Thập Niên 80 Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan

Chương 4: Chương 4





Cuộc sống của cô trôi qua thật sự không tệ, khá giả hơn hơn hầu hết những người trong thôn, khuyết điểm duy nhất chỉ là chồng cô không ở nhà.

Nhưng Bán Hạ cảm thấy chuyện này không hề có vấn đề gì, dù sao cuộc sống của một người đâu thể hoàn toàn như ý được.

Cô tràn đầy mong chờ với cuộc sống sau này, cô tin rằng mình có thể sống tốt, nuôi nấng con nên người, để chồng mình ở quân đội không phải lo lắng.Bán Hạ vô cùng kỳ vọng vào tương lai như vậy, sao có thể chỉ vì một giấc mơ mà lại tin rằng người đàn ông của mình sẽ mang con trai đi tặng cho người khác?Dọc theo đường đi Bán Hạ vẫn không thấy bóng dáng Thạch Đông Thanh và đứa nhỏ, trong lòng cô lại càng lúc càng sốt ruột.


Cô chạy một hơi năm sáu dặm đường không ngừng nghỉ đến bệnh viện trên thị trấn.“Hộc… Hộc…” Bán Hạ khom người xuống thở hổn hển một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.Trung tâm y tế thị trấn này của bọn họ rất nhỏ, tổng cộng chỉ có bảy tám căn phòng, cũng chỉ có vài bác sĩ ngồi khám, không phân khoa nhi với không khoa nhi.

Bán Hạ đi tìm từng phòng khám một, đẩy cả cửa phòng bệnh đang đóng ra để xem cũng không có.

Thạch Đông Thanh và đứa nhỏ đều không ở trung tâm y tế."Đồng chí." Bán Hạ ngăn một nữ y tá đang thu thập chai thuốc trong phòng bệnh lại: “Xin hỏi cô có thấy một người đàn ông ôm đứa trẻ sáu tháng tuổi đến bệnh viện không?”Y tá đang ôm rất nhiều đồ trong tay, hơi mất kiên nhẫn trả lời: “Không có, không có, cô tự đi tìm đi, đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi.” Cô ấy nói xong bèn muốn vượt qua Bán Hạ để rời đi.Bán Hạ quýnh lên: “Trông anh ấy rất đẹp trai, cao khoảng chừng tầm này.” Bán Hạ ra dấu tay: “Đúng rồi, chắc là anh ấy còn mặc quân trang, nếu có nhìn thấy thì hẳn là sẽ có ấn tượng.”Y tá dừng bước chân lại, suy nghĩ một chút rồi nói: “Lúc sáng nay có một người đàn ông như vậy bế đứa nhỏ tới, nhưng anh ta đã đi từ lâu rồi! Anh ta ở lại chưa đến nửa tiếng."Lý do tại sao y tá lại có ấn tượng sâu sắc với anh ta như vậy, thời gian chờ đợi bao nhiêu lâu cũng biết chỉ cần nói thẳng ra hai từ: Nhan sắc.Khuôn mặt của Thạch Đông Thanh mang đậm nét thẩm mỹ của những năm tám mươi.

Sáng sớm một người đàn ông cao lớn mày rậm mắt to, lại còn mặc quân trang bế một đứa bé đi vào một trung tâm y tế nhỏ.


Khí chất của Thạch Đông Thanh không hề giống những người mặc bừa áo khoác xanh đi trên đường, các cô gái lớn nhỏ đều có ấn tượng với anh ta.

Mặc dù anh ta đang bế một đứa bé cũng chẳng hề ngăn cản được những cặp mắt đang nhìn lén kia.Bán Hạ hiểu rất rõ điều này.Ở lại chưa tới nửa tiếng?Vậy lẽ ra anh ta đã mang con trai về nhà từ lâu rồi chứ!Chỉ có một con đường duy nhất đi từ thôn đến thị trấn, dọc theo đường đi cô không hề thấy anh ta, ở bệnh viện cũng không có…Bán Hạ vừa nghĩ tới đây lập tức choáng váng.“Ối ối! Cô sao thế?” Y tá thấy cô bám vào tường sắp ngã xuống, vội vàng kêu lên: "Người đâu, có người sắp ngất xỉu rồi!"Bán Hạ đã bị bệnh hai ngày, hai ngày qua cô chịu đựng không uống thuốc, đêm qua đã bị sốt đến bất tỉnh nhân sự còn mơ thấy một giấc mộng đáng sợ như vậy.

Ngày hôm nay cô chưa ăn cơm uống nước đã vội vàng chạy một quãng đường dài năm sáu dặm, thể lực vốn đã phải chống đỡ rồi.

Bây giờ cô còn nghe tin tức Thạch Đông Thanh đã mang theo đứa nhỏ rời khỏi trung tâm y tế từ lâu thì vừa lo vừa sợ, có thể không choáng mới là lạ.Mặc dù cô không tin Thạch Đông Thanh có thể làm ra những chuyện trong mơ nhưng cô vẫn sợ.Mọi chuyện trên thế giới này và con người trên thế giới này không phải như bạn nghĩ, bạn nghĩ không sao nhưng biết đâu được ngộ nhỡ? Có rất nhiều chuyện thường không như mình mong muốn..