Thế Giới Trong Mắt Em

Chương 24





Về đến nhà, Đồng Đồng mở tủ lạnh lấy sủi cảo mà mẹ đã mang đến cho cô để dành ăn đêm. Sau khi nấu xong cô mang chén đến bên bàn trà phòng khách, ngồi xếp bằng trên sô pha, một bên lướt weibo một bên ăn.
 
Cư dân mạng đối với vụ án trường trung học Thái An rất chú ý, nhưng bên phía cảnh sát lại không có động tĩnh gì. Vì thế, dưới suy đoán vô căn cứ, mọi người đều có khuynh hướng tin rằng thầy chủ nhiệm có tội, cậu học sinh là vì hậm hực mới tự sát, cuối cùng có một bạn đọc nhịn không được nhảy ra hô to: Giết người!
 
Vì thế, tên của vị giáo viên chủ nhiệm kia nhanh chóng bị công bố trên mạng, số điện thoại, chỗ ở, thân phận, thậm chí cả hình dáng.
 
Nếu là trước kia, Đồng Đồng cũng sẽ đi theo cảm xúc phẫn nộ xúc động của quần chúng. Nhưng từ khi gặp được Cố Hoài, trên người anh có một loại bình tĩnh độc đáo, bất cứ khi nào cũng có thể đứng ngoài cuộc, tự hỏi, tự quan sát, tự làm một phóng viên ghi lại chân tướng mà không bị cảm xúc mù quáng của khán giả chi phối.
 
Nhìn những thông tin cá nhân bị công bố, cô nghĩ, một người trước khi bị chứng minh là có tội, có phải là nên đối xử với người ta như một người vô tội hay không?
Đặc biệt là cái nghề phóng viên này, càng không thể đeo kính màu mà nhìn mọi người, nếu không tin tức viết ra sẽ không công bằng.
 
Wechat lúc này có tin nhắn, cô vừa mở ra thì thấy là Kiều Huỳnh: Mau xem vòng bạn bè.
 
Rời khỏi khung chat, cô vào xem vòng bạn bè một chút, rất nhanh dừng lại trước một dòng trạng thái. Cái tài khoản kia đã ba năm không có cập nhật. Vậy mà hôm nay lại đăng một bài không có hình ảnh, chỉ có một dòng chữ: Tôi đã trở về.
 
Hốc mắt Đồng Đồng lập tức đau rát. Cô không phải là không nghi ngờ, có lẽ Lục Trần Tây cứ như vậy đi du học, rồi ở lại nước Mỹ. Bây giờ anh ấy đã trở lại, bọn họ đã chia tay còn có thể tiếp tục không? Cô không quên anh, nhưng anh thì sao? Ba năm trước lúc anh rời đi, chính là hận cô, hận cô kiên quyết chia tay như vậy…
 
Bên dưới trạng thái, bình luận nổ tung, rất nhiều bạn bè trước kia đều nhảy ra, ríu rít bàn bạc xem khi nào thì tụ tập một chút, sẵn tiện giúp Lục Trần Tây đón gió tẩy trần. Nhưng cô thì sao? Nên nói gì đây? Hay là cho anh một like? Hoặc là, không làm gì cả, xem như không biết tin anh trở về?
 
Sau khi giãy giụa một lúc, cô trực tiếp ném điện thoại đến đầu kia của sô pha, chỗ cách cô xa nhất, nếu còn cầm trên tay thì thật nguy hiểm, sau đó thanh tỉnh đầu óc đứng dậy đi tắm. Cô vẫn là hèn nhát, ba năm trước là cô chủ động chia tay, ba năm sau làm sao có thể mặt dày đi bình luận người ta? Lỡ như người ta căn bản không nhớ tới cô thì sao? Lỡ như, anh đã có bạn gái mới thì sao?
 
*

 
Ngày hôm sau, sau khi tập hợp ở đài truyền hình, đoàn người Cố Hoài chạy tới Cục Công An Thiên Hà, Diêm Ngôn phụ trách tiếp đãi bọn họ. Ở phòng khách, Đồng Đồng gặp được người nhà nạn nhân, bọn họ kích động yêu cầu cảnh sát lập tức đến trường bắt giáo viên chủ nhiệm lớp kia.
 
Nhân viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ kiên nhẫn giải thích, nói không có đủ chứng cứ chứng minh chuyện này có liên quan đến thầy giáo đó. Mẹ nạn nhân gần như mất khống chế mà chỉ trích cảnh sát và trường học cấu kết bao che hung thủ, không có thiên lý, không có vương pháp.
 
Lúc này Diêm Ngôn đi qua, nói với người mẹ kia có phóng viên đài truyền hình muốn cùng bà nói chuyện. Mẹ nạn nhân lúc này mới ý thức được còn có những người khác đang đi vào phòng khách. Nhìn một vòng trong đám người, bà nhận ra Cố Hoài, sau đó nhanh chóng xông tới, bắt lấy cánh tay anh khóc lóc kể lể, vừa khóc vừa yêu cầu anh vạch trần hành vi xấu xa của cảnh sát.
 
Cố Hoài không đáp lại bất cứ điều gì trong lúc xảm xúc bà kịch liệt như vậy, chỉ đỡ bà đến bên cạnh ghế ngồi xuống, ánh mắt ý bảo Diêm Ngôn để những người khác ra ngoài trước, chỉ để lại những người trong tổ chuyên mục.
 
Sau đó một lúc, mẹ nạn nhân đã bình tĩnh hơn, có thể thấy, bà thực sự mâu thuẫn với nhân viên cảnh sát, nhưng đối với phóng viên thì không có cảm xúc gì. Cha của nạn nhân ngồi ở chỗ xa, hốc mắt đỏ au, không ngừng hút thuốc.
 
Cố Hoài ngồi vào bên cạnh mẹ nạn nhân: “Bà Vương, về tình huống của con trai bà, chúng tôi rất tiếc, sự việc trải qua chúng tôi cũng có chút hiểu biết ban đầu, tổ chuyên mục “Nơi đây" sẽ theo dõi điều tra đối với sự việc lần này. Trước tiên, bà có thể miêu tả một chút ngày thường con trai bà là một đứa trẻ như thế nào không?” Âm thanh hỏi chuyện cũng không tính là ôn nhu, nhưng ngữ điệu vững vàng, khách quan mà bình tĩnh.
 
Bà Vương lau nước mắt: “Con trai tôi tuy rằng có chút bướng bỉnh ham chơi, nhưng vẫn là đứa trẻ ngoan, ở trường học chưa bao giờ đánh nhau với bạn học, ở nhà cũng hiếu thảo với cha mẹ. Nó mới 14 tuổi, về sau còn rất nhiều chuyện phải làm, không nên ra đi như vậy…” Nói tới đây, nước mắt bà lại tuôn như suối.
 
Cố Hoài nghiêng đầu nhìn phía Đồng Đồng, Đồng Đồng sửng sốt một chút, lập tức phản ứng được, chạy nhanh tới đưa khăn giấy mà mình vẫn luôn mang theo. Làm việc cùng anh một khoảng thời gian, chút ăn ý này vẫn có.
 
Bà Vương nhận lấy, rút ra một cái, lau khô nước mắt và nước mũi.
 
Cố Hoài hỏi tiếp: “Bà cảm thấy con mình là một đứa trẻ hướng ngoại sao?”
 

Bà Vương gật gật đầu: “Nó xem như là tính cách hướng ngoại, bạn bè cũng nhiều, thường xuyên cùng nhau ra ngoài chơi.”
 
“Vậy bà có để ý thời gian gần đây, có cái gì thay đổi hay không? Ví dụ như đột nhiên trở nên không thích nói chuyện, không thích tiếp xúc người khác, tinh thần khẩn trương?”
 
Bà Vương nhớ lại một chút: “Ngày thường nó đều ở trường, chỉ có cuối tuần mới về nhà hai ngày. Ở nhà thì hoặc là làm bài tập, hoặc là cùng bạn học chơi game, không có gì thay đổi rõ ràng cả.”
 
Cố Hoài suy nghĩ một chút, không hỏi theo hướng này nữa, chuyển hướng câu chuyện, lần này đi vào vấn đề cốt lõi: “Bà có thể nói cho tôi biết, bà không đồng ý nghiệm thi là vì băn khoăn điều gì?”
 
“Tôi đương nhiên là sợ bọn họ lừa dối. Nghe nói thầy giáo kia rất có bối cảnh, trường học này lại là trường nhất nhì thành phố, nhưng lãnh đạo đó không muốn những điều gièm pha này được chứng minh, nhất định sẽ mua chuộc cảnh sát. Chúng tôi đều không hiểu, đến lúc đó pháp y nói sao thì là vậy, ai biết có phải sự thật hay không?”
 
Cố Hoài không có trả lời bà, mà nói: “Tiếp theo tôi hỏi bà một vấn đề, hy vọng bà có thể khách quan trả lời, có được không?”
 
Bà Vương có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
 
“Bà cho rằng, dưới tình huống không có chứng cứ xác thực, chỉ dựa vào chuyện tôi cho rằng anh có tội, cảnh sát sẽ đi bắt người, như vậy có hợp lý không?”
 
Bà Vương không lên tiếng, tầm mắt rũ xuống.
 
“Cho nên bà cho rằng điều này không hợp lý, là bởi vì dưới chế độ như vậy, xã hội nhất định sẽ loạn.” Cố Hoài điều chỉnh lại tư thế ngồi: “Chúng ta trở lại vấn đề vừa rồi. Không tiến hành nghiệm thi, chỉ là thiếu chứng cứ, nhưng nếu tiến hành nghiệm thi, bà lại lo không công bằng. Bà có biết là nếu bà còn có nghi ngờ đối với kết quả, thì có thể xin kiểm tra lại một lần nữa hay không?”
 

Bà Vương ngẩng đầu lên: “Nếu bọn họ thông đồng với nhau, tôi có muốn kiểm tra lại lần nữa cũng vô dụng thôi!”
 
Ánh mắt Cố Hoài trở nên sắc bén hơn: “Bà nói vô dụng là vì không biết được sự thật, hay là vì không đạt được kết quả mà bà muốn?”
 
Bà Vương sửng sốt một chút: “Cậu có ý gì?”
 
“Bà trong tình huống không có bất cứ chứng cứ xác thực nào, lại một mực chắc chắn cái chết của con trai có liên quan đến thầy giáo kia. Nhưng bà thử suy nghĩ cẩn thận một chút, một đứa trẻ 14 tuổi sinh ra trong gia đình bình thường, tính cách hướng ngoại, đối với chuyện quan hệ giới tính hẳn là cũng có hiểu biết nhất định. Nếu bị thầy giáo xâm hại, biểu hiện của cậu bé có thể giống như bình thường, không hề thay đổi sao? Hôm qua cảnh sát đã ghi chép rất nhiều ở trường học, cũng lấy được không ít chứng cứ, dò hỏi cặn kẽ các bạn cùng phòng ở ký túc xá, bọn họ đều nói không phát hiện cậu bé có gì không đúng, cũng không có người nào chính mắt nhìn thấy có chuyện bị xâm hại.”
 
Ánh mắt bà Vương có chút dao động, cũng rõ ràng con trai của mình là loại vui buồn đều thể hiện trên mặt, nếu thật là xảy ra chuyện lớn như vậy, theo lý thì sẽ không giống như bình thường không có chuyện gì: “Nhưng mà, con trai tôi không thể vô duyên vô cớ nhảy lầu, nếu không phải là do thầy giáo, chẳng lẽ là bạn học khi dễ?”
 
Cố Hoài yên lặng một lát: “Cùng nhau ngồi đây đoán mò, chi bằng phối hợp với công việc của cảnh sát, tin tưởng sự chuyên nghiệp của bọn họ có thể đem lại sự thật nguyên nhân tử vong của con trai bà. Đương nhiên, bà có tình nguyện hợp tác hay không, đây là quyết định của bà, tôi không có quyền can thiệp.”
 
Bà Vương rơi vào yên lặng.
 
Buổi nói chuyện đến đây kết thúc. Sau khi Cố Hoài rời đi không lâu, anh nhận được tin nhắn wechat của Diêm Ngôn: người nhà đồng ý nghiệm thi.
 
*
 
Trong lúc chờ kết quả nghiệm thi của pháp y, cảnh sát đồng thời tiến thêm một bước điều tra thu thập chứng cứ. Trước khi vụ án điều tra có kết quả, bọn họ cũng không thể xác định được đâu là sự thật, cho nên không thể nói cho công chúng bất cứ điều gì.
 
Nhưng phía chính phủ im lặng như vậy, đổi lại chính là suy đoán tuỳ ý của cư dân mạng. Thêm chuyện mấy tháng trước, đã từng xảy ra sự việc giáo viên xâm hại trẻ em, làm cho thần kinh mọi người vô cùng nhạy cảm.
 
Dần dần, có người kiến nghị vì sự an toàn của học sinh, vị chủ nhiệm kia nên bị sa thải, còn có người đến trường học tạo áp lực, yêu cầu lãnh đạo trường học phải ra mặt nói chuyện; lại còn nói trường học đã phát thông báo cho học sinh, muốn bọn trẻ phủ nhận với bên ngoài sự việc không liên quan đến thầy giáo; càng tệ hơn, có người còn tự tập hợp người lại cùng nhau bàn bạc cách đối phó với thầy giáo kia.
 
Đồng Đồng nhìn bình luận weibo thấy nhóm người kia, thử gia nhập, lại được đồng ý. Cô tham gia nhóm, lấy lập trường của một người quan sát, cảm nhận hướng phát triển của dư luận.

 
Trong nhóm có những người đến từ khắp các nơi trong cả nước, nhưng cách nói chuyện đều thật quá kích động, còn có nơi quá đáng hơn, đã mua hủ đựng tro cốt và áo liệm gửi đến nhà thầy giáo, người ở tại chỗ này thì chạy đến tiểu khu của thầy giáo đón người, còn ở trong nhóm gửi hình ảnh và video phát sóng trực tiếp.
 
Trực giác của Đồng Đồng cho rằng cái chết của cậu bé không liên quan đến thầy giáo đó, cô muốn ở trong nhóm phát biểu lời nói lý trí, nhưng hoàn toàn không có tác dụng gì, tâm tình của quần chúng quá xúc động, âm thanh của cô mỏng manh đến nỗi không ai nghe thấy.
 
Không bao lâu, cô bị đá ra.
 
Nếu nói trước kia chỉ dừng lại ở giai đoạn trách móc trên mạng, bây giờ như vậy đã tiến vào giai đoạn vận dụng hình phạt, phía chính phủ không ra tay, chúng tôi tự tới, vì dân trừ hại!
 
*
 
Tình thế dần dần mất khống chế, Cục Công An Thiên Hà một mặt tăng số người tham gia điều tra vụ án trường trung học Thái An, pháp y cũng được yêu cầu tăng ca kiểm nghiệm thi thể cậu bé kia, một mặt khác, cũng phái người đi bảo vệ an toàn cho thầy giáo kia cùng gia đình.
 
Sau khi có kết quả, Diêm Ngôn gọi điện thoại thông báo với Cố Hoài. Muốn bình ổn dư luận, có lẽ còn phải mượn sức ảnh hưởng của anh.
 
Cố Hoài biết Đồng Đồng vẫn luôn nhớ chuyện này, cho nên lập tức mang theo cô tới Cục Công An Thiên Hà. Chờ sau khi tới văn phòng của Diêm Ngôn, anh ta đang ngồi sau cái bàn, cầm lấy báo cáo nghiệm thi của pháp y đưa qua đưa lại trước mặt bọn họ: “Haizzz, đây là mảnh ghép cuối cùng của trò ghép hình.”
 
“Kết quả thế nào?” Đồng Đồng gấp không chờ nổi hỏi.
Diêm Ngôn mở ra báo cáo, đọc kết luận bên trong: “Thân thể người chết có tổn thương bên ngoài nhẹ bên trong nặng, các vết thương được tạo thành do ngã từ trên cao, không có tổn thương nào do bạo hành, không có vết thương sau khi tử vong, không có tổn thương do xâm hại.” Khép lại báo cáo, anh ta ngẩng đầu: “Phiên dịch một chút, đứa trẻ này là từ trên lầu rơi xuống ngã chết.”
 
Đồng Đồng khó hiểu: “Cậu ấy tại sao ngã xuống? Tự sát hay bị hại?”
 
“Đều không phải.” Diêm Ngôn dừng một chút, khẽ thở dài: “Cậu ta chết, chỉ là chuyện ngoài ý muốn.”