Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 82: Anh yêu em




   Hai tháng kết giao, cũng không phải là không có thời khắc ái muội. Khi xem phim, cậu nhóc thối kia sẽ chọn chỗ ngồi tình nhân, ngồi ở trong rạp chiếu phim tận chỗ góc xó cuối cùng ôm lấy An Hồng. Hai người hôn môi cực nồng nhiệt. Thỉnh thoảng An Hồng cũng có thể chạm vào chỗ thân thể biến hóa nổi lên của Lộ Vân Phàm, chỉ là cô làm bộ như không biết.

     Lộ Vân Phàm cứ lặng lẽ đưa bàn tay mình tiến vào bên trong áo của An Hồng, thăm dò thân thể của cô. Ánh mắt anh tràn ngập nhu tình, làm An Hồng thẹn thùng không thôi. Cô cũng đã muốn cự tuyệt nhưng lại có chút tò mò, bên trong đã có chút lưỡng lự… Cô cũng đã tiếp nhận sự tìm kiếm của anh rồi.

     Lộ Vân Phàm tìm kiếm cũng mang theo sự hiếu kỳ rất nồng đậm. Dáng người của An Hồng vốn rất đẹp, cảm giác mỗi lần tiếp xúc đều có thể làm cho trái tim của anh rung động khó nhịn. Chỉ là anh biết, nếu An Hồng không đồng ý, đương nhiên anh sẽ không miễn cưỡng.

     Các nam sinh trong phòng ngủ cũng có đôi khi xem một chút những phim ngoài luồng. Lộ Vân Phàm cũng sẽ xem cùng, xem các diễn viên nữ trong phim A V của Nhật Bản biểu diễn khoa trương. Nhưng trong đầu của Lộ Vân Phàm cũng chỉ có biểu tình trầm tĩnh vừa thẹn e sợ của An Hồng.

     Thời điểm An Hồng không cười, nhìn cô rất lạnh lùng, ánh mắt có chút sắc bén, đôi môi mím lại thật chặt, làm như có thật nhiều tâm sự đang ẩn giấu trong lòng, khiến cho người ta không thể không có ý muốn đi tìm tòi nghiên cứu.

     Khi cô bắt đầu mỉm cười, thì tựa như xuân gió thổi qua đại lục địa, dung nhan giãn ra, ánh mắt dài nhỏ hơi tít lại, hơi để lộ ra hai hàng răng trắng chỉnh tề, ấm áp làm trong lòng người ta cảm thấy thật thư thái.

     Thời điểm cô thương tâm, bình thường sẽ khóc, vành mắt hiện ra ửng hồng, từng giọt từng giọt nước mắt rớt xuống. Mỗi khi như vậy, Lộ Vân Phàm chỉ muốn ôm cô thật chặt chẽ vào trong ngực mình, cùng cô chia sẻ này những chuyện thương tâm khổ sở phiền lòng kia.

     Lúc cô nổi giận đối với anh, hàng lông mày tinh tế liền nhíu chặt lại, ánh mắt đẩy người ta ra xa ngàn dặm. Khóe miệng trễ ra, nói ra lời nói khắc nghiệt lại không thèm nể mặt, làm cho toàn bộ trái tim của Lộ Vân Phàm nhảy loạn, vừa nóng vừa giận, lại không biết nên phản bác như thế nào;

     Thời điểm cô quan tâm đến anh, trong ánh mắt toát ra sự thân thiết tràn đầy tình cảm không hề che dấu chút nào. Tuy rằng giọng điệu không ôn nhu như trước, nhưng lại làm cho anh cảm thấy uất ức, phảng phất trên đời này chỉ cần có một phần quan tâm này thôi, anh liền đều không cần cái gì thêm nữa.

     Đại đa số thời điểm là cô trầm tĩnh, hờ hững. Có đôi khi lại nhìn ra ngoài cửa sổ đến ngẩn ngườ. Ở giữa lông mày có nếp nhăn nhàn nhạt. Mỗi lần nhìn thấy An Hồng như vậy, Lộ Vân Phàm cũng có chút không biết làm sao. Bình thường cô là người nhanh mồm nhanh miệng, nhưng lúc này lại giống như cũng không quá nhiều lời để mà nói... Điều anh có thể làm được, chính là yên tĩnh ngồi cùng ở bên người cô, chỉ là nếu được luôn luôn cùng cô như vậy, thì cũng đủ rồi.