Thập Niên 70 Phú Tam Đại

Chương 41: Chương 41





“Tôi? Tôi không có việc gì tốt để vội vàng, chỉ là hướng dẫn bọn họ một chút kỹ thuật mà thôi.

Nhiệm vụ khác cũng không cần tôi” anh khoác loác mà không cần kịch bản.Anh đã từng nói nhiều hơn thế này.

Bởi vì tất cả những điều nhảm nhí mà anh khoe khoang, cuối cùng cha anh đều có thể biến nó thành hiện thực, cho nên đến bây giờ anh vẫn không hề cảm thấy chột dạ.

Việc đó cũng giúp anh hình thành tính cách bình tĩnh cho dù anh có nói cái gì đi nữa.Đường Niên Niên ngưỡng mộ sự tự tin của anh: “Hóa ra là anh phụ trách kỹ thuật, khó trách có người rảnh rỗi tung tin đồn nói anh không làm việc nặng.

” Cô cho rằng Diệp Lan nói bậy bạ.Anh thầm nghĩ, tên nào lắm mồm tung tin đồn nói xấu bổn thiếu gia chứ? Chắc lại không chịu được khi thấy anh thoải mái chứ gì? Có bản lĩnh thì cũng rảnh rỗi đi, không có bản lĩnh thì im miệng.“Bọn họ đều ghen tị với tôi.

Cô cũng biết mà, có những người bởi vì ghen ghét mà sinh hận, vừa mở miệng là ăn nói bậy bạ.


Không có cách nào, đây không phải là sợ khổ ít mà chỉ sợ khổ không bằng.

Chỉ cần tôi còn sống thì người khác sẽ không hài lòng với nhân tài ưu tú như tôi, bắt đầu chê bai tôi.

Tôi đã quen với điều đó rồi, thật tầm thường khi không được người khác ghen tị.

”Khi Thẩm Gia Thụ nói điều này, anh còn cảm thấy rất tự tin, kiêu ngạo.Anh từng được mọi người vây quanh, săn đón bất cứ nơi nào anh đến.Thẩm Gia Thụ anh tùy tiện ném tiền cũng có thể khiến mọi người đều thấy vui vẻ.Cô cảm thấy rằng anh dường như tỏa sáng hơn một chút.Cô nhạy cảm và luôn cảm thấy người khác không thích mình, vì vậy cô đặc biệt ghen tị với sự tự tin xuất phát từ tận đáy lòng của anh, cô cảm thấy đó là biểu tượng của năng lực.Chị gái Chu Tư Lan của cô rất tự tin.“Anh thật xuất sắc!” Đường Niên Niên khen ngợi.Thẩm Gia Thụ cười nói: “Đúng không, tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng đáng tiếc rất nhiều người không biết quý trọng tôi.

”Đường Niên Niên muốn nói cô vẫn hiểu nhưng lại cảm thấy điều này không thích hợp, có chút mập mờ nên cô mím môi không nói gì.“Đi thôi, tôi giúp cô làm việc.

Đừng khóc nhè nữa, không phải sau này cô vẫn có thể trở về sao?” Thẩm Gia Thụ cầm lấy lưỡi liềm của cô, khuyên nhủ.Đường Niên Niên: “...”Cùng nhau làm việc hơn nửa buổi, hai người cũng dần trở nên thân quen.

Thẩm Gia Thụ: “Sau này đừng lại gần những nam đồng chí như vậy, phải biết đề phòng.


” Cô gái này sợ không phải ngu ngốc.

Anh có ý định xấu.Cô nói: “Em biết, nhưng em cảm thấy anh rất tốt bụng.

”“...” Thẩm Gia Thụ nhìn trời thầm nghĩ, đừng khoác lác nữa, đừng khen nữa.

Nếu cô tiếp tục khen nữa thì anh sẽ cảm thấy xấu hổ.

Anh lại càng cách xa cuộc sống vui vẻ hàng ngày của mình.

Như vậy không được, anh phải làm một người có lòng dạ đen tối.Thật khó để đưa ra một quyết tâm vững chắc.Nhưng Thẩm Gia Thụ cũng không vội, bởi vì anh vừa phát hiện Đường Niên Niên sắp mười tám tuổi, nhưng còn chưa tới.Là một thanh niên tốt ở thời hiện đại, yêu một cô gái trưởng thành là mấu chốt đạo đức cơ bản nhất.Đó là những gì cha anh đã dạy.

Bởi vì các cô gái chưa đến tuổi vị thành niên, giống như trẻ con, họ rất ngu ngốc.

Dễ dàng làm ra những chuyện sai lầm.Đàn ông phải hiểu chuyện, tự giác một chút, đừng nói dối những cô gái nhỏ..