Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 41: Việc Này Có Thể Thành 3






Cô cắt hạt bắp ngay ngắn gọn gàng, chặt lõi hạt thừa lại thành mấy khúc, đặt chung vào trong đĩa, thứ nhất vì để chặn miệng cụ nhà, thứ hai muốn tăng thêm một chút mùi vị tươi mát của bắp.

Quả nhiên, Giang Quốc Phương thực sự khen ngon không dứt miệng: “Ngon! Rất ngon!”Nhạc Hoa Bình nấu ăn hơn nửa cuộc đời, dù cảm thấy món ăn này nấu rất mới lạ, nhưng trong lòng không phục.

Chẳng qua là bắp thôi, còn có thể nấu ra hoa ư?Nhưng sau khi chị ta giơ đũa gắp một miếng, có hơi sửng sốt.

Hạt bắp được xào rất thơm giòn, vị so với luộc thông thường hoàn toàn khác nhau, rõ ràng không phải món thịt, nhưng cứ khiến người ta nếm được mùi vị lạ thường, ăn một miếng rồi, căn bản không có cách nào dừng lại được.


Chu Tú Tú thấy chị ta thích, lập tức múc một muỗng lớn hạt bắp từ trong đĩa nhỏ bỏ vào đĩa Nhạc Hoa Bình: “Chủ nhiệm, chị ăn nhiều chút nha!”“Cô khách sáo rồi.

” Nhạc Hoa Bình mỉm cười ngại ngùng: “Thật thơm.

”Người nhà họ Bùi đều không hiểu, Chu Tú Tú ủ rũ này sao đột nhiên trở thành chủ nhà rồi, cô ở trên bàn cơm trò chuyện vui vẻ với hai vị cán bộ thôn, ngữ điệu khéo léo, biết tiến biết lùi, hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu đuối và lầm lì trước đây.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Nhưng bọn họ cũng không nghĩ nhiều, vì đồ ăn trên bàn quá ngon, ngay cả thịt tươi trong ngày tết cũng không có mùi vị như thế này! Lúc này không ăn nhanh lên, thì sẽ bị cán bộ thôn ăn hết!Bánh kếp khoai lang gói vô cùng chặt, người lớn có thể ăn hai cái, trẻ nhỏ mỗi đứa một cái.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển cầm bánh kếp, chậm rãi nhai nuốt, sợ ăn nhanh quá, sẽ không ăn được món bánh kếp ngon như vậy nữa.

Ăn cơm một lúc, mọi người đều ăn no rồi, nhưng ăn vẫn chưa đủ.

Nhìn thấy hai vị cán bộ thôn thỏa mãn, Chu Tú Tú lại đang suy nghĩ nhiệm vụ của hệ thống, người trong nhà này ăn cơm cô nấu, nhưng ai nấy đều không có lương tâm, ngay cả một nụ cười cũng không cho cô.

Bữa cơm này nấu vì bí thư Giang, tiện thể để bọn họ ăn cũng được, nhưng nếu nhiệm vụ lần này không thành, cô không còn cách nào nấu món thịt như đã hứa với hai đứa nhỏ rồi.


Vì thế Chu Tú Tú liếc nhìn Đổng Đại Phi đang tích cực liếm đĩa: “Đại Phi, cháu ăn no chưa?”Đổng Đại Phi thở dài, muốn gật đầu, lại không dám.

Dù sao hôm nay mới vừa gây họa, nói về biết điều, cậu vẫn biết một chút!Cuối cùng, cậu khổ sở lắc đầu.

Chu Tú Tú mỉm cười đứng dậy, đi đến nhà bếp, lúc quay lại trong tay còn cầm theo một cái bánh khoai lang gạo nếp: “Mợ biết cháu đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút, cầm lấy ăn đi.

”Đổng Đại Phi mừng rỡ, lập tưa tay nhận lấy, há miệng cắn mạnh một cái, nở nụ cười thỏa mãn.

Bí thư thôn và chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ liếc nhìn nhau, người trẻ tuổi này thật sự thương yêu đứa nhỏ.

Ăn no căng bụng thì bắt đầu làm việc, hai vị cán bộ thôn khuyên nhủ một lúc, để Trương Liên Hoa buông bỏ nỗi đau, quý trọng cuộc sống hiện tại.

Trương Liên Hoa nghe như lọt vào trong sương mù, còn chưa kịp phản ứng, thì thấy Chu Tú Tú tiễn bọn họ ra ngoài cửa.

Chu Tú Tú đoán việc này có thể thành công, quả thực không sai, vừa đến ngoài cửa thì nghe thấy Giang Quốc Phương nghiêm túc giao nhiệm vụ: “Đồng chí Chu, ngày mai cháu không cần ra ruộng nữa, đến nhà ăn công xã đi, vì nhân dân phục vụ.

”“Cảm ơn hai vị.


” Chu Tú Tú cúi mình cảm ơn bọn họ, vẻ mặt vui mừng.

Cô đúng là từng thấy chuyện lớn, chuyện nhỏ trong nhà ăn rồi, dù sao cũng nắm bắt được chứ!  Cùng lúc đó, âm thanh hệ thống cũng vang lên.

[Nhiệm vụ thứ ba hoàn thành.

][Phần thưởng đã gửi: 1kg thịt ba chỉ tươi.

]Chu Tú Tú càng kích động hơn.

Cuối cùng cũng sắp được ăn thịt rồi!.