Thập Niên 70 Nữ Phụ Tìm Đường Chết

Chương 1: Chương 1





Công xã Thạch Kiều, có bảy đội sản xuất.

Trời âm u, bên ngoài mưa vẫn không ngừng rơi xuống, ở trên mặt đất kêu bùm.

Tô Yên bị đánh thức, mơ mơ màng màng cố hết sức mở mắt ra, ánh nhìn đầu tiên vào mi mắt nàng chính là một khoảng vkhoong gian mông lung tối tăm, đột nhiên phát hiện nàng đang một hoàn cảnh xa lạ, làm nàng nhịn không được lặng người một chút, ngay sau đó hậu tri phát giác chính mình đang nằm trên một chiếc giường cứng rắn, xúc cảm một khắc dần dần trở nên rõ ràng, có thể cảm giác được ván giường dưới thân cũng không có bằng nhau, mặt trên phảng phất chỉ có một tầng vải mỏng dải, nằm thập phần cộm người, chăn cũng thực ẩm ướt, đắp ở trên người nàng từng trận mùi mốc meo từ chăn truyền đến.

Người trong lúc nhất thời có chút mộng bức*, huyệt Thái Dương đau đớn không thôi, này cũng làm cho ý thức của nàng trở nên thanh tỉnh vài phần, Tô Yên rút tay ra từ trong chăn, nâng lên tới xoa xoa thái dương, độ ấm của thái dương có chút cao, hình như là phát sốt, nhịn không được khó chịu hừ nhẹ một tiếng.


* Vốn từ mộng bức là lời nói ở phía ĐB Trung Quốc, ý là trạng thái bị chuyện gì đó giật sấm (kinh ngạc, chấn động, đứng hình, chết lặng, bốc khói lời) ‘ngoài khét trong sống’Cô gái nằm ở bên cạnh nàng hẳn là nghe được động tĩnh, lật người lại đối diện với nàng, nhỏ giọng hỏi một câu, “Tỉnh?”Động tác Tô Yên có chút chậm lại, lúc này mới phát hiện bên cạnh còn có người, xoay đầu nhìn xem, nhười hỏi nàng có một khuôn mặt gầy ốm, trong phòng thực tối, Tô Yên có chút thấy không rõ lắm, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đối phương một bộ dáng gầy gò, bất quá cô gái đó ánh mắt thực sáng, mang theo sự quan tâm ánh mắt.

Tô Yên không có lập tức đáp lại, bởi vì nàng phát hiện cô gái này nói chuyện mang theo một cổ khẩu âm kỳ quái, tuy rằng lời nói này nàng nghe hiểu.

Tầm mắt nàng lặng lẽ nhìn một vòng trong phòng đánh giá, càng xem trong lòng liền càng thêm cổ quái, đau đớn nơi huyệt Thái Dương cũng trở nên càng rõ ràng.

Cô gái này cũng không để ý thái độ của Tô Yên, cho rằng nàng là vừa tỉnh dậy thân thể còn có chút không thoải mái, thông cảm từ trên giường bò dậy, động tác nbhanh nhen, quay đầu nhỏ giọng đối với Tô Yên nói: “Ngươi hẳn là đói bụng, chúng ta cũng là vừa ăn cơm xong, cơm của ngươi được bọn ta để ở trong nồi, bây giờ ta đi lấy lại đây cho ngươi.


”Nàng xuống giường động tác tuy rằng rất nhẹ nhàng, nhưng ván giường vẫn là phát ra vài tiếng “Kẽo kẹt”, nghe lảo đảo lắc lư, như sắp không xong.

Cũng chính là lúc này, nằm ở bên kia người xoay người trở mình, trong miệng không kiên nhẫn mắng một câu, “Ồn muốn chết.

”Tô Yên đột nhiên nghe được thanh âm hoảng sợ, nhíu nhíu mày, không chú ý tới trong phòng còn có những người khác.

Động tác dừng một chút sau, tiếp tục xuống giường, sau đó lê giày đi ra ngoài.

.