Thập Niên 70 Nữ Phụ Tìm Đường Chết

Chương 9: Chương 9





Vẻ mặt Tô Yên lúc này giống dạng 囧 ,cảm thấy chính mình như đang làm chuyện xấu.

Giơ tay xoa nhẹ mặt liền xoay người hướng kệ bếp đi đến,không ngờ vừa mới quay người lại liền nhìn thấy nắp nồi để một chén nước đường đỏ cùng khối óc chó,đồ vật lại còn không bị xê dịch một li,bị người bỏ lại y nguyên.

Nhịn không được sửng sốt.

Nhìn một lát sau đó Tô Yên thần sắc tự nhiên mà đi tới,đem chén nước đường đỏ đã lạnh bưng lên uống,xong lại đem quả óc chó mở ra ăn,giấy dầu bị cô ném tới trong bếp thiêu hủy.

Trong bếp còn dư lửa,cô cũng sẽ không dùng tới,thời điểm lúc trước lỡ cho nhiều củi vào,lửa vẫn luôn cháy mãi,cô sợ làm hỏng nồi liền cho rất nhiều nước vào,thế cho nên người nọ trở về đều không cần lại nấu nước.

Ăn tối chính là rau dền cùng với dưa chuột,đồ ăn đều được rửa sạch sẽ đặt ở trên tủ bát,thanh niên trí thức bị phân đến chỗ noi đất khá xa,giống nhau đều là lúc chạng vạng đem đồ ăn ngày mai dự trữ tốt,việc này mọi người thay phiên tới làm.


Làm cơm đối với Tô Yên không có gì khó khăn,bởi vì ba cô chính là đầu bếp,từ nhỏ đã thấy rất nhiều nên có đôi khi ba cô không có ở nhà vẫn là cô làm cơm,tuy nhiên mẹ cô chỉ biết làm mỗi cơm hộp.

Chỉ là hiện hiện giờ điều kiện không tốt,mặc dù Tô Yên biết làm cơm,cũng không có nguyên liệu để mà làm.

Thời điểm nghĩ như vậy ,cô đã cho vào nồi một muỗng muối,thời điểm muối đun nóng,cô liền cho rau dền đã rửa qua nước đổ vào,sau đó tới làm công đoạn.

Rau dưa dễ làm,chỉ cần dùng vá xào hai phút sau đó thêm nửa chén nước nấu một lát là được rồi,lúc này cô cũng không có chú ý cái gì đa dạng.

Thời điểm Tô Yên làm đồ ăn lần hai,Lâu Tư Bạch đã tắm rửa xong,bưng một chậu nước ra tới,anh ta cũng không có giặt quần áo,đem nước đổ hết liền cầm chậu trở về.

Lại lần nữa ra tới,cái gì cũng chưa nói liền trực tiếp ngồi xuống phía góc bếp ý định hỗ trợ.

Động tác trên tay Tô Yên dừng lại một chút ,nghĩ ngợi liền ngiêng người hướng nam nhân ở dưới nói:”Nơi này không cần anh hỗ trợ,tôi một người cũng có thể làm,anh chạy nhanh đem đầu đi gội một chút,mắc mưa mà không gội dễ sinh bệnh lắm,nước tôi đều giúp anh chuẩn bị tốt rồi,trong chậu gần cửa kia kìa ,vừa rồi ấm đun nước không có chỗ để nên để tạm.

Nam nhân tay bỗng ngừng lại,ngẩng đầu nhìn Tô Yên liếc mắt một cái.

Tô Yên còn chưa thu hồi tầm mắt,liền trực tiếp đối diện khuôn mặt nam nhân.

Làn da anh ta rất trắng,sắc vàng ánh lửa trong góc bếp đánh lên mặt trên,giống như một khối đá trong suốt trắng ngọc,ấm áp đến phát sáng.

Chỉ là ánh mắt anh ta quá lạnh lùng, thời điểm con ngươi đen nhánh nhìn người ,bên trong không có cảm xúc,phảng phất như mặt hồ yên tĩnh không có một chút gợn sóng.


Tô Yên còn tưởng lại nói một chút thì nam nhân đã cúi đầu xuống,cái gì cũng chưa nói ,đem củi gỗ trong tay tiến tới góc bếp thêm vào,sau đó lại bỏ thêm mấy cây.

Động tác không nhanh không chậm,cuối cùng vỗ nhẹ xuống tay,đứng dậy đem chậu gỗ đi.

Tô Yên nhìn bóng dáng hắn,chớp chớp mắt,không rõ hắn có ý tứ gì.

Trong lòng nói thầm một tiếng liền không quản nữa,thẳng đến lúc nàng đem cơm bỏ vào trong nồi xong,anh ta mới bưng chậu không trở về.

Đầu còn ướt,ngọn tóc đen nhánh còn nhỏ nước xuống.

Hắn nghe lời cô nói xong liền đi gội đầu,chỉ là không gội ở phòng bếp bên này.

Anh ta đem chậu gỗ đặt trên ghế bên cạnh,nhìn Tô Yên ngồi ở đáy động bếp xem lửa,đại khái là cảm thấy mình vô dụng nên đứng một chút liền trực tiếp xoay người rời đi.


Một chữ cũng chưa nói.

Tô Yên há miệng thở dốc:”Anh….

.

”Một chữ cũng chưa nói xong,nhìn bóng dáng hắn rời đi,đành lựa chọn ngoan ngoãn ngậm mồm lại.

Dùng nồi cơm yêu cầu phải chú ý một chút,chính là nước sôi trào ra ngoài lúc sau phải đem nước cơm múc ra,cái này Tô Yên không biết,cho nên cơm chiều nấu có chút mềm ,như là cháo,nhưng lại so cháo hơn rất nhiều.

.