Thế Gia

Quyển 1 - Chương 21: Trùng sinh cùng xuyên qua gặp mặt




Nguyệt Dao cũng chỉ đưa Chính ca nhi đi thượng phòng một lần, về sau cung không mang hắn đi nữa. Bởi vì lão phu nhân đã lên tiếng, để cho Chính ca nhi hảo hảo học bài, chỉ cần mùng một mười lăm đi qua là được. Vốn là lão phu nhân cũng muốn Nguyệt Dao không đi, thế nhưng Nguyệt Dao lại không chịu, kiên trì mỗi ngày đều đi đi về về đi một chuyến. Điểm này thực làm cho lão phu nhân vô cùng thoả mãn. Hạ nhân cũng không có thêm chuyện mà chụm đầu nói huyên thuyên.

Ngày hôm đó Nguyệt Dao đi thượng phòng, sau nghe nói Nguyệt Hoàn đã ổn định liền đi sang Phù Dung viện thăm. Người cũng có chút quái dị, nói là đã tỉnh, nhưng là lại nói Tứ cô nương mệt mỏi không muốn gặp người nào.

Nguyệt Dao đi vào phòng của Nguyệt Hoàn, vừa vào phòng liền thấy trước cửa đặt một bàn gỗ sơn đen cùng đệm gấm màu thanh thạch, trên mặt đất đặt chăn nỉ cùng màu. Trước bệ cửa sổ bày hai bồn hoa cúc, một cái tủ lớn dựa vào tường, bên cạnh là bàn trang điểm, bên trên bày các loại đồ trang sức vật dụng nữ tử.

Lại đi vào trong, bên trong phòng ra giường lớn chạm trổ hoa bát bố, treo màn sa tanh hoa hạnh lạc mưa xuân, trên mành trướng thêu đầy hoa văn rực rỡ, hai bên màn trướng rũ được vẽ lên ngân hối hải đường. Dùng đệm gấm lê hoa ngân ảnh mà trải, tơ thủy hồng sắc. Đối diện với giường bày hai ghế thái sư. Một bên chính là bình phong Quý phụ xuất du đồ, sau tấm bình phong là tịnh phòng.

Nguyệt Dao cười khẽ trong lòng, cô muội muội này của nàng khuê phòng đích xác là xa hoa phong phú a! Cùng thân phận thứ nữ của nàng so với, lai thực cao hơn không chỉ một cấp bậc. Một cái thứ nữ mà gian phòng lại trang trí tốt như vậy. Có thể thấy được cái Đại bá mẫu này mặt ngoài công phu đều làm muốn bao nhiêu tốt liền có bấy nhiêu.

Nguyệt Dao vào phòng.

Nguyệt Hoàn (Chu Tình lúc này đổi tên gọi Nguyệt Hoàn rồi) nghe thiếp thân nha hoàn Hồng Mai nói tam tiểu thư sang đây thăm nàng, tam tiểu thư vậy cũng chính là phiên bản Lâm muội muội sang đây thăm nàng rồi. Lúc này nàng nhịn không được mà mở to mắt nhìn về phía Nguyệt Dao đang đi tới. Vừa nhìn thấy Nguyệt Dao, đáy mắt nàng tràn đầy vô cùng kinh ngạc không chút che giấu.

Nguyệt Dao hôm nay mặc một thân y phục màu xanh nhạt la văn hẹp thần sam tử phối lam sắc bán ti, cùng váy yên la. Hé ra một khuôn mặt xinh đẹp khéo léo như trứng ngỗng, làn da trắng nõn, môi mỏng đỏ thắm, đen mắt như họa, mâu trung ngập nước. Vừa nhìn đã có thể nhận ra một cổ ý vị dịu dàng đặc hữu của nữ tử Giang Nam, trông vừa giống như đóa Bạch Ngọc Lan mới vừa nở.

Nguyệt Hoàn trong đầu âm thầm nghĩ đây thực là bản sao hình mẫu Lâm muội muội sao? Di nương có phải người nói sai rồi hay không. Cô nương này không có thể chất phù liễu nhược phong như Lâm muội muội gió thổi liền muốn ngã, càng không có thần tình hối tiếc tự ngả. Trái lại, giữa hai lông mày lại có một cổ kiên nghị khí chứng minh nữ tử này tính cách cương nghị, tuyệt đối không phải là dạng người mềm mại tính tình nhu nhược, lại càng không phải là người dễ bị người khác hảo hồ lộng. Nàng cùng Lâm muội muội trong Hồng Lâu Mộng đó chính là hai loại người trống đánh xui kèn thổi ngược đấy. Nàng thực sự là bị thân di nương nói gạt rồi.

Nguyệt Dao lúc này cũng là vạn phần khiếp sợ, hai quả đấm nắm chặt. Nàng biết rõ người mất đi ký ức là cái bộ dạng gì, cũng bởi vì chính nàng đã từng mất trí nhớ. Mất trí nhớ tuy rằng không đến mức trở thành một cái hài tử ngây thơ không biết gì, thế nhưng đáy mắt người mất trí nhớ cũng sẽ trong suốt như nước. Nhưng là cái tứ muội muội trước mắt nàng đây một bên vừa quan sát nàng, một bên lại như có điều suy nghĩ trong mắt lại còn thỉnh thoảng bắn ra hỏa quang, thực làm cho nàng kinh hãi đảm chiến.

Nguyệt Dao có thể khẳng định nhất định là sai lầm ở chỗ nào rồi. Đây tuyệt đối không phải là thần thái nên có của người một mất trí nhớ. Hơn nữa trong trí nhớ nàng căn bản không có một đoạn sự việc này. Lẽ nào cũng bởi vì nàng trọng sinh, cho nên mọi chuyện cũng xuất hiện cải biến. Số phận đều bị sai lệch.

Trong ngực Nguyệt Dao lúc này đang có ngàn vạn nút thắt, bất quá biện pháp tốt nhất của nàng bây giờ, chính là lấy bất biến ứng vạn biến. Cho dù có xảy sai lầm cũng phải tiếp tục làm. Nguyệt Dao vờ làm như không biết Nguyệt Hoàn đang tinh tế đánh giá mình. Đi lên phía trước mặt nàng nhẹ giọng hỏi: "Tứ muội muội, muội có khỏe không? Đại bá mẫu nói muội phải tĩnh dưỡng nhiều không thể tới quấy rối, cho nên ta cũng không tiện tới. Còn mong Tứ muội muội không trách tỷ tỷ lâu như vậy không có tới thăm ngươi."

Nguyệt Hoàn nghe vậy cũng hết chỗ nói rồi. Người ta cũng đã nói tất cả là do đại phu nhân để cho họ đừng tới quấy rối nàng, nàng làm sao còn dám sao trách tội người ta. Nguyệt Hoàn trước đây cũng đã đi làm ở trong đơn vị, bản lĩnh sát ngôn quan sắc tuy không có luyện lô hỏa thuần thanh, nhưng cũng biết được ít nhiều. Nàng hiện tại thấy rất rõ ràng, Nguyệt Dao trên mặt nói bồi lễ, nói xin lỗi nàng, nhưng trong mắt lại không có một chút hổ thẹn, áy náy nào.

Nguyệt Hoàn không biết có phải là ảo giác của mình hay không. Nàng có cảm giác cô muội muội này đối với nàng có một cổ xa cách, dường như nàng ta rất không thích nàng. Thường nói giác quan thứ sáu của nữ nhân thông thường đều rất linh nghiệm. Nguyệt Hoàn cảm giác được trong lòng, người tỷ tỷ này, có chút kỳ quái.

Nguyệt Hoàn tiểu tâm dực dực nói ra: "Ngượng ngùng. Ta, ta đem chuyện trước kia đều quên. Ta cái gì đều không nhớ rõ."

Nguyệt Dao vừa cười vừa nói: "Có nhớ hay không cũng không có quan hệ gì. Chỉ cần người không có việc gì là tốt rồi. Nếu có sự tình gì không biết, để Hồng Mai, Hồng Y bọn họ đem từng cái từng cái một nói cho là được." Hai nha hoàn thiếp thân ban đầu của nàng ta đều bị đánh chết, Hồng Mai chính là nha hoàn nhị đẳng bên cạnh Mạc thị, còn Hồng Y lại là một nha hoàn tam đẳng bên cạnh Mạc thị. Bây giờ đều đưa sang cho Liên Nguyệt Hoàn, bởi vậy có thể thấy được chuyện này tuyệt đối là do Nguyệt Băng gây họa mà ra. Chỉ là nhờ vào thủ đoạn của Mạc thị, thế nên một chút nhàn ngôn toái ngữ về nàng ta đều không truyền ra. Nếuthực truyền ra ngoài mà nói, chính là nói Tứ cô nương tự mình té ngã dập đầu nên mới hôn mê.

Cái này cũng có thể hiểu được. Nếu là lan truyền ra bên ngoài Liên gia Nhị cô nương thiếu chút nữa đã lộng chết muội muội của mình, vậy thì Liên Nguyệt Băng sau này cũng không cần mơ tới viêc lập gia đình nữa rồi.

Nguyệt Dao thấy động tác Nguyệt Dao mềm nhẹ, ngôn ngữ ôn hòa, còn có trên mặt mũi biểu hiện ra ngoài nụ cười nhàn nhạt. Nguyệt Hoàn không biết thế nào trong đầu dần hiện ra một thành ngữ, tiểu thư khuê các.

Nguyệt Hoàn lúc trước cũng đã gặp qua Nguyệt Doanh cùng Nguyệt Băng. Ân, dựa theo đánh giá của nàng, các nàng đều chính là mỹ nhân. Rất có ý vị của một nữ nhân cổ điển. Thế nhưng Nguyệt Doanh đoan trang thì có đoan trang, chỉ là dáng vẻ đoan trang đó nhường người ta nhìn vào cảm thấy có chút thái quá, để cho nàng có chút cảm giác vi hòa. Còn Nguyệt Băng sao chính là người có chút không hiểu chuyện, nói dễ nghe là ngây thơ, nói thẳng ra có chút khó nghe đó là hạng người không tim không phổi, bị dưỡng thành kẻ kiêu căng không biết chuyện. Hơn nữa ánh mắt Nhị cô nương Nguyệt Băng khi nhìn về phía nàng, trong mắt lại không khỏi có điểm không yên. Chuyện khi đó, cũng không ai nói với nàng một hai. Nguyệt Hoàn tự mình ám mưu suy luận, nàng suy đoán sự tình va chạm đầu lần này của nàng, sợ không phải là đơn giản như vậy.

Nguyệt Hoàn cũng có thể lý giải, thứ xuất không phải là sống thành thực hèn mọn, chính là bị dưỡng thành tự ti. Nàng trước kia khi cóthời gian rỗi rãnh cũng có xem ít tiểu thuyết, lại còn truy quá mấy quyển tiểu thuyết. Chỉ là nàng cho rằng thứ xuất nếu muốn có thể lăn lộn được phong sinh thủy khởi rất khó, nguyên nhân rất đơn giản, là trở ngại của thể chế xã hội này. Nàng không có khả năng một mình đối đầu với một chế độ xã hội. Hôm nay cái thứ xuất đại cô nương Nguyệt Doanh cùng Nhị cô nương Nguyệt Băng đích nữ con vợ cả kia chính là cái ví dụ rõ ràng nhất. Đại cô nương Nguyệt Doanh đoan trang quá mức lại chính là biểu hiện của tự ti. Nhị cô nương Liên Nguyệt Băng lại được nuông chiều quá mức đến nỗi vô tâm vô phế.

Nguyệt Hoàn âm thầm thở dài trong đáy lòng, người duy nhất nàng cảm thấy thoải mái lại đối xử với nàng lại rất lạnh nhạt, hiển nhiên là họ không muốn cùng nàng thâm giao. Nguyệt Hoàn không khỏi suy nghĩ bậy, trong lòng thầm thì chẳng lẽ là cổ thân thể này trước đây đã từng cùng vị muội muội này gây thù gì sao.

Nguyệt Dao lại cùng Nguyệt Hoàn khách sáo đôi câu, đang chuẩn bị đi về. Nghe người bên ngoài nói đại thiếu gia cùng nhị thiếu gia đã trở về.

Hai người đây là nghỉ định kỳ mà trở về. Nghe hạ nhân nói Liên Nguyệt Hoàn té ngã đập đầu hôn mê vừa tỉnh lại, tuy rằng không phải thân muội muội, nhưng thân làm huynh trưởng nghe được muội muội xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định là phải đi qua thăm.

Hai người vừa bước vào cửa sau, Đình Nghi liền vội vàng lo lắng hỏi: "Tứ muội muội, Tứ muội muội ngươi không sao chứ? Ta vừa mới hồi phủ liền nghe gia nhân nói muội ngã đập đầu, còn té xỉu một ngày một đêm. Liên cả mọi người đều không nhớ rõ? Tứ muội muội, muội còn nhớ rõ nhị ca sao?"

Nguyệt Dao nhìn Đình Nghi một cái. Nhất định bắt cho mình phải gọi là Nhị ca ca. Ở chỗ Nguyệt Hoàn lại nhất định phải gọi Nhị ca ca nữa. Đây là cái thể loại lô-gích gì.

Đình Lễ mặc dù không có vội vàng như Đình Nghi, nhưng trong ánh mắt cũng giống vậy lộ ra vẻ quan tâm, thân thiết: "Muội muội, lúc này thế nào? Có hay không đau đầu?"

Nguyệt Hoàn thấy hai cái ca ca khác mẫu lại quan tâm bản thân như vậy cũng vô cùng kinh ngạc? Không phải nói con vợ cả cùng thứ xuất quan hệ vốn là không tốt sao? Vì sao hai cái huynh trưởng con vợ cả này lại đối với nàng quan tâm nhiều như thế. Nguyệt Hoàn trong đầu tuy rằng suy nghĩ quái dị, nét mặt cũng không hiển lộ. Lập tức cười ngâm ngâm (cười ngâm ngâm là cười cái thể loại gì vậy trời, tui k biết để nguyên luôn) mà thưa: "Đại ca, nhị ca đừng lo lắng, muội không sao." Nàng ở cô nhi viện lớn lên. Nhưng nàng cũng không phải như cô nhi trong truyền thuyết trong cô nhi viện đi ra ngoài hài tử nhân sinh đều là tâm tình đè nén, tính cách ám úc, không hợp với đám đông xã hội. Mà ngược lại, nàng lại là người có nhân duyên tốt. Chỉ là, nhân duyên cho dù tốt đến mấy, thì nàng vẫn còn thiếu khuyết thân tình, đây là tiếc nuối lớn của nàng.

Đi tới nơi này, tuy rằng nàng có chút quấn quýt với thân phận thứ xuất. Thế nhưng di nương của thân thể này thực sự rất thương yêu nàng. Mấy ngày nay nàng vẫn theo bên mình chiếu cố nàng, ôn nhu săn sóc, lại còn nói với nàng không ít chuyện. Hơn nữa nàng còn có một cái thân đệ đệ đồng mẫu, mỗi khi đệ đệ thanh thanh nãi khí mà gọi nàng là tỷ tỷ, lòng của nàng nháy mắt liền trở nên mềm nhũn. Tuy rằng chạy đến cái chỗ này cuộc sống thực xa lạ không quen, địa vị cũng thực xấu hổ, thế nhưng lại có được cái di nương thương yêu mình cùng thân đệ đệ, như vậy số phận nàng cũng không đến nỗi cơ khổ không chỗ nương tựa. Có người nhà, chí ít cũng bù vào tiếc nuối đời trước rồi.

Nguyệt Hoàn tính đến bây giờ, ngoại trừ lão cha đi công vụ bên ngoài, còn có tổ mẫu ra, thì những người khác nàng đều gặp được rồi. Nàng đối mặt đại ca nhị ca thân thiết, cũng chỉ là nét mặt kích động mừng rỡ. Thân sơ khác biệt, vẫn nên giữ một khoảng cách là tốt hơn. Nàng cũng đã gặp qua cái kia đương gia chủ mẫu, nàng nhìn không thấu, trên mặt không tỏ vẻ gì nhưng trên thực tế là một nữ nhân rất lợi hại giác. Bởi vậy, nàng tốt nhất chính là nên cùng những ca ca đích trưởng tử, đích trưởng nữ duy trì khoảng cách thích hợp.

Nguyệt Dao ở một bên nhìn đến Đình Lễ cùng Đình Nghi, trong lòng suy nghĩ nếu bản thân có một người ca ca thì tốt biết bao nhiêu. Như vậy sẽ có thêm một người cùng nàng cùng nhau đảm đương, chia sẽ, đời trước nàng cũng sẽ không rơi vào tuyệt cảnh không ai thương xót, lo lắng. Nguyệt Dao nghĩ tới đây, không khỏi cười mình làm sao lại nghĩ đến chuyện ngu ngốc rồi. Nếu nàng thực có cái ca ca, mẫu thân sẽ không phải khó sinh mà chết. Phụ thân cũng sẽ không đau buồn mà đi theo. Đời trước cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh đó. Nàng hôm nay, vạn sự đều phải dựa vào chính mình. Nghĩ tới đây, Nguyệt Dao liền đứng lên vừa cười vừa nói: "Đại ca cùng nhị ca và Tứ muội muội muội hảo hảo trò chuyện, Nguyệt Dao hãy có việc phải đi về trước liền."

Đình Lễ gật đầu.

Nguyệt Dao quay sang Đình Nghi cùng Nguyệt Hoàn lên tiếng chào hỏi liền đi ra ngoài. Đi đến giữa sân, nàng suy nghĩ một chút lại giao cho Hoa Lôi thay mặt nàng truyền lại vài lời.

Hoa Lôi đợi một hồi mới thấy đại thiếu gia từ bên trong phòng đi ra. Hoa Lôi trước hành lễ với Đình Lễ sau đó mới nói: "Đại thiếu gia, tiểu thư nhà chúng ta đặc biệt cho nô tỳ ở lại chờ ngài. Tiểu thư nói muốn hướng đại thiếu gia mượn mấy cuốn sách."

Đình Lễ có chút kinh ngạc: "Tam muội muội muốn mượn sách gì?" Con đường hắn đi đây là khoa cử, nhìn sách cũng là sách trên phương diện này. Tam muội muội dẫu có tài học cao hơn nữa thì xem những thứ này cũng vô dụng, lại muốn mượn những sách này làm cái gì.

Hoa Lôi nhẹ giọng nói: "Tiểu thư nói người hiện tại đang cấp Chính thiếu gia vỡ lòng, nhưng trên tay không có thư tịch thích hợp. Tưởng hướng đại thiếu gia mượn thư tịch tứ thư ngũ kinh mà ngài đã dùng qua."

Đình Lễ để cho nàng ta trở về, nói: "Lát nữa ta sẽ để cho người đưa qua cho tam muội muội."

Đình Lễ nhìn Hoa Lôi đang rời đi: "Có nghe nói được tam tiểu thư cùng mọi khi có gì khác lạ hay không ?" Để cho thiếp thân nha hoàn của mình lưu lại chờ hắn, lại còn chỉ đích danh nói là muốn tứ thư ngũ kinh đã dùng qua. Nếu chỉ là muốn mượn sách, cũng không cần thiết phải nói rõ ra là muốn sách hắn đã dùng qua. Nếu hắn suy đoán không sai, tam muội muốn cũng không phải là tứ thư ngũ kinh mà hắn đã dùng qua, mà là muốn thư tịch mà trước kia Nhị thúc đã phê bình chú giải. Không nghĩ tới, Tam muội muội một mực chi tại sao chép kinh thư cũng bắt đầu dùng tâm tư.

Thiếp thân tùy tùng lắc đầu: "Không rõ ràng lắm."

Đình Lễ nghĩ trên tay hắn cũng có thư tịch thúc thúc tự mình phê bình chú giải, nhãn thần lóe lên một cái. Mấy thứ này ở bên ngoài thiên kim cũng không mua được. Nghĩ tới đây, Đình Lễ liền nói với A Quý: "Ngươi đi hỏi thăm một chút. Tam tiểu thư mấy ngày nay có làm chuyện gì khác biệt so với mọi ngày."

Nguyệt Hoàn chờ Đình Lễ cùng Đình Nghi đi rồi, mới hỏi Hồng Y: "Ta cùng tam tiểu thư quan hệ trước đây rất kém cỏi sao?" Tiểu cô nương này nhìn đến cũng không có cao ngạo, chỉ là có chút lạnh nhạt. Nguyệt Hoàn suy đoán nếu là không có xích mích gì với nàng, sẽ không thể nào có cái sắc mặc như vậy với nàng.

Hồng Y đầu óc xoay chuyển rất nhanh: "Tam tiểu thư sao, người cùng tam tiểu thư trước nay cũng không có qua lại thâm giao, lại càng không có tồn tại quan hệ không tốt gì. Tam tiểu thư lúc trước vẫn luôn ở tại Giang Nam, chỉ mới vừa về hơn nửa năm trước. Trở về sau cũng liên tục sao chép kinh thư, mấy ngày này mới ra ngoài đi lại. Tiểu thư cũng đừng buồn bực, tam tiểu thư tính tình chính là như vậy, nàng cùng đại cô nương và Nhị cô nương cũng đều không có lui tới gì." Không có thâm giao cũng chưa nói tới có được hay không.

Nguyệt Hoàn nghe không có quan hệ xấu liền thở phào nhẹ nhõm, nàng còn đương muốn cùng cái cô nương này giao hảo đây! Cũng không muốn chưa kịp giao hảo đã thành quan hệ ác liệt rồi. Về phần Nguyệt Doanh và Nguyệt Băng, Nguyệt Hoàn tạm thời còn không có ý tưởng gì. Trước tiên phải xem xét tình hình rõ ràng rồi hãy nói.