Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 32: Mê Hoặc 3






“Đi thôi!” Đổng Đại Phi vuốt cái bụng tròn vo, lấm lét nhìn trái phải một hồi, hạ giọng nói.

“Anh trai mang hai đứa đi một nơi thú vị! Nơi đó có kẹo, còn có bánh bột ngô ăn rất ngon!”Tiểu Uyển mím môi, có chút muốn ăn.

“Không đi!” Tiểu Niên kiên định nói.

Đổng Đại Phi bĩu môi, còn muốn nói cái gì, nhưng Trương Liên Hoa từ trong buồng đi ra.

Bà ta nhổ nước bọt vào tay, vuốt hai tóc mai của mình hướng về trán, nói: “Đại Phi, dẫn bọn chúng đi chơi, bà ngoại muốn đến nhà chồng nhà họ Lý đóng đế giày.


”Ánh mắt Đổng Đại Phi sáng lên, kéo tay Tiểu Uyển: “Đi thôi.

”Tiểu Uyển do dự, cái mũi nhỏ nhăn lại, dáng vẻ có chút khó khăn.

Nhưng cô bé còn chưa nói, Trương Liên Hoa đã gầm lên: “Con bé này, bà nói cũng không nghe? Giống mẹ cháu như thế, cháu có biết cháu đang làm bà tức giận không?”Giọng của Trương Liên Hoa cay nghiệt sắc bén, tràn đầy khí thế, thấy bà ta định tiến tới nhéo lỗ tai của Tiểu Uyển, cô bé sợ tới mức bước đi vài bước.

Đổng Đại Phi lợi dụng tình hình nắm tay cô bé chạy ra ngoài, còn không quay đầu lại hô: “Tiểu Niên, mau mau!”Tiểu Uyển đã đủ sợ hãi trước ánh mắt dữ tợn của Trương Liên Hoa, lại bị kéo đi, nên chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Đổng Đại Phi.

Nhìn bóng lưng của họ, Tiểu Niên không còn cách nào khác đành dang rộng đôi chân ngắn ngủn của mình đi theo, trở về trước khi mẹ cậu bé tan làm, có lẽ sẽ không bị đánh đâu nhỉ?Mặc dù Đổng Đại Phi thường là một con gấu, nhưng cậu bé vẫn rất tốt với các em trai và em gái của mình.

Làm anh cả muốn đưa em trai và em gái đi chơi, em nhỏ tự nhiên tình nguyện, không có đứa trẻ nào là không thích chơi, lúc này Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã cùng Đổng Đại Phi chạy ra ngoài, đã sớm quên lời dặn của Chu Tú Tú.

Trong cái nắng gay gắt của mùa hè, ba đứa trẻ đang vui vẻ chạy nhảy, phát ra những tiếng cười giòn tan, rồi bất giác càng ra thôn.

Trạm dừng xe buýt cách cổng thôn Thứu Sơn không xa, Đổng Đại Phi choàng tay qua vai em trai và em gái, mạnh mẽ nói: "Anh trai đưa hai em đi xe buýt!"Ngồi xe buýt, thật hấp dẫn, chưa ai trong số bọn họ được đi thử cả.

Đổng Đại Phi rón rén theo sát một người chú, bàn tay nhỏ vẫy vẫy, ra hiệu để em trai và em gái bước theo bước chân của mình.


Lúc xe dừng, ba đứa trẻ đồng thời tiến vào toa xe với ông lão.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển đang bối rối, chiếc xe buýt vừa chạy, bọn họ ngay lập tức bị cảnh tượng bên ngoài cửa sổ thu hút.

Trong vô thức, hai người dùng hai tay ôm chặt khung cửa sổ và nhìn chằm chằm vào khung cảnh như dịch chuyển.

…Buổi trưa, cánh đồng bị nắng chiếu như thiêu đốt, Chu Tú Tú trước nay chưa từng làm việc chăm chỉ như vậy, cô đang lau mồ hôi, đang định tiếp tục phơi, đột nhiên có người đưa cho cô một cái bánh bao hấp chín.

“Tú, ăn chút điểm tâm lót dạ trước đi.

” Dì Hạ ở cuối thôn nhiệt tình đưa cô đến dưới bóng cây hóng gió.

Hai ngày qua, Chu Tú Tú làm việc chăm chỉ và cống hiến, tất cả mọi người có thể nhìn thấy nó.

Dì Hạ cũng có một cô con gái, nhìn dáng vẻ của Chu Tú Tú, sẽ luôn nghĩ đến chính mình thời còn khuê nữ xuất giá.

Rõ ràng là một đứa con ngoan như vậy, nhưng gả đến thôn Thứu Sơn bao nhiêu năm, lại bị mẹ chồng dội nước bẩn suốt bấy nhiêu năm, vô cùng không dễ dàng.


Chu Tú Tú nhìn thấy lòng tốt của đối phương, mỉm cười cầm lấy bánh bao hấp cắn một cái: "Cảm ơn dì.

"Dì Hạ mỉm cười: "Cảm ơn cái gì chứ? Vừa rồi con dâu của dì lúc đưa bánh bao hấp nói, mẹ cháu đến nhà bà Lý đóng đế giày, chắc chắn không có thời gian đưa cơm cho cháu.

" Trên thực tế, cho dù Trương Liên Hoa có rảnh rỗi, cũng sẽ không mang đồ ăn đến cho Chu Tú Tú, bà ta hận không thể để cho cô chết đói.

Nhưng dì Hạ không thấy, cũng không đành lòng để đứa nhỏ ngoan ngoãn này chịu oan ức, nên bà ấy cũng không nói nặng lời.

Chỉ là bà ấy không ngờ rằng vừa nói xong, Chu Tú Tú đã sững sờ, vội vàng đứng lên: "Dì à, giúp cháu xin nghỉ phép với đại đội trưởng một ngày ạ.

"Vẻ mặt Chu Tú Tú nghiêm túc, tim đập rất nhanh, vội vàng chạy về nhà.

Trương Liên Hoa đi đóng đế giày, vậy ai trông coi Tiểu Niên và Tiểu Uyển?Nếu như Tiểu Uyển vẫn bị bắt cóc, vậy chẳng phải là muốn kéo dài hướng đi của tình tiết trong truyện?.