Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 10: Không Còn Đường Về






Bây giờ cô làm gì còn đường trở về nữa đây?Không bằng tìm một chỗ trốn đi nhìn xem tình huống thế nào rồi tính tiếp?Trong đầu cô bỗng nảy ra một đáp án: Đừng nghĩ đến điều đó, ở nông thôn mọi người đều phải làm việc kiếm công điểm, rời đi khỏi nhà liền cần có thư giới thiệu cùng phiếu gạo, không có cái này thì đi một bước cũng khó khăn, không chỉ bị đói chết mà còn bị bắt lại.

Chết tiệt, đây thật sự là hạn chế tự do mà.


Khương Lâm bước đi chậm rãi, cố gắng suy nghĩ để tiêu hóa mớ thông tin mà cô vừa nhận được.

Sau khi biết rõ ngọn nguồn, cô hận không thể cầm một cục gạch đập vỡ đầu mình cho rồi.

Hiện tại là năm 1976, có điều đây cũng không phải là thế giới của kiếp trước của cô, hẳn là cô đã xuất nhập vào một không gian song song.

Nguyên chủ tên là Khương Lâm, sinh ngày 16 tháng 2 năm 1954, là một thanh niên có học thức từ tỉnh thành xuống nông thôn.

Vậy mà cô ấy cũng có một mối tình đầu tên Biện Hải Đào!!!Trước khi về quê, anh ta nghĩ muốn cùng cô đi cửa sau vào nhà máy dệt làm việc, ai ngờ tên chủ nhiệm xưởng đã sớm nhìn trúng cô, một hai phải cùng cô kết hôn, nếu không sẽ không cho bọn họ làm thủ tục.


Tất nhiên Khương Lâm sẽ không đồng ý.

Nhưng thực tế đã chứng minh, việc về quê không phải là điều mà một cô gái như cô có thể chịu đựng được.

Anh ta than ngắn thở dài, bảo rằng mình thật vô dụng, không thể cho cô một tương lai tốt đẹp hơn, chỉ có thể nhìn cô đau khổ.

Thấy Biện Hải Đào lo lắng cho mình cả ngày, cô cảm động đến mức hứa sẽ giả vờ đồng ý cho có lệ với tên côn đồ kia, chờ bọn họ thu xếp công tác ổn thỏa tốt thì lại nói tiếp.


Chính vì như vậy, khi cha mẹ Khương Lâm biết chuyện cô qua lại với tên lưu manh kia, liền trực tiếp đi lên hội thanh niên trí thức rồi làm tốt thủ tục, sau đó buộc cô phải xuống nông thôn cho bằng được.

Trong cơn tức giận, Khương Lâm cắt đứt quan hệ với cha mẹ và muốn về quê cùng Biện Hải Đào cùng cô bạn thân nhất của mình.

.