Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ

Chương 22: 22: Anh Chê Em Béo Em Xấu





Khương Ninh biết Kiều Du khẳng định không thể hiểu được những gì cô nói, cô cũng không biết giải thích với cô ấy thế nào nên liền không nói thêm cái gì.Kiều Du cũng không rối rắm chuyện này, lại tò mò chuyện cô học y thuật, vừa nghe là cô tự mình học, tỏ ra rất kinh ngạc, đồng thời cũng chờ mong cô học thành tài.Khương Ninh kỳ thật cảm giác được thời điểm cô ở trong phòng sách học tập, một chút cảm giác mệt mỏi cũng không có, đầu óc thông suốt không ngừng tiếp thu kiến thức mới.Chỉ ngắn ngủn mấy ngày, cô đã đem sách trung y học đại khái.

Đơn thuốc lão đại phu kê cho mẹ cô, cô còn cố ý nhìn một chút, xác thật đều là các loại dược tốt cho bệnh của mẹ cô, hơn nữa còn rất ôn hòa không gây tác dụng phụ.Lão đại phu là người rất có thực lực, bảy tuổi liền theo cha ông học y, hơn nữa tổ tiên của ông nghe nói là ngự y Thanh triều.

Y học thế gia, tự nhiên là có bản lĩnh.Khương Ninh có một ý tưởng, chờ cô an bài hoàn hảo mọi chuyện, cô tính toán đến lão đại phu xin làm học đồ.Rốt cuộc kiến thức cô tự mình học, danh không chính, ngôn không thuận, cũng không tốt cho mọi người tin tưởng, nhưng nếu cô trở thành đồ đệ của lão đại phu, sẽ làm cho mọi người tin tưởng một chút.Cùng Kiều Du tách ra, liền đi mua một ít thuốc, xong mới về nhà.Thời điểm cô về nhà, vừa lúc 3h chiều, cha mẹ cô đều không có ở nhà.Cô đẩy cửa ra, mèo béo liền chạy đến, như là nhắc nhở cô.Khương Ninh lúc này mới chú ý cha cô đang đứng sau màn cửa" Cha, sao cha tan làm sớm như vậy?"Khương Ninh cười tươi như hoa.Khương Hào Phóng vốn dĩ rất tức giận nhưng nhìn con gái cười tươi như vậy, ông lại không giận nổi," Khương Ninh, con thành thật giải thích cho cha, em họ con đâu?""Cha nói Khương Tú sao?"Khương Ninh trực tiếp đưa thư cho ông," Em ấy nhờ con đưa cho cha"Khương Hào Phóng mở phong thư ra, nhìn nhìn," Con bé đưa cho con? Con bé sao không tự mình đưa cho cha, cũng không cùng mọi người nói một tiếng?"" Chắc là không còn mặt mũi nha"Khương Ninh vuốt ve mèo béo, không chút để ý nói.Khương Hào Phóng nhìn con gái ông, chính là không tức giận được, đem thư cho Tiền Nguyệt Hoa xem," Bà nhìn chuyện tốt con gái chúng ta làm kìa"Tiền Nguyệt Hoa nhìn nhìn thư trong tay, lông mày hơi nhíu nháy mắt giãn ra, nhìn Khương Ninh đang vuốt ve mèo, " Con là chúng ta nhìn lớn lên, con động động cái đuôi, chúng ta đều biết con muốn làm gì.


Thư này cũng quá giả đi!"Khương Ninh cười gượng, " Mẹ, ngài biết, ngài còn vạch trần con.

Khương Tú hãm hại ngài, cha bận tâm tình nghĩa, không thể khó xử cô ta, cho nên chuyện này con đến xử lý.

Con không muốn cô ta lại ở trong nhà này, làm ngài ngột ngạt."Tiền Nguyệt Hoa nhìn vào thư phòng," Vậy con còn không mau đi hống hống cha con, tốt nhất con nên đem theo bánh quy nhỏ hoặc nước đường gì đó."Khương Ninh thủ thế OK sau đó chạy nhanh đi phòng bếp lấy nước đường mình nấu, còn có bánh hạch đào nhỏ, cha cô rất thích mấy thứ này.Thường thường ăn đều ở bên ngoài mua, Khương Ninh tự làm, hương vị khẳng định không giống nhau.Thu phục hết việc trong nhà, kế tiếp là việc hôn nhân của cô.Chỉ là Khương Ninh không nghĩ đến, Cố Thiêm Hành tìm gặp cô.Anh ấy hôm nay mặc một cái áo khoác lông dê, nhìn cao ngạo lại lạnh lùng, cho người ta cảm thấy không dễ tiếp cận.

Tính cách của người nỗi liễm thường là nhận định cái gì, thì chính là như vậy, không thay đổi.Anh ấy cùng cô đến bờ sông, gió có chút lớn.

To đến mức Khương Ninh theo bản năng kéo chặt quần áo.Cố Thiêm Hành vội vàng tháo khăn quàng cổ của mình xuống, thời điểm muốn quàng vào giúp Khương Ninh bỗng nhiên nhớ ra mục đích mình tới gặp cô, xấu hổ thu hồi lại nói," Khương Ninh đồng chí, anh hôm nay tới tìm em...là nói về chuyện của chúng ta,""Vâng, em biết, anh đừng vội.

Ngày mai mẹ em cùng thím Cố đi xem bát tự, sau đó chọn ngày, em liền gả cho anh, chính là người của anh" Khương Ninh tự nhiên biết anh trong lòng nghĩ gì, cố ý nói như thế.Cố Thiêm Hành cư nhiên thẹn thùng, khoảnh khắc ánh mắt chạm vào nhau, anh hốt hoảng thu hồi," Anh...!Ý anh không phải vậy...!Khương Ninh đồng chí, thân thể anh không tốt, em gả cho anh, chính là hủy hoại cuộc đời mình.


Khương Ninh đồng chí, chúng ta hủy bỏ cái hôn ước này đi.”Khương Ninh âm thầm bĩu môi, liền biết anh sẽ nói như vậy.

Cô không lên tiếng, Cố Thiêm Hành cho rằng cô muốn khóc, sốt ruột duỗi tay ra, muốn vỗ về cô.Lại nghĩ đến nam nữ khác biệt, anh lại cứng rắn thu hồi tay lại, nhìn Khương Ninh tay chân luống cuống," “Khương Ninh đồng chí, Anh thật sự không phải là một chỗ dừng chân tốt……”"Anh là ghét bỏ em béo? Em xấu?“Không phải……”" Đúng vậy , đúng vậy, anh cùng người khác đều giống nhau, đều ghét bỏ em xấu, em béo, cho nên không muốn cưới em."Khương Ninh vừa nói, nước mắt cũng rơi xuống theo.Liền đem Cố Thiêm Hành sợ hãi, gấp đến mặt mày đỏ bừng," Khương Ninh đồng chí, em rất tốt...!Em phi thường tốt, chỉ là ....!anh không xứng với em...Khương Ninh đồng chí...!em đừng khóc nữa"Ai nói anh ít nói? Ai nói anh tính tình nhạt nhẽo?Xem bộ dạng khẩn trương của anh, cô trong lòng ấm áp, giơ tay lau nước mắt," Nếu anh có thể đem vòng tay này tháo ra, hôn ước của chúng ta liền hủy bỏ."Cố Thiêm Hành nhìn ngón tay nhỏ dài của Khương Ninh, thật là đẹp mắt, trắng giống như bột.Người cô tuy mập nhưng tay lại đặc biệt tinh tế, đẹp cực kỳ.A, Phi lễ chớ nhìn ^^Cho nên Cố Thiêm Hành thực mau đem tầm mắt thu hồi, nghiêm túc nói." Khương Ninh đồng chí, chính em tự mình tháo ra, nam nữ khác biệt."Cố Thiêm Hành a, anh quả nhiên không thú vị như vậy, khó trách lớn lên đẹp trai nhưng không có cô gái nào liếc mắt xem anh một cái."Anh nếu không tự mình tháo, thì hôn ước sẽ không hủy bỏ"Khương Ninh nhưng không chiều theo ý anh.Cố Thiêm Hành nhìn Khương Ninh, cô gái này sao vô lại như vậy?Cùng lúc trước hoàn toàn bất đồng nhưng bây giờ rất hấp dẫn người.

Anh hiện tại lấy cũng không được, mà không lấy cũng không được, nhất thời người cứng đờ.Khương Ninh không có lại làm anh khó xử, ngay trước mặt anh lấy cho anh xem." Vòng tay này nhận em làm chủ nhân, anh xem em dùng lực như vậy mà vẫn không tháo xuống được.


Cố Thiêm Hành đồng chí, cho nên hôn ước của chúng ta không hủy bỏ được."Cố Thiêm Hành thực nghiêm túc nói," Vòng tay là vật chết, như thế nào sẽ nhận chủ.

Khương Ninh đồng chí, để anh thử xem...."Khương Ninh đưa tay qua," Được, anh thử xem đi"Cố Thiêm Hành sờ đến vòng tay kia, cảm giác lạnh băng, trên mặt có chút màu xanh ôn hòa nhàn nhạt, còn có chút mùi hương thuộc về cô, xâm nhập vào khoang mũi anh, trêu chọc tế bào toàn thân anh.Vòng tay không tháo xuống được, mặt anh đã đỏ đến lỗ tai.

Rốt cuộc đàn ông huyết khí dương cương, chưa đụng qua tình yêu nam nữ, tâm trong sáng như nước.Cố Thiêm Hành như vậy thật đẹp mắt, làm Khương Ninh vốn tâm như mặt hồ bình tĩnh không gợn sóng, lại một lần, một lần gợn sóng, nhìn gương mặt đẹp trai của anh, cô ngây người.Cố Thiêm Hành lăn lộn nửa ngày, cuối cùng từ bỏ, “Khương Ninh đồng chí, nếu không chúng ta đi tìm người đem nó cắt ra?”"Do em vừa béo, vừa xấu...!Nên anh tình nguyện phá hủy vòng tay cũng không muốn cưới em sao?" Khương Ninh nói xong, cười tươi như hoa nhìn anh.Cố Thiêm Hành nhất thời nghẹn lời, nhìn Khương Ninh bằng ánh mắt phức tạp đến cực điểm.Đứng tại chỗ, xoay người bên này, lại xoay người bên kia, sứt đầu mẻ trán a....