Mị sờ lông Edmond một lát, mới cảm nhận được ánh mắt cậu: “… Nhìn, nhìn gì thế?”

Lục Thanh Nhai cười cười nhìn cô, buông ra một từ: “Ngốc.”

Anh chưa từng gặp qua ai ngốc như cô, vừa chân thành, vừa dũng cảm, lại lương thiện.

Hai tuần ngay sau đó, Lục Thanh Nhai ngoan ngoãn học với Lâm Mị.

Thứ gọi là “ngoan” cũng chỉ là tương đối thôi, mỗi ngày anh chỉ chịu học có một buổi sáng, buổi chiều nhất định phải tới ngoại ô luyện đua xe.

Lâm Mị không lay chuyển được, đành phải nghe theo anh, cố gắng hết sức rút gọn kiến thức lại, dùng hết khả năng truyền dạy cho anh nhiều kỹ xảo hơn một chút, còn bắt anh phải học thuộc từ đơn.

Lục Thanh Nhai cũng khá là thông minh, nhưng dường như lại cố ý không chịu ngoan ngoãn học tập. Lúc bắt đầu học, nửa tiếng đầu anh sẽ trêu chọc cô. Qua một lúc anh liền đòi cô chơi game cùng, hai người đánh với nhau, cô thua thì bị anh cười nhạo. Qua một lúc anh lại đòi cô cùng xem một bộ phim hoạt hình đã xưa lắm rồi:《 Huyền thoại về những anh hùng dải Ngân Hà 》. Qua một lúc nữa anh lại muốn ăn ô mai, sai người đưa tới, song anh lại lười rửa… Lâm Mị thật sự bị anh dùng trăm phương ngàn kế sai qua sai lại như chong chóng, đỡ không kịp.

Có lần, Lục Thanh Nhai hỏi cô: “Cô giáo Lâm, chị mới hai mươi tuổi, sao đã tốt nghiệp đại học rồi?”

Lâm Mị nhận định câu hỏi này của cậu có lẽ không ẩn chứa cái bẫy nào, mới trả lời: “Trí nhớ của tôi khá là tốt, từ nhỏ đã lộ ra vẻ thông minh hơn các bạn cùng trang lứa. Bố tôi lại đặc biệt nghiêm khắc, năm tôi lên năm, ông ấy liền đưa tôi đi học tiểu học. Nhưng mà sau này tôi mới biết, thật ra năm đó là thời điểm mấu chốt quyết định đến việc thăng chức của ông ấy và mẹ tôi, cả hai đều vô cùng bận rộn, không muốn phải dây dưa thêm với đứa con ghẻ là tôi.”

Lục Thanh Nhai cười thành tiếng: “Có ai lại tự nói mình như thế à?”

Lâm Mị tiếp tục nói: “Nhưng mà năm lớp hai tôi lại nhảy lên một lớp, năm lớp bốn còn định bắt tôi nhảy tiếp, hiệu trưởng không thông qua. Sau này tôi lên cấp hai, bố tôi lại ngạc nhiên đến há hốc miệng, sao điểm môn vật lý lại có thể kém đến thế?”

Lục Thanh Nhai cười nói: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi miễn cưỡng thi đỗ vào một trường cấp ba trọng điểm, học khoa xã hội, miễn cưỡng thi vào một ngôi trường 985 trong tỉnh.” cô kết luận lại: “Đây chính là một câu chuyện đừng có trông mặt mà bắt hình dong.”

Lục Thanh Nhai lại bắt được trọng điểm: “Trí nhớ tốt?”

Lâm Mị cảnh giác: “Cậu muốn làm gì?”

“Nhớ bài, được không? Chiều nay chúng ta thử xem.”

Lâm Mị gọn gàng dứt khoát: “Đừng có mơ.”

Nhưng buổi chiều Lâm Mị vẫn bị kéo tới vùng ngoại ô. Trên thực tế, hay tuần này, về căn bản, mỗi buổi chiều cô đều sẽ bị Lục Thanh Nhai dùng đủ loại lý do lý trấu kéo đi theo.

Chiều hôm đó mọi người thật sự tụ tập lại đánh tú-lơ-khơ, Lâm Mị ngồi bên cạnh Lục Thanh Nhai, lén lút chỉ anh cách đánh bài. Lúc đầu cô cũng không muốn, nhưng lại bị ánh mắt chăm chú, tha thiết của Lục Thanh Nhai kéo lại, liền không giữ được nguyên tắc của mình.

Cuối cùng, Lục Thanh Nhai thắng lớn, bị bọn Đơn Đông Đình đòi đãi khách.

Lục Thanh Nhai đẩy đống tiền đã thắng được trên bàn: “Lười đãi, tụi bây tự chia nhau đi.”

“Xùy!” Mọi người đều nhao nhao dè bỉu “Ai thiếu vài đồng tiền đấy.”

Lâm Mị ở bên cạnh im lặng nghĩ: tôi nè!

Tú-lơ-khơ đánh đến chán rồi, mọi người tụ họp lại đánh vài ván mạt chược.

Bên ngoài trời nóng, trong phòng cũng không thấy Edmond đâu, Lâm Mị có chút lo lắng, quyết định ra ngoài xem xem.

Vừa mới bước tới cửa, liền nghe thấy tiếng mọi người đẩy mạt chược, Khâu Bác cười nói: “Lục thiếu, hôm nào Cô giáo Lâm cũng đi theo mày, có phải là thích mày không?”

Lưng Lâm Mị cứng đờ, theo bản năng, cô ngừng thở, chợt nghe thấy tiếng cười của Lục Thanh Nhai: “Thích tao á? Cô ta dám sao?”

*

Ngoài cửa, gần chỗ rửa tay có một cái cây, cũng không biết là giống gì, có lẽ là cây dâu, cũng có lẽ là cây đào, lá cây um tùm, tạo ra một bóng râm dưới mặt đất.

Cạnh đó có một băng ghế nhựa, không biết là ai để đó lúc nào.

Lâm Mị ngồi xuống băng ghế nhỏ, mân mê ống hút, lau từng giọt nước li ti đọng lại trên đó, một đám kiến đen bị nước nhỏ xuống mà tản đi, lúc này lại từ từ bò lại.

Một cái bóng chiếu xuống đầu cô.

Lâm Mị sững sờ, không ngẩng đầu.

Bóng dáng kia ngồi xổm xuống bên cạnh cô, nhìn chằm chằm dòng nước đang chảy xuống một lát, đột nhiên đưa tay ra lấy đi chiếc ống hút.

Lâm Mị lập tức thả lỏng, anh thế mà lại thông qua ống hút mà nắm cả ngón tay lạnh cóng của cô.

Lâm Mị thoáng run, không nhúc nhích.

Lục Thanh Nhai duy trì tư thế nắm lấy ngón tay cô, đổi ống hút sang một tay khác.

Nước trắng chảy ra ào ào, đám kiến kia vừa mới tụ tập xong, lại một lần nữa bị tản ra.

Hơi nóng bốc lên, lại bị gió thổi xa.

Lục Thanh Nhai cười nhẹ, quay đầu lại, nghiêm túc nhìn cô: “Cô giáo Lâm nghe lời tôi vậy sao?”

Rất lâu sau, Lâm Mị vẫn nói tiếng nào. Từ tai tới mặt đều nóng lên, họng cứng lại, cô định nói mấy lần, vẫn là nói không nên lời.

Anh vẫn nắm tay cô, nhìn cô, ánh mắt vừa thấp thỏm lại phảng phất ý cười.

Ngoài cửa vang lên tiếng Đơn Đông Đình: “Lục thiếu!”

Lâm Mị lập tức vùng vẫy, Lục Thanh Nhai lại nắm tay cô chặt hơn một chút, lười biếng trả lời: “Đừng tới đây, vợ tao ngại.”

Lâm Mị nghe rõ Đơn Đông Đình nói câu: “Vờ lờ”, sau đó tiếng bước chân trở nên xa dần.

Lâm Mị nhỏ giọng nói: “Ai là vợ anh.”

Lục Thanh Nhai cười, “Bây giờ chị đồng ý, thì chính là chị đó.”

Lại qua một lúc sau, Lục Thanh Nhai nói: “Suy nghĩ xong chưa? Chân tôi tê rồi.”

Anh nắm tay cô kéo lên.

Lâm Mị không tình nguyện lắm đứng lên, còn chưa đứng vững, Lục Thanh Nhai đã dùng sức kéo cô về phía trước.

Thiếu niên thu hẹp lại cánh tay hơi run của mình, đặt vào thắt lưng và lưng cô, dùng sức, khiến cô không thở nổi.

Hai cơ thể nóng hừng hực sáp lại với nhau.

Trái tim như muốn nhảy ra khỏi miệng.

Trên người anh có mùi mồ hôi, hơi thở sôi nổi, trẻ trung mà sạch sẽ.

Tai Lâm Mị ù đi, hai má nóng bừng áp vào ngực cậu.

Đến đất dưới chân mình, cô còn cảm thấy như không phải là thật.

“Tôi dám.” Cô nói.

Không phải chỉ là thích cậu thôi sao, tôi dám.

- -----oOo------