Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 95: Anh cảm thấy chúng ta rất hạnh phúc




  Editor: Mẹ Bầu

     "Là mình đây." Tần Nguyệt nhẹ nhàng nói ở trong điện thoại, "An Hồng, gần cậu có khỏe hay không? Mình nghe Hiểu Quân kể lại chuyện mẹ của cậu."

     "Ừ..."

     "Cậu không sao chứ?"

     "Không có việc gì, tớ rất tốt, cám ơn. Có chuyện gì sao?"

     "Không có chuyện gì thì không thể gọi điện thoại cho cậu hay sao? Cậu đã quên, chúng ta vốn dĩ đã hẹn sau khi khai giảng thì sẽ gặp mặt nhau sao, không nghĩ tới sau này lại xảy ra dịch SARS rồi."

     "Đúng vậy."

     "Đúng rồi, nghe Hiểu Quân nói... Bây giờ cậu đang cùng với Lộ Vân Phàm rồi phải không, hả ?"

     An Hồng nhìn nhìn Lộ Vân Phàm đang ngồi xếp bằng ở dưới đất chuyên tâm chơi game, nhỏ giọng nói: "Ừ!"

     Tần Nguyệt " cười rộ lên: “Ha ha ha! Thật sự đúng là không nghĩ tới chuyện này đó! Hai người ở chung một chỗ bao lâu rồi?"

     "Không bao lâu, mới được hơn ba tháng."

     Lộ Vân Phàm nghiêng đầu sang bên, @MeBau*diendan@leequyddonn@ khẽ cười một chút không thể thấy được. Trên màn hình, mấy hình người không nghĩ tới là lại đụng phải chướng ngại, bị treo.

     "Ai dà!" Lộ Vân Phàm có chút áo não, buông tay cầm trò chơi, trèo lên sofa tiến đến bên người An Hồng. Đôi môi mềm mại nhẹ nhàng hôn lên gương mặt cô, cái tay cũng hạnh kiểm xấu, tìm kiếm mò vào trong quần áo của cô.

     An Hồng né tránh sang một đầu của ghế sofa, một bên tiếp tục nói chuyện điện thoại, một bên đưa tay ra ngăn cản đường đi của móng vuốt không chịu an phận của Lộ Vân Phàm.

     Tần Nguyệt nói: "Hơn ba tháng cũng không ngắn, thật tốt, thật tốt! Đúng rồi, An Hồng, cậu đã ăn cơm tối chưa?"

     "Chưa, vẫn chưa ăn!"

     "Không bằng chúng ta họp gặp đi, liền đêm nay! Thừa dịp hiện tại Hiểu Quân đang kỳ nghỉ phép ở nhà. Đến tháng mười một anh ấy lại phải đi công tác."

     "Này..."

     "Ôi dào, chọn ngày không bằng gặp ngày nhé! Bây giờ tớ hiện đang ở trong nhà của Hiểu Quân. diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Chúng ta lái xe đi lại đó để đón cậu, lại đi đến nhà của Lộ Vân Phàm để đón cậu ta, như thế nào?"

     "Hiện tại tớ đang ở cùng với Lộ Vân Phàm, đợi lát nữa tớ hỏi anh ấy một chút."

     Đầu của Lộ Vân Phàm vốn là đang đặt ở trên bờ vai của An Hồng giống hệt như một con chim lớn đang dựa dẫm vào người. Nghe được câu nói sau cùng của An Hồng lập tức ngẩng đầu lên.

     An Hồng che lại di động, hỏi anh: "Tần Nguyệt cùng Hàn Hiểu Quân tìm em, hai người mời chúng ta cùng ăn cơm chiều, có đi hay không?"

     Lộ Vân Phàm thất thần chỉ chốc lát, lập tức nhíu mày cười nói: "Đi chứ! Sao lại không đi?"

     An Hồng mím môi, quay lạ nói vào trong di động: "Được rồi, bất quá hai người không cần phải đến đón tụi mình đâu, có phải đi đến khách sạn Quân Hiểu hay không?"

     "Không đâu, đồ ăn gì đó tại nhà hàng của bọn họ mình ăn vào đều chỉ muốn ói ra. Chúng ta đi ăn ở nhà hàng khác." Giọng nói của Tần Nguyệt rất thấp, giống như là không muốn để cho người khác nghe thấy, "Nhà hàng Đông Bắc thái quán, địa chỉ tại số xxx đường xxx. diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn Hẹn chờ nhau lúc 6 giờ rưỡi ở đó nhé!"

     "Được!"

     An Hồng cùng Lộ Vân Phàm tay trong tay đi vào phòng ăn nhà hàng. Hàn Hiểu Quân và Tần Nguyệt đã đến trước.

     Lộ Vân Phàm nắm tay An Hồng, cảm giác được cô có chút khẩn trương. Anh biết An Hồng cùng Tần Nguyệt đã nhiều năm qua không gặp mặt nhau. Hiện thời ở dưới trường hợp gặp nhau như vậy,việc có chút xấu hổ là không thể tránh được.

     Tần Nguyệt nhìn thấy bọn họ trước, cô hướng An Hồng vẫy tay: "An Hồng! Nơi này!"

     An Hồng nhìn đến Tần Nguyệt, không khỏi sửng sốt.

     Trong trí nhớ như Tần Nguyệt luôn giống như quả đào mật no đủ tươi mát, lúc này nhìn thấy Tần Nguyệt, An Hồng thực sự không thể nhận ra bạn mình nữa.

     Tần Nguyệt thật gầy, cực kỳ cực kỳ gầy, trên người mặc chiếc áo dệt kim nhìn rộng thùng thình, giống như áo khoác lên trên cây gậy. Chỗ cổ áo lộ ra xương quai xanh rõ ràng nhìn thấy mà ghê người. Trên mặt không có một chút thịt dư thừa, hàm dưới nguyên bản vốn có chút rộng, lúc này bị làn da mỏng manh bao bọc, khiến cho gương mặt lại càng thêm vuông vức. Hiển nhiên là Tần Nguyệt đã hóa trang tỉ mỉ, nhưng mà đồ trang điểm lại không thể che hết sắc mặt có chút đen sạm của cô. Nhìn nhìn quanh con người Tần Nguyệt lúc này chỉ có hai mắt to là còn có chút linh khí.

     Lộ Vân Phàm lôi kéo An Hồng đi qua, thay cô kéo chiếc ghế dựa ra ngồi xuống. Anh chào hỏi đối với hai người đến sớm: "Thật xin lỗi, đã tới chậm. Tần Nguyệt, đã lâu không gặp."

     Tần Nguyệt cười: "Thật đúng là thật lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau. Tôi lại nghĩ đến cậu sớm đã không còn nhớ rõ chúng ta còn đã từng học cùng lớp với nhau nữa kia."

     Lúc Tần Nguyệt nói chuyện, đều có thể nhìn thấy gân cốt cùng xương cốt ở trên cổ hoạt động. An Hồng nhìn thấy có chút không chịu được, cô không nén nhịn được hỏi: "Tần Nguyệt, sao bây giờ cậu lại gầy đến mức như vậy chứ?"

     Tần Nguyệt nâng chặt gò má, thế nhưng lại nở nụ cười: "Thật vậy chăng? Thật tốt quá! Thời gian trước mình còn tăng tới hai cân kia đó, thời gian này do ăn uống điều độ một chút nên mới lại giảm xuống đó."

     An Hồng choáng váng: "Cậu còn muốn giảm béo nữa saoa? Cậu bây giờ cũng chưa tới chín mươi cân (*) đâu!"

(*) Chín mươi cân: Theo đơn vị đo lường của Trung Quốc. 01 cân Trung Quốc bằng 50 kg theo tiêu chuẩn quốc tế.

     "Mục tiêu của mình là đạt tám mươi lăm cân cơ!" Tần Nguyệt nhìn nhìn Hàn Hiểu Quân ở bên cạnh vẫn luôn luôn trầm mặc, nói: "An Hồng, mình cũng không giống như cậu, ăn thế nào đều sẽ không béo. Có một lần mình chỉ ăn hơi nhiều thịt một chút ăn, thật sự là phiền chết rồi." 

     "Nhưng mà..." An Hồng còn nghĩ muốn nói cậu như vậy cũng hơi quá gầy rồi, thì Lộ Vân Phàm ở dưới bàn đã đè lên đùi cô.

     An Hồng nuốt xuống lời nói kia xuống, Hàn Hiểu Quân rốt cục đã mở miệng: "Gọi món ăn đi."

     Ánh mắt anh rất lạnh nhạt, ngữ điệu nói cũng rất thản nhiên, ánh mắt khi dừng ở trên người An Hồng luôn có chút gì đó như có hương vị đăm chiêu.

     Lộ Vân Phàm tuyệt không khách khí. Anh mở thực đơn ra gọi người phục vụ tới liền gọi đồ ăn. Anh tận lực gọi những món có tính chất đại chúng một chút, đương nhiên cũng lén lút chú ý đến khẩu vị của An Hồng.

     Sau khi người phục vụ đi ra, bốn người ngồi mặt đối diện với nhau. Tần Nguyệt nhìn vào Lộ Vân Phàm lại nhìn sang An Hồng, đột nhiên liền cười rộ lên: "Hai người các cậu nhìn thật xứng đôi với nhau! Khi còn học Trung học mình đã cảm thấy hai ngươi khẳng định có hi vọng."

     Lộ Vân Phàm duỗi thẳng cánh tay khoát lên trên lưng ghế dựa sau lưng An Hồng, miễn cưỡng ngồi dựa vào nói: "Làm sao có thể so sánh được với  cậu và anh Hàn đây. Hai ngươi đã cùng một chỗ rất nhiều năm qua, tôi và An Hồng mới cần phải học tập hai người mới đúng."

     Biểu tình của Hàn Hiểu Quân có chút nặng nề, tiếp theo liền cúi đầu uống trà. Tần Nguyệt hé miệng cười, khoác lên cánh tay của Hàn Hiểu Quân nói: "Thật đúng là rất nhiều năm, chỉ là Hiểu Quân thường xuyên rất hay phải đi công tác bên ngoài. Thời gian mình ở cùng với anh một chỗ, phỏng chừng còn chưa nhiều bằng cậu cùng với An Hồng đâu. Thực hâm mộ hai người cùng học ở chung một trường học, mỗi ngày đều có thể gặp mặt nhau."

     An Hồng nói: "Hiểu Quân, về sau này anh luôn luôn phải đi công tác đến mấy tháng trời như vậy hay sao?"

     Hàn Hiểu Quân trả lời: "Anh cũng có ý nghĩ muốn được triệu hồi về tổng bộ, về sau sẽ làm quản lý công trình hạng mục trong tỉnh, như vậy sẽ không cần thường xuyên đi ra ngoài. Nhưng việc này cần tích lũy kinh nghiệm, còn cần phải khảo chứng nữa, không có dễ dàng như vậy."

     Tần Nguyệt xen mồm: "Hiểu Quân đã thi được hạng mục quản lý cấp ba rồi, sang năm liền thi lên cấp hai, hiện tại còn kém năm để có thể được bình lên công trình sư."

     "Không sai!" Lộ Vân Phàm cười, "Làm quản lý hạng mục tốt lắm đó, không cần phải ở công trường chịu gió thổi nắng chiếu giống như làm nhiệm vụ thi công viên nữa."

     "Anh thì biết cái gì!" An Hồng trừng mắt với anh.

     "Tại sao anh lại không biết chứ?" Lộ Vân Phàm có chút không phục, "Trong công ty của ba anh có một đống lớn quản lý hạng mục kia kìa."

     Hàn Hiểu Quân cười cười: "Tôi không có bối cảnh, cũng không có hậu trường, không có khả năng vừa lên đến liền thư thư phục phục. Lựa chọn chuyến đi này phải làm công trình, nhất định phải làm cho được công nhận từ nhỏ. Sống lâu ở công trường rồi, mới có thể biết một ít những gì đó cơ bản nhất. Phải sống hòa vào với công nhân một thời gian ngắn, như vậy mới có thể biết đến tột cùng một công trình là phải làm từ thế nào đi lên. Mấy thứ này, chỉ học trong sách thôi là không đủ, cho nên làm vài năm thi công viên, tôi cảm thấy vẫn là rất đáng."

     Lời nói của Hàn Hiểu Quân kỳ thực rất có đạo lý, nhưng khi nghe vào trong tai Lộ Vân Phàm lại phi thường không thoải mái. Cái gì gọi là không có bối cảnh, không có hậu trường? Cái gì gọi là chỉ học trong sách thôi là không đủ? Ánh mắt của Lộ Vân Phàm lạnh xuống, không khí bỗng chốc liền có vẻ trở nên ngượng ngùng, may mắn lúc này, người phục vụ bưng thức ăn lên.

     Hai âu đồ ăn thơm ngào ngạt nóng hôi hổi vừa đặt lên bàn, Lộ Vân Phàm cùng An Hồng đã cảm thấy hơi đói rồi. Vừa cầm lấy đôi đũa lên định bắt đầu ăn uống, liền nghe thấy Tần Nguyệt nói một câu với người phục vụ: "Phiền toái mang cho tôi một cái chén không, lấy thêm một ấm trà, cám ơn."

     An Hồng nghi ngờ nhìn người phục vụ mang đồ mà Tần Nguyệt yêu cầu  lên. Tần Nguyệt đổ nước trà vào trong chén, rồi sau gắp lên một cọng rau củ nhúng vào trong nước trà chao đi chao lại một lúc, mới đưa vào trong miệng.