Thanh Xuân Năm Ấy Giờ Ra Sao

Chương 33: Chương 33





Sau ngày hôm đó, Lung Linh cũng đã biết Lục Nhiên đang mang thai và Lục Nhiên cũng đã biết được ai là người hại mình ngày hôm đó.
...----------------...
*Reng*reng* reng *
- Alo?
- Alo! Anh hai à, anh và chị dâu của em dạo này sống ổn chứ? Người gọi anh không ai khác chính là Thái Thái
Bạch Thái Lăng vẫn chưa nói cho gia đình hai bên biết anh và cô đã ly hôn.
- Có gì nói mau! Anh lạnh lùng trả lời em trai mình
- Có gì đâu? Em chỉ muốn hỏi thăm chị dâu của em một xíu thôi mà!
Hiện tại Bạch Thái Lăng vẫn chưa muốn cho mọi người biết rằng mình đã ly hôn nên chỉ đành nói qua loa." Vẫn ổn.

Không có chuyện gì thì anh cúp máy đây!"
Hiện tại anh đang ở công ty nên không biết Quỳnh Trân đang đi đâu, vì khi nãy có gọi mà bác Hoa bảo cô ta đã đi ra ngoài.
- Ê.....!ê...!đừng cúp máy mà! Em chỉ muốn ôn lại chuyện xưa thôi?
- Anh em ta có chuyện xưa gì để ôn lại sao? Anh nhướn mày hỏi
- Anh.....anh phủ thiệt đó! Đương nhiên là có rồi!

- Thế có chuyện gì? Bạch Thái Lăng hỏi.

Hiện tại anh đang đọc tài liệu nhưng em mình lâu nay mới gọi nên cũng muốn ôn lại một chút.
- Anh cưới vợ rồi chắc chị Nhiên yêu anh lắm nhỉ? Thái Thái tò mò hỏi
Này là thằng em muốn moi thông tin của anh đây mà.

" Bình thường"
- Cái gì mà bình thường được chứ? Em nghĩ chắc chị ấy phải yêu anh lắm đó!
- Nếu yêu thì sao?
- Thì có sao đâu! vì em còn nhớ hồi cấp 3 chị ấy cũng có lúc hay đem sữa dâu qua cho anh mà.

Lúc đó em biết là chị ấy thích lắm rồi.

Nhưng vì chị ấy không muốn anh biết nên nhờ em dấu hộ tên mang đưa cho anh giúp chị Nhiên.
Nghe tới đây anh thấy có gì đó sai sai? Không phải người tặng anh những hộp sữa dâu năm ấy là Quỳnh Trân sao?
- Có nhầm không đấy? Người tặng anh năm ấy là Quỳnh Trân mà.

Anh nghi ngờ hỏi lại
- Anh hay thiệt đó......ai cũng không qua mặt được anh vậy mà anh lại để cho ả đàn bà đó lừa.

Thái Thái có chút khinh thường nói
- .........! Bạch Thái Lăng im lặng không nói được gì.

Thái Thái thấy đầu dây bên kia im lặng quá liền nói
- Thôi....!Anh cứ ở đó mà suy nghĩ đi nha! Em cúp máy đây, khi nào rảnh em sẽ mua vé về nước thăm chị dâu! Bye anh! Nói rồi Thái Thái cúp máy.
Bạch Thái Lăng rơi vào trầm tư không nói được gì.


*Những ngày sau khi ly hôn quả thật đối với anh những món mà bác Hoa nấu anh đều không cảm thấy ngon.

Hay là anh đã quen mùi đồ ăn Lục Nhiên nấu rồi ta? Còn khi ngủ nữa! Thường ngày hay ôm cô ngủ, mỗi lần như vậy đều ngủ rất ngon, còn khi ngủ với Quỳnh Trân hay một mình anh lại bị khó ngủ.

Hay là anh đã quen hơi của cô luôn rồi ta?* Anh thầm nghĩ rồi lại lắc đầu bác bỏ những suy nghĩ ấy rồi tiếp tục công việc đang dang dở của mình.
...----------------...
Tối đến.........
Bạch Thái Lăng về nhà, anh bước vào không còn ai ra đón anh, hỏi han anh như lúc trước nữa chỉ có bầu không khí im lặng.
- Cậu chủ về rồi sao? Bác Hoa đi ra hỏi
- Ừ! Quỳnh Trân về chưa bác? Anh nhìn xung quanh nhà rồi hỏi
- Vẫn chưa!
Nghe được câu trả lời anh không nói gì chỉ đi lên lầu, nhưng Bạch Thái Lăng không qua phòng của Quỳnh Trân mà lại sang phòng của anh và Lục Nhiên.
Bước vào trong phòng, đồ đạc của cô đã không còn, ở đó chỉ có mùi hương hoa oải hương của cô vẫn thoang thoảng đâu đây.
Bạch Thái Lăng đi lại tủ đồ, mở ra và lấy một bộ đồ thoải mái rồi bước vào phòng tắm.
…………… Đêm đến
Bạch Thái Lăng đang ngồi trong thư phòng làm việc thì anh nghe dưới nhà có tiếng mở cửa nên đứng dậy xuống dưới nhà xem thử.
Vừa bước xuống nhà, đập vào mắt anh là hình ảnh ăn mặc hở trước hở sau của Quỳnh Trân.

Ả ta vừa thấy anh liền định chạy tới ôm nhưng anh cảm thấy kinh tởm mà né sang một bên.
- Hự.....Lăng à....hự......anh chưa ngủ sao? Quỳnh Trân say xỉn hỏi

- Ngày nào em cũng đi ra ngoài với những bộ đồ đó sao?
- Có.....!hự....!làm sao đâu chứ?
Nói rồi ả ta bước lên phòng, anh cũng đi theo sau vì muốn hỏi một số chuyện.
- Em có nhớ ngày anh tỏ tình em không?
Quỳnh Trân mặc dù đã say nhưng vẫn trả lời anh " Hự.....đương nhiên là nhớ chứ!"
- Vậy em có còn nhớ những bước hộp sữa dâu và bức thư em tặng anh không? Bạch Thái Lăng đứng nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường với bộ quần áo xộc xệch hỏi.
- Sữa.....!với bức thư gì chứ? Anh đang nói...!hự cái gì vậy?
Bạch Thái Lăng nhíu mày hỏi lại lần nữa nhưng Quỳnh Trân vẫn trả lời y như vậy
- À anh nói......!nói bức thư ngày hôm đó sao........!hự.....!hôm ấy em thấy.........!Lục Nhiên cô ta đến sớm rồi đặt bức thư vào trong học bàn........!hự....em tò mò nên lại xem thử.....!
Bạch Thái Lăng bất ngờ với câu nói của cô ta rồi nhanh chóng hỏi " Vậy bức thư không phải là của em sao?"
- Anh nói gì vậy chứ? Đương nhiên là không rồi....!còn những hộp sữa kia cũng vậy, cũng chẳng phải.....!phải là em.
Quỳnh Trân bây giờ đã say rồi nên không biết mình đang nói cái gì.

Nhưng người ta thường nói khi say lời nói sẽ thành thật nhất..