Thập Niên 80: Nữ Hỗn Đản

Chương 15: Chương 15






Thôn trưởng nghe bọn họ nói xong cũng không có phản ứng gì, chỉ là nghiêm mặt không nói lời nào.

Chuyện của nhà họ Lâm bọn họ đều có nghe mẹ chồng nhà mình bàn tán qua mấy lần, chuyện nhà con cả và con thứ hai làm quả thật có chút quá đáng, nhưng người nhà chi thứ ba lại không phản kháng cho nên bọn họ cũng không tiện nhúng tay vào, dù sao thì thanh quan cũng khó đoạn việc nhà (*).

(*) Tục ngữ: ngay cả một quan chức trung thực và ngay thẳng cũng sẽ gặp khó khăn trong việc giải quyết tranh chấp trong gia đình.

Nếu bọn họ chen vào một chân, đến lúc đó vạn nhất kẻ muốn cho người muốn nhận (**), vậy thì quả thực là phí công vô ích.


Với cả, lúc con bé nhà thằng ba mới vừa được đưa trở về nông thôn cả người đều vô cùng trắng trẻo sạch sẽ, nhìn thế nào cũng thấy chính là bộ dáng không gánh nổi việc gì.

(**) Trong trường hợp này có thể hiểu theo nghĩa: một người muốn đánh một người nguyện chịu.

Nhưng mà, khổ cực khiến người ta trưởng thành, hiện tại ngược lại thế mà lại thấy con bé có mấy phần trông giống cha của nó trước đây.

Trưởng thôn nhìn về phía bà Lâm đang ngồi bên cạnh, giọng điệu hơi chậm lại: "Dì, dì có muốn nói gì không?”Bà nội Lâm tên thật là Hồ Hương Phương, lúc bà gả đến nhà họ Lâm trong thôn, thôn trưởng còn chưa sinh ra cho nên theo lý ông vẫn phải gọi bà một tiếng dì.

Bà nội Lâm sắc mặt nặng nề nhìn về phía hai đứa con trai đối diện, chỉ thấy trên mặt bọn chúng đều là oán hận cùng tức giận, trong mắt một chút hối hận cũng không có, người mẹ như bà đã đến hơn nửa ngày cũng không thấy ai hỏi han qua một câu, nghĩ lại trong lòng liền lạnh đến không chịu nổi.

Bởi vì Lâm Cương Thạch và Lâm Cương Thiết là hai đứa con bà sinh ra trước, cho nên bà luôn quan tâm, cùng chiếu cố chúng nhiều hơn, đợi đến khi đứa con trai thứ ba được sinh ra áp lực trong nhà cũng trở nên lớn hơn, sự quan tâm của bà đối với con trai thứ ba liền không được nhiều như chúng.

Trước khi kết hôn, mặc dù bọn chúng cũng có chút tật xấu nhưng cũng không tính là quá xấu.

Ai ngờ sau khi kết hôn, bởi vì chuyện dưỡng lão của bà bị con dâu lớn cùng con dâu hai trong tối ngoài sáng âm thầm nói qua mấy lần, luôn miệng nói em ba có tiền đồ nhất lại còn là đoàn trưởng nên để cho cậu ba nuôi bà là tốt nhất, chúng cũng từ đó mà nghe theo luôn miệng nói bóng gió trước mặt thằng ba.


Thằng ba nghe thấy thế không nói hai lời, đã lập tức đón bà đi.

Ai ngờ sau khi bà được thằng ba đón đi, thằng cả với thằng hai lại trong tối ngoài sáng liên tục âm thầm tìm bà khóc nghèo, làm bà mềm lòng, lần nào thằng ba cho bà tiền tiêu vặt bà cũng đều gửi về nhà ở thôn, dù thằng ba biết rõ nhưng cũng không bao giờ nói cái gì cả, ý của nó luôn là cho hay không đều do bà tự quyết định.

Chỉ là hai người con này, lần sau so với lần trước càng tham lam hơn, càng ngày càng muốn nhiều hơn, đến nổi chỉ hận không thể từ việc xây nhà, ăn cơm, nuôi con đều dựa vào thằng ba một mình gánh vác.

Bọn họ không bao giờ nghĩ tới vợ thằng ba cũng là người thích tiêu tiền, thằng ba ở bên ngoài làm nhiệm vụ lúc nào cũng phải tiết kiệm từng đồng tiền để ăn cơm, về nhà còn phải nuôi một đứa con gái cùng một bà già, tính ra mệt mỏi biết bao nhiêu!Vậy mà bọn chúng lúc nào cũng chỉ biết nói tiền không đủ, rồi kể lể chuyện bản thân mình khó khăn như thế nào!Sau vài lần bà cũng xem như đã nhìn rõ không còn gửi tiền về nhà cũ nữa, kết quả thì sao?Chính là ‘Đấu gạo nuôi ơn, gánh gạo nuôi thù’ (***), kiếp trước không biết bà đã tạo nghiệt gì mà kiếp này lại nuôi phải hai con sói mắt trắng như thế này nữa!(***)Nếu chúng ta giúp một người đang ở trong nguy nan, người đó sẽ vô cùng cảm kích chúng ta.

Nhưng nếu người đó đã có thể tự sống được bằng sức mình, chúng ta vẫn không ngừng giúp đỡ, vẫn tiếp tục cung cấp gạo cho anh ta như cũ.

Thời gian kéo dài, số lần nhiều lên, thì anh ta vốn trước đây có lòng cảm kích chúng ta, sẽ dần dần coi sự giúp đỡ của chúng ta là đương nhiên, nếu chúng ta không giúp đỡ nữa anh ta sẽ quay lại ghi thù.


Càng nghĩ bà nội Lâm càng tức giận, bà chậm rãi nhìn về phía đại đội trưởng mở miệng nói: "Kể từ bây giờ, tam phòng cùng Lâm Cương Thạch và Lâm Cương Thiết đoạn tuyệt quan hệ anh em.

”Bà đã nhìn rõ, mối quan hệ này không chỉ không bảo hộ được cháu gái bà mà còn ngược lại thành cái hố hút máu con bé, lỡ như có một ngày bà thật sự có chuyện gì đó, hai người này nói không chừng còn ỷ vào thân phận của mình đem Thanh Chỉ bán đi cũng không biết chừng!Tất cả người ở trong nhà đều bị lời nói của bà nội Lâm làm cho kinh hãi, trong đó phản ứng lớn nhất chính là bác gái cả cùng bác gái hai nhà họ Lâm.

Chỉ nghe hai người đồng thanh hét lên: "Không được! Không được!"Hai người trong lòng phát hoảng, lễ vật đính hôn các bà đều đã nhận hết rồi, không thể để chuyện đoạn tuyệt quan hệ này xảy ra được, vịt cũng đã đến miệng rồi các bà không nỡ phun ra a.

.