The Day You Went Away

Chương 2




Chap 2

Giờ nghỉ trưa cùng ngày ….

_ “Làm bài đc ko mày” – thằng Tuấn hỏi tôi.

_ “Thằng khùng, môn toán mà đi hỏi thằng này làm bài đc ko” – thằng Khanh chen vào.

_ “Mày điên à, ý tao hỏi nó là có bị dính con 9,5 hay 9,75 ko ?” – thằng Tuấn cự lại.

_”Uh, cầu cho cô nào chấm bài nó, trừ điểm phần trình bày xấu hoặc cẩu thả đi” – thằng Khanh hùa theo.

_ “Tụi mày cứ mà ngồi mong mặt trời mọc hướng Tây đi” – tôi đáp trả.

_ “Môn anh chú có dự tính gì chưa ?” – 2 thằng hỏi tôi rồi cười to.

_ “Đến đâu hay đến đó thôi, ko nên cưỡng cầu” – tuy nói vậy nhưng tôi cũng hơi lo.

Khanh và Tuấn là 2 thằng bạn chơi với tôi từ hồi cấp 2, ba đứa thân với nhau lắm. Tuy lên cấp 3 ko học cùng lớp nhưng lúc rảnh thì thường họp mặt cùng nhau trò chuyện, chém gió, gái gú …

Cả 3 ngồi chém với nhau đc một lúc thì ai nấy đều trở về phòng thi của mình để chuẩn bị.

Tôi lên phòng thi, thấy ai cũng cầm trên tay quyển sách tiếng anh, ráng nhồi nhét cái đống chữ kia vào trong đầu. Chậc, chán quá đi thôi, mặt ai cũng căng thẳng, hầm hì thế kia làm tôi chẳng dám bắt chuyện với ai. Chắc các bạn thắc mắc, vì sao tôi ko tranh thủ những giây phút quý báu trước khi thi mà ôn bài nhỉ ? No no, that’s impossible !! Tôi cảm thấy mình đã dốt tiếng anh, thì giờ này có mang sách ra mà gặm thì vô nghĩa quá, thôi thì kiếm chỗ nào ngồi chơi vậy.

Lướt mắt toàn phòng, ý, có 1 em đang ngồi nghe nhạc mà ko cầm sách. Ui chu choa, xinh quá, đẹp thiệt ta ơi … Tóc đen dài hơn vai, da trắng, môi cong đang giãn ra nhìn rất đáng yêu, cái mũi nhỏ thon và tinh tế. Em đang nhắm mắt và hưởng thụ âm nhạc một cách tự nhiên và say mê.

Tôi liền tiến đến, ngồi đối diện em và ngồi xuống, nếu bác nào hỏi để làm gì thì đi chết đi, đương nhiên là bắt chuyện rồi. Tôi tiếp tục quan sát em kĩ hơn, em nói thật với các bác, nhìn càng gần càng phê, chịu ko nổi, đẹp quá sức tưởng tượng … ý nhầm, cái phù hiệu đẹp quá, lớp gì đây, lớp Bxx, trời, chuyên anh của khối 11. Tôi giật mình 1 hồi, thì cảm thấy bầu không khí có vẻ nóng, căng thẳng, cảm giác như có ai đó đang rình mình ấy, đưa mắt lên thì chạm ngay đôi mắt của em ấy …

2 đứa nhìn nhau chằm chằm . Mắt em ấy đẹp lung linh, tròng mắt nâu, hàng lông mi dài và góc cạnh, tôi như bị hút hồn vài giây. Thấy tôi cứ nhìn hoài, mắt em ấy trừng lên, rồi quay mặt sang bên. Lúc này tôi mới để ý em ấy na ná giống cô bé ngồi bàn trên trong giờ thi toán.

_ “Hey, bạn ơi …” – tôi cười cười gọi em.

… no reaction…

_ “Hey, bạn ơi …” – tôi kiên trì.

Em quay lại rồi nhìn tôi với ánh mắt mệt mỏi.

“Kì này về mình phải học thêm anh văn thôi, chứ cứ chơi vơi thế này thì nguy hiểm quá. Gum, mày phải cày anh văn, một ngày phải dành 1h30’ học anh văn, xem tivi kênh tiếng anh …” – tôi vạch ra trong đầu một kế hoạch tự rèn luyện ngoại ngữ cho bản thân một cách sáng tạo và tối ưu, nhưng tôi biết, tôi chẳng bao giờ làm theo cả. Ko biết mọi người thế nào, riêng tôi thì chả bao giờ làm theo kế hoạch học tập đã đề ra, vì tôi ko thích cuốc sống tẻ nhạt như vậy, như đã đc định trước phải làm gì, sẽ làm gì … Điều đó rất nhàm chán, tôi muốn đc thoải mái, làm gì mình thích, lúc nào muốn thì học, ko thì chơi, ko gò bó gượng ép. Đúng y như câu nói bất hủ nào đó của bác nào trên vOz : “Học hành chỉ là hình thức giải trí sau những giờ vui chơi căng thẳng”.