Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 79-4: Lộ Vân Phàm, tôi đồng ý 4




  Editor: Mẹ Bầu

Về phần Lộ Vân Phàm, cậu ta vẫn như trước, mỗi ngày đều ở bên người An Hồng, có khi cũng lộ ra với An Hồng một ít thông tin ái muội. Nhưng mà An Hồng vẫn cứ giả ngu. Chính cô cũng không thể nói rõ ra được, quan hệ kỳ quái giữa cô và Lộ Vân Phàm như vậy kết quả được tính là cái gì.

     Thẳng đến có một ngày, Lộ Vân Phàm gọi An Hồng đến xem cậu ta đá bóng.

     Đó là buổi tối ngày 19 tháng 6, Lộ Vân Phàm mặc màu trắng vàng, mang áo số 7 vui thích khoan khoái chạy chơi bóng ở trên sân. Chỉ có điều, cậu ta không nhìn về phía An Hồng giống như bình thường, mà lại là từ bên sân không ngừng nhìn về một phương hướng khác.

     An Hồng nhìn theo tầm mắt của cậu ta, thì phát hiện ra có một cô gái trẻ rất xinh đẹp đang ngồi ở bên sân. Dienddanlequuydon, Mỗi khi Lộ Vân Phàm nhìn cô, cô gái đó liền cười đến phá lệ xán lạn, còn vẫy tay hướng về phía Lộ Vân Phàm trên trận, lớn tiếng hô: "Lộ Vân Phàm! Cố lên!"

     An Hồng đột nhiên cảm thấy trái tim có chút quặn đau. Đó là một loại cảm giác vi diệu lạ thường. Cô nhìn về phía Lộ Vân Phàm, lại nhìn về phía cô bé kia, không khỏi nhăn lại mày. Đột nhiên An Hồng có cảm giác mình ngồi ở đây thật là buồn cười biết bao. Hết thảy trước mắt đều đang nhắc nhở cô, quan hệ của Lộ Vân Phàm cùng với cô bé kia không phải là tầm thường.

     Giữa trận lúc nghỉ ngơi, Lộ Vân Phàm chạy tiếp, cậu ta từ xa xa vẫy tay về phía An Hồng chào một tiếng. Sau đó liền lập tức chạy đến trước mặt cô bé kia. An Hồng nhìn thấy Lộ Vân Phàm uống đồ uống mà cô gái kia đưa cho cậu ta. Hai người xì xào bàn tán, tiếp theo cùng nhau cười ha hả.

     Cô gái kia gò má ửng hồng, Dieenndkdan/leeequhydonnn nhìn Lộ Vân Phàm, trong mắt không chút che giấu sự ái mộ của mình. Lộ Vân Phàm cười đến đắc ý, thỉnh thoảng còn dùng dư quang khóe mắt nghía về phía An Hồng một cái. Tiếp theo khóe miệng liền cong lên, tùy ý cười đối với cô bé kia lại càng thêm vui vẻ.

     Tuấn nam mỹ nữ, trời đất tạo nên một đôi. Ở trong lòng An Hồng trực tiếp đưa ra kết luận. Nghĩ đến cậu nhóc thối kia đã từng đã nói với cô những lời này, cô chợt nghĩ, Lộ Vân Phàm quả nhiên vẫn còn là con nít, bất quá vẫn chỉ là có mới nới cũ mà thôi. Đối với đứa nhỏ ở cái tuổi này mà nói, hứa hẹn cái gì, chính là cái rắm!

     An Hồng thu hồi tầm mắt, cầm lấy bọc của mình đứng lên, xoay người rời đi.

     Từ sân thể dục đến phòng ngủ, đoạn đường này, trước đây cô cùng Lộ Vân Phàm đã từng đi với nhau rất nhiều lần, nhưng lúc này đây, tựa như lại càng trở nên dài dằng dặc.

     Đi đến dưới lầu phòng ngủ, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com An Hồng ngẩng đầu lên, ngoài ý muốn, cô phát hiện ra chàng trai trẻ kia lúc này đang nhàn nhã dựa người vào ở trên tường, cười mỉm nhìn cô.

     An Hồng dứt khoát trừng mắt nhìn Lộ Vân Phàm, không hiểu thế này là có chuyện gì.

     Lộ Vân Phàm đi chậm rì rì đến trước mặt cô, hơi hơi xoay người nhìn vào mặt cô, ánh mắt đột nhiên liền phát sáng lên.

     "An An! Ánh mắt của cậu rất đỏ! Có phải cậu vừa mới khóc xong, đúng không hả ?" Cậu ta kêu lên vẻ đầy kinh ngạc.

     "Bệnh thần kinh à! Nào có!" An Hồng quệt quệt khóe mắt, không ngờ bất tri bất giác, nước mắt đã tràn ra.

     "Vì sao mà cậu khóc? Là vì cô bé kia sao?" Lộ Vân Phàm cười. Cậu ta tự mình thổi thổi khóe mắt An Hồng, lại hỏi, "Cậu thật sự đã khóc vì tôi hay sao?"

     "Có cần thiết phải nói hay không !" An Hồng gạt tay cậu ta ra.

     "Cậu có muốn biết cô bé kia là ai hay không?" diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn Lộ Vân Phàm tiếp tục cười, "Hình như là tên gọi là Hồ Đan Ny, học hệ Trung văn, năm nhất đó."

     "Chuyện đó đâu có gì liên quan tới tôi chứ!"

     "Cô bé ấy nói cô ấy yêu thích tôi, hình như là cô gái ấy thích vẻ xinh đẹp của tôi thì phải, cậu nói có đúng hay không?"

     "Không biết!"

     "An An, có phải là cậu đang ghen hay không?"

     "Không có!"

     "Mới vừa rồi là tôi đang diễn trò đó!” Cậu ta đột nhiên thấp giọng nói, "A Húc dạy tôi, cậu ta nói tôi cứ luôn luôn theo đuổi cậu như vậy, biện pháp này giống như không được hay lắm, liền kêu tôi lạt mềm buộc chặt một phen, thử xem tâm ý của cậu thế nào..."

     ". . ." An Hồng choáng váng.

     "Ai ai! Thật sự là có hiệu quả!" Lộ Vân Phàm vui vẻ cười rộ lên, "An An, cậu đừng không thừa nhận! Nhìn thấy tôi thật thân mật cùng với cô bé kia, có phải là cậu rất ghen hay không?"

     "Không có." An Hồng chột dạ xoay đầu đi chỗ khác.

     "Tại sao cậu lại cứ luôn không chịu thừa nhận cậu yêu thích tôi đây?"

     "Ai thích cậu kia chứ !"

     "Không thích tôi thì cậu khóc cái gì? Nhìn thấy tôi tán gẫu cùng với Hồ Đan Ny kia, tại sao cậu lại phải bỏ đi?"

     "Tôi muốn lên trên tự học!"

     "An An! Cậu còn muốn mạnh miệng tới khi nào!"

     Lộ Vân Phàm cong miệng lên, cậu ta một phen chiếm lấy cái cằm của An Hồng, không chút do dự hôn xuống một cái.

     An Hồng kinh hãi, còn không kịp lấy tay đẩy cậu ta ra, thân mình cô đã bị cậu ta vòng lấy ôm chặt vào trong lồng ngực vững chãi của mình, không thể nào động đậy nổi.

     Xung quanh chợt vang lên tiếng kinh hô một mảnh, hình ảnh tươi đẹp này làm tất cả học sinh đều qua lại đều nghỉ chân tại chỗ để quan sát.

     Lộ Vân Phàm hôn thật lâu, mới nới An Hồng ra. Cậu ta đột nhiên lớn tiếng nói: "An Hồng, tôi hỏi cậu, cậu có nguyện ý làm bạn gái của tôi hay không?"

     Ánh mắt cậu ta khí thế bức người. Trái tim của An Hồng nhảy dựng lên thình thịch. Cô không biết nên trả lời Lộ Vân Phàm như thế nào. Ở trước công chúng, nếu một phát nói lời cự tuyệt thì có thể nói..., thật sự rất thương tổn tới thể diện của Lộ Vân Phàm.

     Hơn nữa… Tại sao cô lại phải cự tuyệt Lộ Vân Phàm đây? An Hồng, mày thật sự muốn cự tuyệt thật sao?     Hãy tự hỏi trái tim mày một chút đi, lúc này nó đang nhảy kịch liệt như vậy, hỏi môi của mày một chút đi, lúc này nó còn đang hiểu rõ sự dịu dàng vừa mới rồi đó, hỏi gương mặt của mày một chút đi, lúc này nó đã đỏ hồng đến như vậy đó.

     An Hồng, đã rất nhiều năm, rất nhiều năm rồi, mày thật sự muốn cự tuyệt chàng trai trẻ ở trước mặt mày đây thật sao?

     Cô nghe được giọng nói của mình rất nhỏ, phảng phất như đến từ rất xa xôi, tận ngoài không gian: "Lộ Vân Phàm, cậu sẽ không hối hận chứ?"

     Lộ Vân Phàm sửng sốt, đợi nửa ngày vậy mà cậu lại chờ đợi được một câu nói như vậy! Cậu ta hỏi ve đầy kỳ quái: "Tại sao tôi lại phải hối hận?"

     "Tôi. . ." An Hồng cúi đầu, không biết nên nói cái gì.

     "An An, tôi chỉ hỏi cậu một câu này thôi, cậu có nguyện ý làm bạn gái của tôi hay không, cậu đồng ý, hoặc là không ý, không cần thiết phải mang bất cứ một lý do nào khác vào đây!"

     An Hồng nhắm mắt lại, suy nghĩ thật lâu thật lâu. Cô mở to mắt, nhìn khuôn mặt của chàng trai trẻ ở trước mặt mình hơi thở tràn đầy thanh xuân. Cậu ta thật sự là anh tuấn đến đẹp mắt. Không biết từ bao giờ, gương mặt này đã im hơi lặng tiếng khắc sâu vào trong đầu óc cô rồi.

     Lộ Vân Phàm nhìn An Hồng đầy sự chờ mong. Trái tim của cậu ta cũng đập nhanh khác thường. Vừa rồi khi dùng xong chiêu thức cay độc mà Trình Húc đã dạy được ăn cả ngã về không kia, cậu ta cũng không có làm theo y như Trình Húc đã nói, biểu diễn vài ngày ở trước mặt An Hồng để xem hiệu quả thế nào. Trên thực tế, cậu ta đến một giây cũng không hề tiếp tục diễn nữa. Nhìn thấy xem An Hồng quay đầu rời đi, cậu ta cũng chưa kịp chào hỏi Hồ Đan Ny kia một câu liền đã đuổi theo. Cậu ta chạy băng băng vòng theo đường gần đường một bước đến trước cô, đứng ở dưới lầu của cô phòng ngủ.

     Tất cả tất cả mọi nỗ lực của cậu cũng chỉ vì giờ khắc này. Lộ Vân Phàm tưởng tượng, nếu như An Hồng nói ra câu "Không đồng ý", thì cậu ta nên làm cái gì bây giờ.

     A! Không không! Sẽ không! Lộ Vân Phàm có đầy đủ tin tưởng! Cậu ta tin tưởng ở cảm giác của mình, cậu ta tin tưởng, cậu ta chưa bao giờ là chỉ có một bên tình nguyện.

     Thời gian từng phút từng giây đi qua, không riêng gì Lộ Vân Phàm, mà ccs bạn học khác đi ngang qua bên cạnh đều đứng lại chờ đợi ở chỗ này, chờ cậu trả lời của An Hồng.

     Lộ Vân Phàm tiếng tăm lẫy lừng, một trong “Thổ mộc tam cây”. An Hồng cũng được các bạn học trong ban sắp xếp là mỹ nữ số một. Chuyện Lộ Vân Phàm thích An Hồng, sớm đã không còn là bí mật. Chuyện đêm giáng sinh ngày đó, nụ hôn nồng nhiệt tình cảm mãnh liệt của bọn họ ở bên cạnh cổng của trường học đã lan truyền khắp nơi, từng cũng đã bị cho rằng chỉ là tin tức bát quái lan truyền rộng khắp.     Nhưng trên thực tế, trừ bỏ bản thân An Hồng, còn lại tất cả mọi người đều cảm thấy Lộ Vân Phàm và cô đã sớm là một cặp tình nhân rồi.

     Sắc mặt của An Hồng cũng đã dần dần trở lạ bình tĩnh, vẻ ửng hồng trên mặt đã rút đi. Cô nhìn chăm chú vào ánh mắt của Lộ Vân Phàm, trong đó tràn đầy sự mong chờ. An Hồng cắn cắn môi, khóe mắt dư quang ngắm ngắm ra chung quanh. Cô đột nhiên kéo cổ áo Lộ Vân Phàm lại gần, làm cho cậu ta cúi gập thắt lưng xuống, môi của cô tiến đến bên cạnh lỗ tai cậu ta, nhẹ nhàng nói:

     "Lộ Vân Phàm, tôi đồng ý."