The Day You Went Away

Chương 10




Chap 10:

_ “Trước khi học, Gum có 2 điều kiện”

_ “Hả, học mà cần điều kiện gì nữa ???”

_”Trật tự, nghe nè. Điều 1: kể từ bây giờ, luôn gọi Gum là thầy.”

Em sững sờ nhìn tôi …

_ “Cái đó … ko gọi như thế đc ko ?” – em nhẹ hỏi.

_ “Chắc ko đc, nếu Gum kèm toán cho Vi thì Vi gọi Gum một tiếng thầy cũng là chuyện thiên kinh đại nghĩa. Với lại, xưng hô như vậy sẽ khiến cho chúng ta nhập tâm hơn, hiệu quả học tập sẽ tốt hơn … “

_ “Ừmmm …… rồi, ok” – em than thở.

_ “Điều 2: thầy luôn luôn đúng. Nói gì, làm gì cũng ko đc cãi, ko đc chống đối”

_”Ok …. Ây, stop right there”

_” Sao, có vấn đề gì ?”

_” Làm gì cũng ko đc chống đối … cậu có ý gì ?” – Vi nhăn mặt lại, tỏ vẻ khó hiểu.

_ “Nghĩa là thầy muốn giao bài tập nhiều, hay lớn tiếng, hay khẽ tay … pla .. pla .. pla … thì ko đc kháng cự” – tôi mặt nghiêm chỉnh nói.

Kha kha, đồng ý đi Vi ơi. Để rồi anh sẽ làm gì em mà anh cũng ko bik đâu à nha …

_ “Nhanh, nhanh nào, quyết định nhanh đi. Cho cậu 5s, ko thì mình về. 5 … 4 … 3 … 2 … 1…” – tôi hối thúc Vi.

_ “Ok, ok…. Mình đồng ý!!!” – Vi đồng ý một cách miễn cưỡng.

_ “Rồi, đầu tiên thầy sẽ cho em vài bài tập để kiểm tra sức em đến đâu …”

_” Haizz, sao ko đổi dấu bất phương trình khi nhân chia số âm vậy …”

_”Chậc, cái này là hệ phương trình đối xứng, sao lại giải theo kiểu cổ điển … “

_ “ Hả, công thức sin cos nhân ba đâu phải thế này … Mà sin(90o) sao bằng 0 đc ????”

_ “Trời ơi, hình thoi đâu phải là hình này, hình này là hình thang cân … “

_ “Thôi chào em, thầy về đây … “ – tôi khổ sở tạm biệt học sinh yêu dấu của tôi.

_ “Ê, cậu … à, thầy đi đâu vậy. Em toán yếu lắm, ráng giúp em đi. Sau này em hậu tạ thầy gì cũng đc.” – Vi làm nũng với tôi.

_ “Haizzz … Sao số thầy khổ thế này “ – tôi cười khổ rồi quay lại.

_ “Từ giờ cấm dùng casio fx nữa, khi nào lấy lại căn bản rồi hẵng dùng.”

_ “Ơ, nhưng mà, em ko tính nhẩm đc? “ – Vi khổ sở cầu tôi.

_ “ Thầy dạy em cách tính nhẩm, phép tính nào đơn giản thì nhẩm cái ra, ko nhất thiết phải bấm máy, như thế sẽ hình thành thói ỷ lại. Em biết ko, thầy đã từng thấy có học sinh, giải phương trình bậc nhất : 3x = -24, thế mà cũng bấm máy 24/3 = 8, rốt cuộc sai. Thấy chưa, vì thế, từ giờ em mà xài máy, thầy khẽ mông … à tay “ - tôi hăm đe.

_ “Vâng” … - Vi mếu máo nói.

_ “Đầu tiên, thầy sẽ dạy đại số lượng giác trước vì em yếu nhất phần này. Bây giờ, mấy cái dạng như sin(-a), sin(pi– a), sin(a+b), cos(a+b), tg(a+b) … thầy sẽ cho em câu thần chú để biến đổi, dễ nhớ lắm, nghe thầy đọc nè …

Đối trừ bỏ cos

Bù trừ bỏ sin

Sin thì sin cos cos sin

Cos thì cos cos sin sin dấu trừ

Tang thì hai tang cộng nhau

Chia cho số 1 đem trừ tích tang…. “

… …

Cầm cái máy tính của Vi lên, tôi định nhét vào trong cặp cho Vi. Lúc mở ra, tôi chợt bất ngờ khi thấy bên trong có một cái huy hiệu vương miện.

_ “Ủa Vi, em cũng tham gia cuộc thi P&P à ??” – tôi quay sang hỏi em.

_ “Vâng thưa thầy, cả lớp bầu em, em ko còn cách từ chối. “ – Vi khó khăn nói.

_ “Khà khà, khà khà … “ – tôi cười khanh khách.

_ “Sao vậy, có chuyện gì hả? “ –Vi khó hiểu hỏi.

_ “Thầy cũng có tham gia cuộc thi đó đấy em à … Hahaha”

_ “Vậy hả ? “

_”Ôi, ước gì thầy đc làm prince, vì em chắc chắn sẽ là princess rồi … Haizzz, hi vọng ko có ai đẹp trai hơn thầy …” – tôi liếm liếm môi nói một cách trắng trợn.

Dường như đoán đc ý đồ xấu xa, bỉ ổi của tôi, nên Vi ném cho tôi một cái nhìn khinh bỉ.

_ “Em ko đc làm princess đâu, thầy đừng mơ nữa “- Vi chép môi nói.