Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Chương 59: Dục vọng chiếm hữu...




Dùng sức cắn môi dưới, Dạ Ngưng cười khổ nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Đại Bảo không hiểu ra sao lại tự dưng bị kéo ra đây cũng có chút không yên, vốn có chuyện muốn nói với Dạ Ngưng, nhưng bên cạnh có nhiều người vây quanh như vậy, mà mấu chốt là còn có một giáo viên ở đây, những lời này nếu mà bị nghe được…….

“Vậy, Đại Bảo, em còn có việc gì sao?” Muốn chân mình có thể mau chóng miễn phải chịu chà đạp, Dạ Ngưng quay đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Đại Bảo.

Đại Bảo trợn mắt nhìn Dạ Ngưng, cứng đờ trên ghế. Thật vất vả mới có cơ hội, hắn không muốn buông tha, mà nhỡ đâu……

Linh Đang chớp mắt nhìn chằm chằm hai người, nhoẻn miệng, cười mờ ám, cầm lấy cốc bia uống một ngụm, cảm thán: “Aish, vừa nhìn hai đứa tuổi trẻ như thế liền cảm thấy mình già mất rồi, người trẻ tuổi a, chính là rất bốc đồng, muốn nói cái gì thì nói cái nấy, đâu có giống như tụi chị đây, bởi vì do dự mà thật sự đã bỏ lỡ không ít.”

Linh Đang lời nói nặng nề thấm thía, Dạ Ngưng ở một bên hung tợn trừng mắt liếc cô một cái, thật đúng là tình nguyện đắc tội quân tử cũng không thể đắc tội tiểu nhân mà! Linh Đang, chúng ta chờ xem, so tiểu nhân với em? Chị thua là cái chắc! Mà Tiếu Vũ Hàm ngược lại, vẫn bình tĩnh gắp đồ ăn cho mình, giày cao gót yên vị dẫm đạp lên đôi giày mềm mại của Dạ Ngưng một chút chút cũng không rời. Mạch Mạt nhìn Vũ Hàm, lại nhìn Dạ Ngưng, cười cười, không nói lời nào.

Chắc là do lời Linh Đang kích thích đến Đại Bảo, Đại Bảo nhìn Dạ Ngưng thật sâu, nói: “Ngưng, anh có lời muốn nói với em.”

“……” Dạ Ngưng suýt chút nữa thì phun ngụm coca trong miệng ra, Ngưng? Đại Bảo, chú em còn có thể buồn nôn hơn nữa không?

Đại Bảo lại rất nghiêm túc nhìn Dạ Ngưng, hai mắt tràn đầy thâm tình. Dạ Ngưng bị hắn nhìn đến không thoải mái, hơn nữa Linh Đang cùng Mạch Mạt hai người nhịn cười đến run rẩy cả người khiến nàng rất khó chịu. Lén lút liếc nhìn Tiếu Vũ hàm ở bên cạnh, xong rồi…mặt hơi biến sắc rồi……

Đại Bảo nhìn thân thể nghiêng ngả đầy ngượng ngùng của Dạ Ngưng, trong lúc nhất thời hoa tâm nộ phóng, hắn đã nói mà, tuy rằng diện mạo hắn không thể so với Phan An, tài năng không bằng Tử Kiện, nhưng xét chung thì cũng coi như là một thanh niên ưu tú cao to dũng mãnh mà. Không có chuyện Dạ Ngưng lại không phải lòng hắn được.

“Thế…Ngưng, chị có bạn trai không?” Thăm dò tâm tư Dạ Ngưng, Đại Bảo vẫn quyết định đánh thọc sườn hỏi một câu.

Dạ Ngưng liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm, thấy cô mặt không biểu tình nhìn mình, liền ho khẽ một tiếng, buông đũa xuống: “Không có. Oái……”

Lưng bàn chân đột nhiên truyền đến cảm giác bị đè nghiến đau đớn khiến Dạ Ngưng hít một hơi khí lạnh, vội vàng bổ sung thanh minh: “Nhưng mà không phải không chuẩn bị có.”

Đại Bảo nghe được hai chữ “không có” mắt liền biến thành hình hoa đào, nhưng mà một câu sau đó lại khiến cho hắn nghi hoặc, ngẫm nghĩ, hắn cũng đoán được đại khái, con gái mà, đều có phần rụt rè, tuy rằng Dạ Ngưng có phần “bưu hãn”, nhưng dù sao cũng vẫn là một cô gái, cũng khó trách.

“Ngưng……” Đại Bảo thâm tình nhìn Dạ Ngưng, mà Dạ Ngưng lại là biểu tình như bị chó cắn.

“Ngưng cái gì mà Ngưng? Có thấy tởm không hả?! Đại Bảo, cậu mau cút đến chỗ nào đó để nguội bớt đầu đi! Chị nói cho chú biết, chị đây đối với cậu dù một chút cảm giác cũng đều không có, đừng có làm loạn nữa.” Nhịn đến cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, Dạ Ngưng bùng nổ, ngay cả Vũ Hàm nhà nàng cũng chưa từng gọi kiểu buồn nôn như vậy, Đại Bảo dựa vào cái gì chứ?

“Có chỗ nào em không phù hợp thì có thể sửa mà.” Đại Bảo thực chân thành, biểu tình rất nghiêm túc, Tiếu Vũ Hàm vẫn luôn ngồi một bên gắp đồ ăn, động tác trên tay cũng ngừng lại, đặt đũa lên chiếc đĩa, không nói gì, cứ như vậy nhìn Dạ Ngưng.

……

Vũ Hàm a, cô đừng nghĩ vậy chứ……

Trong lúc nhất thời không khí có chút đông cứng, sau lưng Dạ Ngưng từng trận khí lạnh quét qua toàn thân.

Đại Bảo không chịu buông tha nhìn Dạ Ngưng, qua thật lâu sau, hắn cúi đầu xuống, vẻ mặt cực kỳ đau đớn thống khổ: “Ngưng, sẽ không phải là chị thích anh Tống trong đoàn hợp xướng đấy chứ? Nếu thật sự là hắn, vậy em không còn gì để nói. Ngày thường nhìn hai người không có việc gì thì dán sát với nhau em đã thấy có chỗ không bình thường rồi, nghe bạn bè của hắn nói buổi tối hai người còn thường xuyên lên mạng tán gẫu, chơi game thì chị cũng là ‘chồng’, hắn ta là ‘vợ’, ngọt ngào đổi vai, nếu là như vậy, em……”

“Thối lắm!” Mặt Dạ Ngưng đỏ bừng, trong nháy mắt liền nổi giận, liếc thấy Tiếu Vũ Hàm ở bên cạnh đã nheo mắt lại, cả người đều vặn vẹo. Đại Bảo, tôi thấy cậu đây không phải đến để tỏ tình, mà cố ý đến để trách móc oán hận phải không?

“Anh Tống?” Tiếu Vũ Hàm nhìn Đại Bảo lặp lại.

Đại Bảo vẫn tự thấy đáng thương vì không có người quan tâm, nghe thế liền nhìn Tiếu Vũ Hàm, dùng sức gật đầu: “Đúng vậy, cô Tiếu, chắc cô cũng biết mà, lớp trưởng lớp bốn, cái người bình thường vẫn luôn đi cùng Dạ Ngưng ấy.”

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, nghiêng đầu, có chút đăm chiêu liếc Dạ Ngưng một cái, cười khẽ: “Thật đúng là nhìn không ra.”

“Không phải, cô Tiếu.” Dạ Ngưng nóng nảy, muốn giải thích, nhưng mà dù sao Đại Bảo cũng ở bên cạnh, nhiệm vụ hàng đầu trước mắt chính là đuổi người.

“Đại Bảo, cậu mau đi đi, hai ta không có khả năng đâu, về sau cậu ít theo chị đi khắp nơi thôi, chị đã có người mình thích rồi, không phải anh Tống, mau đi đi.” Sắc mặt Dạ Ngưng đã cực kì khó coi, Đại Bảo nhìn mà có chút sợ hãi, không nói hai lời, nhấc mông chạy lấy người.

Đại Bảo đi rồi, không khí áp lực chung quanh tựa hồ ngược lại hạ xuống, Dạ Ngưng thật cẩn thận nhìn Tiếu Vũ Hàm, môi mấp máy mấy lần muốn nói gì đó, lại cũng không dám nói.

Tiếu Vũ Hàm không nói chuyện, nheo mắt nhìn kỹ Dạ Ngưng từ trên xuống dưới. Linh Đang cùng Mạch Mạt ở một bên chuyên tâm xem kịch, cũng không mở miệng nói gì.

Ách……

“Vũ Hàm. Cô đừng nghe Đại Bảo nói bậy.” Dạ Ngưng nhỏ giọng giải thích.

Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm nàng một lúc, mím môi mỉm cười: “Tôi có nói gì sao?”

“……”

Không khí nguyên bản vốn tốt đẹp, bởi vì Đại Bảo can thiệp mà loạn cả lên, Dạ Ngưng buồn bực ăn thịt dê, cõi lòng cảm tưởng như muốn trèo tường nhảy xuống biển tự tử luôn cho rồi, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu trợn mắt với Linh Đang mấy lần, Linh Đang thật ra lại đang rất vui vẻ, nịnh nọt gắp đồ ăn cho Mạch Mạt, ăn đến cơm no rượu say mặt đỏ hồng lên.

Ăn lẩu xong đã gần giữa trưa, ngồi trên xe, mấy người chuẩn bị trở về trường, trên đường đi Mạch Mạt cùng Tiếu Vũ Hàm người đáp người hỏi, bắt đầu trò chuyện.

“Vũ Hàm, thật sự muốn chuyển ra ngoài sao?”

“Ừ, cha mẹ để lại một số tiền, hơn nữa mấy năm nay gửi ngân hàng, đã đủ để thanh toán tiền đặt cọc rồi.” Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng đáp lời.

Linh Đang đang ngủ gà gật ở một bên nghe thấy liền tinh thần tỉnh táo, chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Thật sự muốn chuyển ra ngoài sao? Tiếc quá.”

Tiếu Vũ Hàm không nói gì nhìn cô, như thế nào tôi lại không nhìn ra cậu có một chút ý gì gọi là tiếc nhỉ, có mà cậu chỉ ước gì tôi đi ngay thôi thì có?

Lấm lét liếc Tiếu Vũ Hàm, Linh Đang cười mờ ám: “Vũ Hàm, cậu đi ra ngoài như thế, chỉ tiện cho tiểu quỷ kia thôi.”

Dạ Ngưng vốn đang ngồi ở băng ghế sau, chuyên tâm mà thâm tình nhìn Tiếu Vũ Hàm, mong mỏi có thể xóa đi lửa giận trong lòng cô, giảm bớt tội. Vốn kỳ thật nàng và cái tên Tống Nhiên kia không có gì cả, bất quá là khi làm việc thì hợp tác với nhau cũng không tệ lắm, chơi game thì cũng chỉ là khi cần vượt ải mới tạm thời kéo hắn đi làm vợ của mình…

Thông qua gương chiếu hậu, Tiếu Vũ Hàm liếc nhìn Dạ Ngưng, lắc đầu, nhìn Linh Đang: “Chủ yếu là tiện cho cậu thì có.”

“……”

Một câu, mặt Mạch Mạt cùng Linh Đang đều đỏ lên, Mạch Mạt thẹn quá hóa giận nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, như thế nào cậu cũng học Dạ Ngưng không đứng đắn như vậy chứ.”

Ơ……

Dạ Ngưng khóc không ra nước mắt nhìn Mạch Mạt, nàng thật sự là nằm cũng trúng đạn mà, chuyện của cô Mạch liên quan gì đến nàng chứ! Rõ ràng là các người tự mình không phát hiện ra bộ mặt thật của Vũ Hàm thì có!

“Mạch Mạt, cậu đưa tôi đến Thúy Lâm gia viên rồi dừng lại là được, tôi vào xem cần mua thứ gì.”

“Chúng ta cùng đi hỗ trợ đi, mua tất cả những thứ đồ cần thiết.” Lần nay Linh Đương lại rất tích cực, Tiếu Vũ Hàm mím môi không nói gì, Mạch Mạt nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm một lát, cười cười, quay đầu hỏi Dạ Ngưng: “Dạ Ngưng, em cảm thấy nên mua gì?”

Dạ Ngưng vẫn bị vây trong trạng thái tâm hồn trôi nổi đâu đâu, căn bản không nghe thấy mọi người thảo luận cái gì, hình như là đồ dùng cần thiết. Nàng cân nhắc một hồi, nói: “Nếu đã nói là không cần gấp, vậy đồ dùng thiết yếu cần mua thì cái giường là được.”

“Phốc –” Linh Đang nhịn không được, ôm bụng cười thành một đoàn, Mạch Mạt cũng cười thành tiếng, Tiếu Vũ Hàm ở một bên vẫn nghiêm nghị sắc mặt cũng có phần dịu đi, không nói gì, mím môi liếc Dạ Ngưng, Dạ Ngưng buồn bực cúi đầu.

Gì chứ, vốn nàng nghĩ mình rất đen tối, nhưng mà so với những người ở đây, nàng rõ ràng là người thuần khiết nhất thì có!

Thật ra em rất trong sáng được không! Mọi người đừng có hiểu lầm mà!

Dọc theo đường đi vừa nói vừa cười lái xe chạy đến cửa hàng nội thất JIMEI. Lúc mua giường mấy người lại xảy ra tranh cãi, theo ý tứ Mạch Mạt là trước mua hai cái giường đơn là được, một cái đặt ở trong phòng ngủ của Tiếu Vũ Hàm, một cái đặt ở thư phòng cho khách ở. Dạ Ngưng vừa nghe liền không chịu, Vũ Hàm vất vả chuẩn bị sao có thể không có chỗ của nàng được chứ, kết quả tranh chấp làm cho hai người đương trường nổi bão sống mái với nhau, cuối cùng lấy việc Dạ Ngưng bị một cước đá lên giường ôm mặt khóc mà chấm dứt.

Xem giường xong, lại xem một vài đồ dùng gia đình đơn giản. Cùng mọi người đi mua sắm xong rồi, Tiếu Vũ Hàm đi quẹt thẻ trả tiền, Dạ Ngưng đứng bên cạnh Linh Đang nhìn Tiếu Vũ Hàm, trên mặt không có chút ý cười.

Linh Đang quay đầu nhìn thấy dáng vẻ kia của nàng liền biết nàng suy nghĩ gì, dùng cánh tay khẽ huých, nói: “Này, em lại tự mình tìm khổ sở phải không? Giờ em còn là sinh viên, không có tiền là chuyện bình thường mà.”

Ánh mắt Dạ Ngưng vẫn còn dừng trên người Tiếu Vũ Hàm, nhìn nửa ngày, thở dài, lắc đầu: “Không, chỉ là có phần hơi khổ sở, Linh Đang, đôi khi em lại nghĩ, một người ưu tú như Vũ Hàm nếu không thương yêu em, vậy thì sẽ gả cho một người thế nào.”

Linh Đang nhìn bộ dáng chua xót kia của Dạ Ngưng liền có chút buồn cười, chẹp chẹp miệng nói: “Em biết là tốt rồi, liệu mà đối xử thật tốt chân thành với cô ấy đi. Tôi nói với em người giống như Vũ Hàm ấy à, nữ nhân vẻ ngoài xinh đẹp lại khăng khăng một mực theo đuổi em, em tức giận thì sẽ dỗ ngọt như thế quả thực so với trứng khủng long còn ít hơn, còn không biết quý trọng sao?”

Dạ Ngưng bị lời Linh Đang nói chọc cho nở nụ cười, ngẩng đầu, lấm lét nhìn nhìn Mạch Mạt đứng ở một bên xem sô pha, nhỏ giọng nói: “Nếu Vũ Hàm là trứng khủng long, vậy cô Mạch là cái gì?”

Linh Đang nhìn Mạch Mạt, nhớ tới tình cảnh vừa rồi cô một cái quét quang chân lưu loát đá Dạ Ngưng, khẽ rùng mình một cái, nói: “Cứ coi là khủng long đi.”

“……”

Thanh toán hết mọi thứ, điền địa chỉ, người phụ trách ở đó sẽ giao hàng tới tận cửa, bốn người lại chậm rãi chạy tới căn hộ Vũ Hàm mới mua để xem. Đến nơi, có ba phòng ngủ một phòng khách, một trăm hai mươi mét vuông, tàu điện ngầm giao thông công cộng cái gì cũng tiện lợi.

Bốn người cùng nhau làm vệ sinh căn bản, nhìn lại nhìn đồng hồ thì đã là buổi chiều, Mạch Mạt nghĩ tới công tác Đảng trong trường còn có việc liền lôi kéo Linh Đang đi trước, trong lúc nhất thời, trong căn phòng trống trải chỉ còn lại có hai người.

Lòng run sợ nhìn Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng tay cầm khăn lau, cắn môi dưới: “Vũ Hàm.”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm đánh giá phòng ở, cân nhắc bố cục.

Dạ Ngưng thấy nàng như vậy liền nhất thời khẽ thở phào, haiz, thì ra là không tức giận mà, đều tại cô Mạch, trước kia cứ muốn dọa mình sợ nói cái gì mà Vũ Hàm rất có dục vọng chiếm hữu, giờ nhìn xem, chỗ nào chứ! Còn không bằng mình. Dạ Ngưng đang mừng rỡ suy nghĩ, Tiếu Vũ Hàm đánh giá căn phòng xong, xoay người, tủm tỉm cười nhìn nàng: “Ngưng, nghĩ gì vậy, sao vui vẻ thế?”

“……”

_Hết chương 59_