[Thanh Xuyên Chi Dận Tộ] Đại Thanh Đệ Nhất Hoàn Khố

Chương 61




Dận Tộ nằm dài trên giường dưỡng thương, không sai, là nằm dài mà không phải nằm úp sấp. Hôm đó tuy rằng Khang Hy tức giận nhưng rốt cục cũng là không hạ được ngoan thủ, cái mông của y tuy rằng xanh xanh tím tím nhìn có vẻ dọa người bất quá đợi nguôi cơn đau liền cũng không có chuyện gì.

Chỉ là vết thương da thịt tuy từ sớm đã tốt hẳn, bất quá vết thương tâm linh còn chưa khép lại —— bị đánh trượng trước mặt nhiều người như vậy, mặt mũi áo trong gì đó đều hoàn toàn mất sạch! Đáng giận nhất là, nếu y bị người của Hình ti chính nhi bát kinh đánh một trận cũng chưa tính —— tự cổ thanh quan danh thần có ai chưa từng bị đánh trượng chứ? Một chút cũng không hề mất mặt! Thế nhưng y chính là ở trước mặt mọi người, bị lão đa đè xuống hành hung, đây coi như là chuyện gì chứ!

Y đã giải thích cả vạn lần rồi, thí nghiệm tất cả đều đã làm xong, bảo đảm an toàn, thế nhưng bọn họ không nghe chính là không nghe!

Dận Tộ còn đang bực bội đã thấy Vượng Tài khập khễnh tiến vào, y nói: “Đã chịu xong trượng phạt hôm nay rồi? Chỗ này của gia không cần người hầu hạ, ngươi cứ trở về nghỉ ngơi đi!”

Vượng Tài trưng ra vẻ mặt đưa đám nói: “Gia, người có thể thay nô tài nói tốt vài câu, đem ba mươi trượng còn lại một lần đánh xong… cứ mỗi ngày năm trượng như vậy thực sự quá giày vò người mà. Nô tài tình nguyện đau dài chẳng bằng đau ngắn, người giúp nô tài nói một câu tốt đẹp đi mà!”

Dận Tộ liếc nhìn hắn một cái: “Hoàng a mã đã chính miệng ra lệnh, gia phải tìm ai nói tốt cho ngươi? Ngươi cứ nhịn một chút, đợi sau khi chịu xong hình phạt gia liền cho ngươi nghỉ ngơi một tháng!”

Muốn y đi tìm Khang Hy mềm giọng năn nỉ? Mơ tưởng!

Vượng Tài oán giận nói: “Nghìn vạn lần đừng mà, gia bên này vừa cho nô tài nghỉ ngơi bên kia lại làm ra chuyện, nô tài thế nào cũng chịu tao ương! Nô tài tuyệt không nghỉ ngơi!”

Cái gì gọi là lại làm ra chuyện? Y từ nhỏ đến lớn tổng cộng mới chọc họa mấy lần đâu?

Nhìn trên phân thượng Vượng Tài vẫn đang bị thương, Dận Tộ không tính toán với hắn, nói: “Như vậy đi, ngày mai lúc ngươi đi chịu hình lót một ít đệm da lên.”

Vượng Tài khinh thường liếc nhìn Dận Tộ, nói: “Chủ tử, ngài cũng đừng loạn ra kế nữa, nô tài xem ngài đã bị Vạn tuế gia đánh đến choáng váng rồi, ngài cho là người của Hình ti đều là kẻ vô dụng sao? Hình trượng rốt cục đánh lên da thịt hay lên cái đệm là cảm giác không ra?”

Bản lĩnh của những người đó đều được luyện qua năm dài tháng rộng, một chút trò vặt như vậy có thể giấu được sao?

Cư nhiên bị cái gã thiếu thông minh này mắng ngốc!

Dận Tộ bị chọc giận đến phát cười: “Gia cho dù có bị đánh choáng váng cũng tốt hơn bộ óc heo của ngươi cả vạn lần! Ngài mai tùy tiện chọn hai món mà gia thường dùng mang theo, đưa cho quan sai hành hình, sau đó oán giận vài câu, nói Vạn tuế gia sở dĩ chia nhỏ trọng hình là vì không muốn ngươi lỡ việc hầu hạ gia, thế nhưng mấy hôm nay ngươi lại đau đến đứng cũng không đứng nổi… Sau đó bọn họ sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho ngươi.”

Vượng Tài hồ nghi nói: “Thực sự?”

“Là giả!” Dận Tộ trợn trắng mắt nhìn hắn: “Ngươi thích nghe thì nghe, không thích thì thôi, dù sao người bị đánh cũng không phải gia!”

Vượng Tài cười cười lấy lòng: “Nô tài làm sao không tin chủ tử chứ? Bất quá lần này ngài thực sự làm chuyện quá nguy hiểm, nô tài thiếu chút nữa cũng đã bị hù chết…”

“Ngươi không nói ta liền quên mất!” Dận Tộ chợt ngồi dậy, nói: “Gia lặng lẽ làm thực nghiệm, là ai đem chuyện này đồn ra ngoài? Còn bẩm báo đến tai Hoàng a mã?”

Vượng Tài nói: “Xem chủ tử nói kìa, trên trời xuất hiện một vật lớn như vậy, ai mà không nhìn thấy chứ?”

Dận Tộ cả giận nói: “Gia còn đặc biệt thay đổi y phục, cách xa như vậy bọn họ làm sao biết là gia? Có phải là ngươi cáo trạng hay không?”

Vượng Tài cười khan nói: “Nô tài còn không phải là sợ đến cuống quýt sao?”

Dận Tộ giận dữ: “Quả nhiên phòng ngày phòng đêm trộm nhà khó phòng! Cút cút cút, đừng để gia thấy ngươi nữa!”

Vượng Tài biết chủ tử nhà mình chỉ có cái miệng là hung hăng một chút, cười hì hì ra ngoài chuẩn bị về phòng bôi thuốc, nào ngờ vừa bước khỏi cửa đã thấy quản gia vẻ mặt rối rắm đứng bên ngoài, nhìn thấy được hắn lập tức đại hỷ, vội vàng nhét một tấm bái thiếp vào tay hắn, nói: “Vượng Tài công công, phiền ngài giao thứ này cho chủ tử đi!”

“Là bái thiếp của ai đáng giá để ngươi nôn nóng đưa tới…” Vượng Tài oán giận một tiếng, vừa nhìn thấy phía trên viết gì liền nổi giận: “Là kẻ nào không có ánh mắt dám đưa thứ này đến chỗ chủ tử nhà ta! Gọi chủ tử nhà ta đến Hộ bộ tra hỏi! Gọi cái đầu hắn! Thật cho rằng tính tình chủ tử nhà chúng ta dễ nói chuyện phải không!”

Lại nhìn lạc khoản, càng thêm tức giận: “Thi Thế Luân? Lại là hắn? Uổng cho chủ tử nhà ta hôm trước còn đặc biệt đưa thiệp mời cho hắn! Đúng là được đằng chân lân đằng đầu! Không cần chủ tử đi, Vượng Tài ta liền đến cho hắn biết hoa nhi vì sao lại hồng như vậy!”

“Gia lại không biết hoa nhi vì sao lại hồng như vậy nha,” Dận Tộ khoác y phục đứng tựa cửa, nói: “Vượng Tài đại gia, lão nhân gia ngài xin chỉ điểm một chút được không?”

Vượng Tài nhất thời cứng đờ, cười làm lành nói: “Gia, nô tài chính là nhìn không vừa mắt…”

Dận Tộ bước đến, cầm lấy giấy triệu tập trên tay hắn, xem qua một lượt rồi thản nhiên nói: “Nhìn không vừa mắt cũng phải nhịn cho gia! Ngay cả Lương Cửu Công bên người Hoàng a mã cũng không dám nói một câu nặng lời với đại thần trong triều, ngươi hóa ra còn đủ uy phong nha!”

Vượng Tài ngập ngừng nói: “Chủ tử, nô tài chỉ là nói nói một chút!”

Dận Tộ ậm ừ, thản nhiên nói: “Tốt nhất là như vậy! Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, mấy hôm nay cũng đừng ra cửa —— gia đi Hộ bộ một chuyến.”

Vượng Tài vội la lên: “Chủ tử, nô tài đi cùng ngài!”

Dận Tộ nói: “Đừng, lúc này còn mang theo ngươi ra ngoài, người khác liền tưởng gia ngoài ngươi ra liền không còn ai sai sử đâu!”

Vượng Tài làm sao không nghe ra được lời này là đang cảnh cáo mình, vẻ mặt cầu xin nhìn Dận Tộ dứt khoát xoay người về phòng thay quần áo, quản gia đồng tình vỗ vỗ vai hắn, ra ngoài an bày xe ngựa.

——

Hộ bộ hiện tại rất náo nhiệt, tại viện tử Thi Thế Luân chủ trì có hơn mười người tụm lại hoặc đứng hoặc ngồi, đều là các đại thần bị Hộ bộ gọi đến, đang chờ Thi Thế Luân giải quyết công sự.

Dận Tộ còn chưa tiến vào đã nghe thanh âm ồn ào náo động bên trong, bởi vì có rất nhiều người đang nói chuyện nên mặc dù âm lượng rất lớn nhưng lại đủ tạp, hoàn toàn không thể nghe rõ cái gì, chỉ biết những người đang nói mang theo oán hận cực nặng.

“Ây da, chỗ này náo nhiệt như vậy nha?” Dận Tộ vào cửa, cười nói.

Tuy rằng đầy sân đều là các đại thần la hét ầm ỹ, thế nhưng có hơn phân nửa chú ý ngoài cửa, Dận Tộ vừa bước vào đã bị phát hiện, mọi người cấp tốc an tĩnh lại.

“Lục a ca!”

“Lục a ca!”

Dận Tộ cười cười đáp lễ, nói: “Mọi người đều do Thi đại nhân gọi tới? Chậc chậc, quả là không ít người nha!”

“Đúng vậy, đây vẫn là những người đích thân tới, nếu tính cả cáo bệnh… “

“Cáo bệnh sao?” Dận Tộ chậc lưỡi nói: “Gia vừa nhận được giấy gọi của Thi đại nhân, ngay cả thương tích trên người cũng bất chấp đã vội vàng chạy tới —— hóa ra còn có người thể diện lớn hơn gia đâu…”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, vốn tưởng rằng vị gia này đứng về phía những người mượn nợ, bất quá xem tình huống hiện tại, không đúng nha!

Có vài kẻ cơ trí lập tức dùng ánh mắt phân phó hạ nhân đi gọi người —— ngay cả Lục a ca cũng đã tới, nếu còn bưng bộ tịch là đang nói bản thân còn quý trọng hơn cả Lục a ca sao?

Dận Tộ đối với hành vi này của bọn họ chỉ coi như không thấy, hỏi: “Chỗ này còn làm việc sao?”

Mọi người cười theo: “Còn chứ! Còn chứ!”

Dận Tộ ồ lên một tiếng, nói: “Gia ta chen ngang một lần, không ai có ý kiến phỏng?”

“Không, không, xin mời! Xin mời!”

Chê cười, cũng không phải chuyện tốt gì, có vài người chen ngang mới tốt đâu.

Một đám đại thần đều chen lấn nhường đường, Dận Tộ theo đó đi tới chính sảnh, còn chưa bước vào đã nghe bên trong có người lớn giọng ồn ào: “Muốc bạc không có, muốn mạng một cái! Lúc gia theo Vạn tuế gia bình Tam Phiên, đánh Cát Nhĩ Đan các ngươi không biết còn ở nơi nào bú sữa đâu! Cùng gia đùa giỡn uy phong! Cũng không biết soi gương xem bộ dáng của ngươi ra sao! Mẹ nó! Phi!”

Dận Tộ nhíu mày đang định đi vào, chợt nghe thanh âm ôn nhã của Dận Tự vang lên, mang theo vài phần bất đắc dĩ: “Lý đại nhân, xin ngài bớt giận, uống chung trà, uống chung trà!”

Thi Thế Luân trầm giọng nói: “Quân công ngài lập trên chiến trường tự có Vạn tuế gia ban thưởng, phong quan phong tước. Ngài không thể ỷ vào quân công đùa giỡn hoành hành như vậy! Bản quan thanh nợ Hộ bộ cũng là phụng chỉ Vạn tuế gia! Ngài là muốn kháng chỉ không tuân phải không?”

“Ta phi!” Lại lớn giọng mắng một tiếng: “Con bà nó, ngươi ít đem thánh chỉ ra nói chuyện! Đám văn quan các ngươi tùy tiện đưa tay ra chính là bó lớn bạc, thế nhưng đám binh lính của chúng ta chỉ dựa vào một chút bổng lộc như vậy, ngay cả ăn cũng ăn không đủ no, không mượn bạc lẽ nào muốn đói chết sao?”

“Con bà nó, ngươi cũng đừng trưng bộ dạng thiết diện vô tư kia ra với gia, nếu thật thiết diện vô tư cũng đừng nhìn chằm chằm bạc của đám người khổ sở bọn ta! Nhân gia dùng bạc quốc khố mua lâm viên, mua hý tử ngươi đều mặc kệ, chỉ đuổi theo mông gia đòi tiền cơm áo! Ngươi nói có đuối lý hay không! Vị kia chỉ mua một con chó cũng đã đủ tiền trả nợ cho gia rồi, ngươi có bản lĩnh tìm y mà đòi!”

Thi Thế Luân cả giận nói: “Thánh chỉ của Vạn tuế gia ở đây, mặc kệ là ai thiếu nợ cũng phải trả! Ngài đừng vội lôi kéo người khác, ai cũng phải trả, ngài cũng phải trả!”

“Tốt! Ngươi có bản lĩnh liền đem nợ của y thanh xong, y trả, gia… liền trả!”

“Cái gì y với ai chứ…” Dận Tộ đứng ngoài cửa, nghiêng đầu nhìn vào trong, lười biếng nói: “Nghe thế nào giống như đang nói tới gia đâu?”

Thấy người vừa bị nhắc tới đã đứng trước cửa, biểu tình đám người trong phòng lập tức vô cùng phong phú, cùng nhau đứng dậy hành lễ, Dận Tự cười khổ chào hỏi: “Lục ca. “

Lại đem chỗ ngồi nhường ra.

Trưởng ấu có tự, Dận Tộ cũng không khách khí ngồi xuống, lại rót cho mình một chung trà, nói: “Thế nào, Lão Bát ngươi cũng thiếu nợ?”

Dận Tự cười khổ nói: “Lục ca chớ giễu cợt ta.”

Hắn thật không biết bản thân mình đã chọc Dận Chân từ lúc nào, chỉ cần có sai sự gì đắc tội với người nhất định sẽ kéo theo hắn…

Lần này, Thi Thế Luân quản đòi nợ, hắn quản sao nhà, tuy rằng hiện tại còn chưa phải động thật, thế nhưng nhìn tình huống cũng không còn xa lắm…

Dận Tộ buông tha hắn, chuyển hướng nhìn về phía võ quan đang đứng bên cạnh, người này nhìn có vẻ lạ mặt, phỏng chừng là vị Lý tướng quân lớn giọng vừa rồi.

Lão hiện tại đang xoay trần nửa người trên, lộ ra vài vết sẹo đao kiếm, thấy Dận Tộ nhìn qua liền vội vàng kéo vạt áo lại.

“Đừng che, che cái gì mà che?” Dận Tộ cười lười biếng nói: “Vật trọng yếu như vậy, giấu đi có bao nhiêu đáng tiếc nha? Nên trưng ra để mọi người cùng xem một chút, để bá quan cùng với bách tính thiên hạ nhìn xem Lý tướng quân của chúng ta có bao nhiêu công lao gian khổ, nhìn xem Vạn tuế gia của chúng ta đã bạc đãi công thần như thế nào, khiến Lý tướng quân ngày ngay cả cơm cũng ăn không đủ no! “

Lý tướng quân hoảng đến ngay cả đai lưng thiếu chút nữa cũng đã rớt, cổ họng nghẹn đắng nói: “… Thần… không có ý tứ này…”

“Không có ý tứ này vậy là ý gì?” Dận Tộ nhìn lão nói: “Hóa ra ngươi lập được quân công, Hoàng a mã thưởng quan ban tước còn chưa đủ, vẫn phải mở rộng quốc khố cho ngươi dùng mới coi như không phụ ngươi có phải hay không?”

“Không… không phải… hạ quan thực sự là không có bạc…”

“Ngươi không có bạc thì trách ta sao?” Dận Tộ nói trở mặt liền trở mặt, vỗ mạnh xuống bàn mắng: “Muốn khóc than cứ than mình nghèo là được, kéo gia theo làm cái gì? Coi gia dễ khi dễ phải không!”

“Gia mua lâm viên, mua hý tử, mua chó, mua chim, ngươi không phục có phải không?” Dận Tộ nói: “Gia nói cho ngươi biết, từ lúc gia sáu tuổi Hoàng a mã đã nói với gia, ngài chính là có tiền, bảo gia không cần thay ngài cần kiệm. Gia lớn như thế này, cho tới bây giờ đều là thích gì liền mua đó, thế nào, ngươi có thành kiến?”

“Hạ quan…”

“Có thành kiến cũng chịu cho gia, có thí cũng nín cho gia!” Dận Tộ hừ lạnh: “Gia nói cho ngươi biết, gia dùng cũng không phải bạc của quốc khố, gia dùng chính là tiền riêng của Hoàng a mã! Hoàng a mã nguyện ý ra tiền cho gia mua lâm viên, mua con hát! Ngươi có bản lĩnh cũng trở về tìm lão đa của ngươi đi mua, gia bảo chứng một cái rắm cũng không phóng!”

Là cha ngươi không có tiền, trách ta sao?

Một tràng mắng này khiến Lý tướng quân thiếu chút nữa cướp đường mà chạy, Dận Tộ không thèm để ý đến lão, móc từ trong ngực ra mấy tấm ngân phiếu giao cho Thi Thế Luân, nói: “Đây là bạc gia thiếu, mau nhanh kết nợ cho gia!”

Thi Thế Luân cung kính nhận ngân phiếu, nói: “Hạ… hạ quan xấu hổ…”

Trong mắt mơ hồ lưng tròng tia nước.

Dận Tộ liếc nhìn hắn, nói: “Ngươi phụng chỉ ban sai, một không ăn hối lộ trái pháp luật, hai không thiếu nợ không trả, ngươi xấu hổ cái rắm gì!”

Lại nhìn Lý tướng quân, nói: “Không phải nói gia trả ngươi liền trả sao? Gia hiện tại đã thanh nợ rồi, còn ngươi?”

Lý tướng quân cúi đầu nói: “Dung hạ quan tính toán mấy ngày…”

“Tính toán cái rắm!” Dận Tộ chỉ vào mũi lão mắng: “Gia ngày mai phải đi phủ của ngươi, xem già trẻ nhà ngươi có phải thật sự không có cơm ăn, không có áo mặc hay không! Nếu quả như vậy, bạc của ngươi gia giúp ngươi trả! Nếu không, gia chính là muốn hỏi ngươi, vì sao phải tùy tiện bại hoại thanh danh của Hoàng a mã? Nói xấu Hoàng a mã bạc đãi công thần?”

“Lục… Lục a ca…” Mồ hôi lạnh trên đầu Lý tướng quân lớn như hạt đậu, nói: “Ngài đừng nói nữa, hạ quan hôm nay nhất định trả, hôm nay liền trả… hạ quan… về nhà lấy bạc…”

Vừa nói vừa lui ra ngoài, đợi đến khi khỏi cửa mới phát hiện đã quên mũ, vội vàng rón rén trở vào, ôm mũ rồi dán vào tường chạy mất.

Đuổi một người đi, Dận Tộ quét mắt nhìn người còn lại chưa từng lên tiếng trong phòng. Người nọ không đợi y lên tiếng đã cười khổ chào hỏi: “Lục a ca…”

Dận Tộ cười nói: “Nguyên lai là Tào đại nhân, bổn vương thiếu chút nữa không dám nhận, Tào đại nhân thế nào không ở Giang Nam tiêu dao mà chạy đến kinh thành làm khách rồi?”

Tào Dần cười khổ nói: “Thần xấu hổ… thần thiếu bạc nhiều lắm, vậy nên…”

Vậy nên bị truyền từ Giang Nam đến kinh thành?

Dận Tộ không nhanh không chậm uống một hớp trà, lại nói: “Hôm nay có thể trả sạch?”

Tào Dần lấy mấy tấm ngân phiếu từ trong ngực ra giao cho Thi Thế Luân, Thi Thế Luân hơi gật đầu, khổ sở nói: “Tào đại nhân, nợ của ngài là tám mươi vạn lượng, ở đây chỉ có ba mươi vạn lượng… cái này… “

Tào Dần vẻ mặt khổ sở, nói: “Lão hủ hiện tại chỉ tranh thủ được như vậy… còn dư lại… để lão hủ trở về nghĩ biện pháp…”

Thi Thế Luân cau mày nói: “Vậy ngài…”

“Không đủ bạc sao? Chuyện nhỏ a!!” Dận Tộ cười ngắt lời: “Lần này bổn vương hạ Giang Nam có lưu lại trong phủ Tào đại nhân quấy rối mấy ngày, đang lo không có cách nào báo đáp đâu! Vừa lúc hôm nay gia mang nhiều ba mươi vạn lượng, trước hết ngươi lót lót, còn hai mươi vạn lượng chờ gia hồi phủ sẽ bảo người đưa tới. Thi đại nhân thấy thế nào?”

Thi Thế Luân còn chưa kịp nói gì Tào Dần đã la lên: “Như vậy sao có thể?”

Trong lòng lại là vô cùng kinh ngạc, trong số nhi tử của Khang Hy, ngoại trừ những người còn quá nhỏ lão đều có hiểu biết. Trong ấn tượng của lão, cho dù là những A ca được tín nhiệm nhất, cuộc sống tuy rằng qua được không quá căng thẳng thế nhưng lại không giống vị Lục a ca này, bạc trên người giống như mãi mãi dùng không hết vậy…

Y đã mua hai tòa lâm viên ở Giang Nam, còn có mấy gánh hát, hiện tại cư nhiên còn có thể vứt ra một đống tiền như vậy.

Trong lúc lão còn không nghĩ ra Dận Tộ đã nhún vai, không quá để tâm: “Nào có chuyện gì, gia hiện tại đang quản Nội vụ phủ đâu, nội kho của Hoàng a mã gia muốn dùng thế nào liền dùng như thế…”

Y nói được dễ dàng lại không biết những người đang nghe đã chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã gục xuống… ngay cả Thi Thế Luân không sợ trời không sợ đất cũng cảm thấy mấy tờ ngân phiếu vừa thu được có chút phỏng tay.

Quan hệ của Tào Dần và Dận Tộ lúc ở Giang Nam rất không tệ, vừa bước tới hai bước định khuyên vài câu, chợt nghe Dận Tộ hừ lạnh một tiếng, hung hăng lẩm bẩm: “Cư nhiên phạt trượng gia, gia liền tiêu sạch bạc của ngài!”

Tào Dần lảo đảo.

Dận Tộ nhanh tay lẹ mắt đỡ lão một chút, vỗ vỗ vai nói: “Tào đại nhân yên tâm, ngài thiếu nhiều ít bạc đều để bổn vương gánh hết!”

Tào Dần thiếu chút nữa òa khóc: Tổ tông của ta, ngài vẫn là để lão hủ chậm rãi trả nợ đi…

Lời nói còn chưa kịp thốt ra đã bị mấy tờ ngân phiếu chặn lại, Dận Tộ buông lão ra, cùng Dận Tộ và Thi Thế Luân chào hỏi một tiếng, rời đi.

Vừa ra đến bên ngoài, chỉ thấy một đám đại thần trong sân đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không rên một tiếng.

Những người này vừa rồi đứng có gần có xa, nhưng chỉ cần một người nghe được cũng đủ truyền ra cho mọi người, vậy nên hiện tại đều rất an tĩnh.

Dận Tộ chủ động tìm một đại thần có chút quen mặt, thân thiết nói: “Lưu đại nhân nha, đến trả nợ sao? Có đủ bạc không? Có cần bổn vương đỡ giúp ngươi một chút?”

Lưu đại nhân lắc đầu như trống bỏi: “Đủ đủ đủ! Hạ quan chính là đem đủ bạc đến trả nợ!”

Dận Tộ không khỏi có chút tiếc nuối nóii: “Đủ sao? Vậy Trương đại nhân, ngài như thế nào?”

“Cũng đủ! Cũng đủ!”

“Vậy thật là đáng tiếc,” Dận Tộ nói: “Các vị còn có ai không đủ bạc trả nợ? Cứ tới tìm bổn vương lấy… A, đúng rồi, Vạn đại nhân, lúc nãy khi bổn vương đi vào hình như có nghe ngài nói trong nhà eo hẹp…”

Vạn đại nhân vội ho một tiếng, nghiêm mặt nói: “Lục a ca nghe lầm rồi, vừa rôi hạ quan là nói cho dù trong nhà có eo hẹp hơn nữa cũng không thể khất nợ của triều đình có phải không?”

Dận Tộ hỏi một vòng lớn cũng không ném bạc ra được, chỉ có thể bất đắc dĩ than thở rời đi.

Vừa ra khỏi Hộ bộ, nụ cười trên mặt Dận Tộ liền phai nhạt hẳn.

Quản gia tiến lên, nhỏ giọng hỏi: “Lục gia, ngài thực sự động nội kho của Vạn tuế gia? Như vậy không được…”

Dận Tộ thản nhiên nói: “Yên tâm, gia có chừng mực.”

Quản gia lúc này mới thoáng thả lỏng, lại nói: “Những người này thật đúng là nhìn người đoán việc, nghe nói Thi Thế Luân đã trấn giữ tại Hộ bộ mười ngày, nói đến miệng cũng rách nhưng một lượng bạc cũng không thu về được… Lục gia ngài là người đầu tiên nha, ôi chao, đều là kẻ có tiền!”

Dận Tộ thản nhiên nói: “Nếu chuyện này dễ làm như vậy, Tứ ca cũng sẽ không viết thư nhờ ta giúp đỡ.”

Quản gia hơi ngẩn ra: “Tứ a ca đã viết thư đến?”

Lục a ca mấy hôm nay chưa từng ra cửa, mà những bái thiếp, thư tín vãng lại đều phải qua tay lão, lão nào có nhận được thư tín của Tứ a ca chứ!

Dận Tộ lại nói: “Cái thư triệu tập kia của Hộ bộ, tuy rằng lạc khoản là tên Thi Thế Luân nhưng nét chữ là của Tứ ca… Thi Thế Luân còn chưa ngay thẳng đến mức cuồng vọng như vậy.”

Thật sự dám gửi loại thư này cho nhóm A ca? hắn tuyệt đối không phải ngay thẳng mà là ngu xuẩn, chỉ cần nhìn hắn nhường cờ nhường đến thiên y vô phùng như vậy liền biết đối phương không phải kẻ ngu dốt.

Đang định lên xe đã thấy Tào Dần gấp rút đuổi theo: “Lục a ca!”

Dận Tộ cười nói: “Là Tào đại nhân sao, ngài là có bận việc gì chăng? Nếu như không có chẳng bằng đến phủ của bổn vương ngồi một chút? Thuận tiện mang bạc trở về.”

Tào Dần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là gật đầu theo Dận Tộ lên xe ngựa.

Xe ngựa chạy được rất ổn định, Dận Tộ thay lão châm chung trà, thản nhiên nói: “Tào đại nhân yên tâm, bạc bổ vương cho ngài cũng không phải lấy từ nội kho của Hoàng a mã.”

Tào Dần đuổi theo cũng là muốn nói việc này, nghe vậy liền sửng sốt: “Thế…”

Thế ngài lấy đâu ra nhiều tiền như vậy… Lời này cũng không dám trực tiếp hỏi.

Dận Tộ biết lão muốn nói gì, cười cười: “Hai tòa lâm viên ở Giang Nam, một tháng trước gia đã bán ra rồi, mấy gánh hát trên đường hồi kinh cũng lục tục đưa ra ngoài, chỉ chừa một cái.”

Tào Dần ngạc nhiên: “A?”

Dận Tộ lười biếng tựa vào đệm, nói: “Đời này của ta có thể lưu tại Giang Nam được mấy ngày? Mua một cái lâm viên cũng chỉ là để không, còn phải tốn bạc —— tội tình gì chứ?”

Tào Dần cười khổ: “Lão thần xấu hổ…”

Dận Tộ cười nói: “Tào đại nhân, ta và ngài đều rõ ràng, số nợ kia của Tào đại nhân rốt cục là chuyện gì. Bổn vương ở Giang Ninh cũng không ít ngày, coi như khiến ngài hao tốn một số bạc —— bạc bổn vương và người nhà bổn vương dùng, bổn vương tự hoàn lại.”

“Tào đại nhân, ngài tình nguyện bị thi đại nhân làm khó dễ cũng không chịu nói số bạc kia dùng để làm gì, bổn vương tán thưởng lòng trung thành của ngài. Thế nhưng —— Tào đại nhân ngài thực sự chỉ lấy ra được ba mươi vạn lượng bạc?” Dận Tộ thản nhiên nói: “Giang Nam tam đại Chức tạo ở bên kia, lỗ hổng có bao lớn bổn vương đều biết, cả một nhà Tào đại nhân ở Giang Nam sống như thế nào bổn vương cũng tận mắt thấy… bổn vương đã biết đã thấy, Hoàng a mã so với bổn vương càng thêm rõ ràng. Nói lời không dễ nghe, Tào đại nhân và Hoàng a mã là giao tình trúc mã, bất quá các huynh đệ của bổn vương lại không phải… Tào đại nhân, ngài cũng đừng gây họa cho hậu nhân a!”

Nói xong cũng không lại quản Tào Dần đang liên tục lau mồ hôi, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Hậu thế không biết có bao nhiêu người vì Tào Tuyết Cần[1] mà giúp Tào gia kêu oan, thế nhưng bọn họ lại không nghĩ Tào Dần xuất thân như thế nào? Hiện tại Tào gia sống được ra sao? Số bạc kia đều là chân chính kiếm được?

Khang Hy niệm tình xưa dung túng lão, như vậy người khác thì sao? Dựa vào chức vị này lão đã phú quý đến ngay cả Hoàng đế cũng phải đỏ mắt, sao nhà cũng không tính là oan uổng.

—————

Tác giả có lời: Về câu ‘Cái thế giới kia của ngươi tựa hồ càng thêm bất kham’ đã có người hiểu lầm, cho rằng nam chủ thích cổ đại hơn hiện đại nên mới tỏ thái độ rõ ràng như vậy. Bất quá những lời này đều chỉ dùng để mê hoặc Lưu thị, chứng tỏ thân phận cổ nhân của mình, về phương diện khác đều là do bản thân Đa Đa muốn phát tiết oán niệm về hiện tượng ‘Tiểu tam thượng vị’ tại hid, xin chớ suy nghĩ nhiều.

Một chương này Thi Thế Luân có vẻ tương đối vô dụng Đa Đa là nghĩ thế này, bởi vì Dận Tộ và Dận Chân, sự kiện thanh nợ Hộ bộ đã sớm hơn trong lịch sử không ít, tư lịch của Thi Thế Luân cũng vì vậy nông cạn khó thể phục người, lại không có Lão Thập Tam lăng đầu thanh dẫn đường, ngài đương nhiên là nửa bước khó đi…

——————-

1/ Tào Tuyết Cần (1724? – 1763?), tên thật là Tào Triêm (曹霑), tự là Mộng Nguyễn (梦阮), hiệu là Tuyết Cần, Cần Phố, Cần Khê, là một tiểu thuyết gia vĩ đại người Trung Quốc, tác giả nửa đầu của cuốn tiểu thuyết Hồng lâu mộng, một trong tứ đại danh tác của văn học cổ điển Trung Quốc (Tào Tuyết Cần viết 80 chương đầu, dỡ dang mà chết, sau do Cao Ngạc viết tiếp 40 chương cuối, vậy nên nếu đọc tinh tế sẽ thấy được sự tiếp nối khập khiễng ở đoạn này, thậm chí ngay cả kết cục của Hồng lâu mộng cũng bị phê bình là không hợp với tư tưởng của họ Tào). Tổ tiên ông vốn là người Hán ở Liêu Dương, sau đó tổ xa của ông là Tào Tuấn quy hàng Mãn Châu, nhập tịch Mãn tộc.

Mọi người chỉ biết Tào Tuyết Cần là hậu nhân Tào gia, còn vấn đề quan hệ thế nào với dòng chính Tào Dần trong truyện thì không rõ lắm. Bởi vì ngay cả năm sinh năm mất của Tào Tuyết Cần đến giờ vẫn chỉ là ước lượng, cha ruột ông là ai còn không rõ thì chuyện này quả thực khó bề khảo cứu. Bất quá có rất nhiều sử gia đặt giả thuyết rằng Tào Tuyết Cần là cháu nội ruột, dòng chính của Tào Dần, cha ông là Tào Ngung từng đảm nhiệm vị trí Giang Ninh chức tạo sau khi tào Dần mất, bất quá tất cả chỉ là giả thuyết.