Thê Khống

Chương 142: Mềm mại đáng yêu




Editor: minhngocvt20

Phương Cẩn Chi ngủ mơ mơ màng màng, mắt khẽ hí ra một chút, chậm chạp nhìn Lục Vô Nghiên một cái, lại nhắm mắt an tâm ngủ thiếp đi. Kế tiếp, Lục Vô Nghiên ôm nàng lên trên giường, lại đổi quần áo cho nàng, đắp chăn, toàn bộ quá trình nàng hoàn toàn không hay biết.

Đợi đến khi Phương Cẩn Chi tỉnh lại đã là sáng sớm ngày thứ hai.

Nàng vẫn chưa mở mắt, liền sờ sờ bên cạnh --- ------- bên cạnh không có ai.

Phương Cẩn Chi mờ mịt mở mắt ra, phát hiện Lục Vô Nghiên không có trong phòng. Hắn lại có thể dậy sớm hơn nàng, thật là hiếm thấy.

Phương Cẩn Chi cúi thấp đầu, xếp chân ngồi ở trên giường một lúc lâu, đợi cho tỉnh ngủ, mới xỏ giày bước xuống giường gọi Thước Bảo Nhi, Diêm Bảo Nhi vào phục vụ nàng rửa mặt.

“Dùng một cây trâm kia đi!” Thước Bảo Nhi lựa chọn ở trong hộp trang sức thật lâu, đưa đến bảy tám cây trâm, trang nhã, màu sắc rực rỡ, tinh xảo, uyển chuyển nhu mì….

Diêm Bảo Nhi che miệng cười khẽ một tiếng, mới nói: “Ngươi lựa chọn nửa ngày cũng không chọn xong, những thứ kia ở trong tay ngươi một chút cũng không có công dụng.”

“Vì sao a!” Thước Bảo Nhi không phục.

Diêm Bảo Nhi chỉ cười không nói, chỉ lấy ra  một cây trâm bạch ngọc bằng thược dược đặt trong hộp gấm ở trên bàn mà hôm qua Phương Cẩn Chi dùng, cẩn thận từng chút cài vào búi tóc của Phương Cẩn Chi.

Thước Bảo Nhi sửng sốt một chút, mới gõ vào đầu mình một cái, “Đúng, đúng rồi, là ta hồ đồ….”

Phương Cẩn Chi hơi nghiêng đầu, nhìn trong gương đồng cây trâm bạch ngọc cài trên búi tóc, hỏi: “Vô Nghiên đi khi nào?”

Diêm Bảo Nhi vừa chỉnh lại một chút phần tóc xõa xuống của Phương Cẩn Chi, vừa nói: “Mới vừa ra khỏi phòng không bao lâu, một người tên là Tống Từ đến phủ, hắn nói là Tam thiếu gia gọi hắn sáng sớm hôm nay đến, lúc này Nhập Trà mới đi gọi Tam thiếu gia. Nô tỳ nhìn thấy Tống Từ và Nhập Trà tỷ tỷ có quen biết. Hiện tại Tam thiếu gia đang nói chuyện với Tống Từ ở tầng thượng đấy.”

Phương Cẩn Chi nhìn ngoài cửa sổ một cái, đêm hôm qua tuyết rơi nhiều, bây giờ bên ngoài vẫn còn một mảnh trắng xóa. Hắn nói chuyện ở đâu mà không được, không cần phải ra bên ngoài, cũng không sợ lạnh.

“Đi thôi, đi đưa cho chàng ấy một cái áo choàng.” Phương Cẩn Chi vừa mới đứng lên, còn chưa bước đi, lại do dự chớp mắt một cái.

Nàng lần nữa ngồi xuống, nói: “Quên đi, để cho Nhập Trà đưa đi.”

Có lẽ Lục Vô Nghiên đang bận rộn, lúc này nàng đi qua không chừng là làm phiền đến hắn. Mặc dù Lục Vô Nghiên chưa bao giờ gạt Phương Cẩn Chi chuyện gì, nhưng Phương Cẩn Chi cũng không muốn tham dự quá nhiều vào chuyện của hắn.

Lục Vô Nghiên đang ở lầu các trên sân thượng vừa cho chim bồ câu ăn, vừa nghe Tống Từ bẩm báo diễn biến chuyện của Tả tướng. Lục Vô Nghiên đoán không lầm, hiện nay một mình Sở Hành Trắc làm sao dám đơn độc trở về Hoàng Thành, đúng là trong Hoàng Thành có nội ứng của hắn, mà nội ứng này còn là Tả tướng đương triều.

“Không bao lâu nữa, kinh đế sẽ tới, đến lúc đó e là Tả tướng sẽ còn có hành động. Trước án binh bất động, đừng để hắn sinh nghi.” Lục Vô Nghiên từ từ nói.

“Dạ!”

Lục Vô Nghiên hơi giơ tay, để cho chim bồ câu trên tay hắn bay đi, hắn nhìn về phía tuyết sơn xa xa, trầm tư trong chốc lát, chợt nói: “Ngươi có biết hiện nay người lãnh đạo trực tiếp của Tần Tứ lang là ai hay không? Hoặc là những người khác sẽ làm ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn.”

“Ngài nói đùa, lớn như triều đình nhỏ như ăn mày ngoài đường, nắm giữ trực tiếp tin tức là trách nhiệm hàng đầu của Lâu.” Tống Từ rất tự tin, hắn không cần nghĩ nhiều, liền thao thao bất tuyệt nói ra một loạt chức vị, cấp trên, đồng liêu, ân sư, đối thủ cạnh tranh hiện nay của Tần Tứ lang.

Lục Vô Nghiên khoát tay một cái cắt đứt lời của hắn, nói: “Cấp trên của hắn Từ đại nhân muốn đưa cho hắn một người thiếp, một người thiếp quá ít, đưa cho hắn bốn người đi.”

“Hả?” Tống Từ chậm chạp nửa ngày mới có phản ứng.

Không phải bọn họ đang nghiêm túc nói về chuyện của Sở Hành Trắc và Tả tướng sao?

Lục Vô Nghiên đây là có ý gì?

Tin tức trong đầu Tống Từ lưu chuyển thật nhanh, lập tức bắt được điểm trọng yếu---- Phu nhân của Tần Tứ lang là đường muội của Lục Vô Nghiên. Đây cũng là quan hệ duy nhất của Tần Tứ lang và Lục Vô Nghiên đi?

Nhưng mà………

Tống Từ ngẩng đầu, trong lúc lơ đãng đụng phải ánh mắt lành lạnh của Lục Vô Nghiên đảo qua. Tống Từ cả kinh, thầm nói một tiếng không tốt. Làm sao hắn có thể âm thầm suy đoán ý tứ của Lục Vô Nghiên, hắn không dám hỏi nhiều, vội vàng đồng ý.

Lục Vô Nghiên mới khoát khoát tay, để cho hắn lui ra.

Tống Từ vừa mới xuống lầu, Nhập Trà liền ôm một cái áo choàng đi lên, cung kính bẩm báo: “Tam thiếu gia, Tam thiếu nãi nãi sai nô tỳ mang lên cho ngài một cái áo choàng, sợ ngài lạnh.”

“Nàng dậy rồi sao?” một khắc trước khuôn mặt của Lục Vô Nghiên còn lạnh nhạt, khi nghe nói đến Phương Cẩn Chi thoáng chốc liền trở nên nhu hòa.

Lục Vô Nghiên không có nhận áo khoác Nhập Trà đem đến, mà đi thẳng xuống lầu.

Đồ ăn sáng vừa mang lên tới, Phương Cẩn Chi đang tiến sát đến một cái lồng hấp bánh bao nóng hổi ở trước mặt dùng sức ngửi một cái, cực kỳ giống một con mèo nhỏ tham ăn.

Nàng nhìn thấy Lục Vô Nghiên đi xuống, vội vàng cười vẫy vẫy tay với hắn, ngọt ngào nói: “Nhanh đi rửa tay, tới ăn đồ ăn nữa!”

Lúc xế chiều sắc trời lại trở nên u ám, không lâu lắm tuyết bắt đầu rơi lả tả. Tuyết này, liên tục rơi năm sáu ngày, mỗi khi sắc trời trong, cứ nghĩ là đã qua mùa tuyết rơi, liền lại có một trận bão tuyết mới.

Mùa đông năm nay mặc dù tới muộn, nhưng khí trời lại trở nên rét lạnh. Chủ tử các sân cố gắng hết sức ở trong phòng không ra khỏi cửa, nhưng tất cả người làm đều vội vã cước bộ nhanh, không ở ngoài trời quá lâu. Không thì ra ngoài một chuyến khi quay về, lúc trở vào nhà liền chịu không được mà run cầm cập, xui xẻo chút thì ở trên đường trợt té lộn đầu cũng có.

Từ trước đến nay Phương Cẩn Chi không phải là người khắt khe với người làm, nàng liền phân phó mấy người làm ở Thùy Sao viện nếu không có việc gì thì có thể không cần đi ra ngoài, dù sao trong Thùy Sao viện ít người, hầu như không có khách nhân nào cần chiêu đãi.

Trận tuyết lại rơi liên tiếp mấy ngày, bỗng nhiên làm cho cuộc sống hàng này trở nên kéo dài nhu hòa êm ả.

Trong phòng ấm áp hòa thuận vui vẻ, Lục Vô Nghiên và Phương Cẩn Chi ngồi ở trên chiếu vây quanh lò sưởi. Lục Vô Nghiên hơi hơi dựa vào cái bàn nhỏ đọc sách, mà Phương Cẩn Chi thì tựa đầu vào trên đùi của Lục Vô Nghiên, cũng cầm xem một quyển sách.

Chẳng qua Lục Vô Nghiên đọc là <Quỷ chí>, mà Phương Cẩn Chi đọc là <Tố Lan tiểu nhớ>.

Lục Vô Nghiên lật một trang, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua quyển sách Phương Cẩn Chi đang cầm trên tay, có chút buồn cười đẩy nàng một cái, nói: “Chớ lười, nằm một chút là được rồi, nằm đọc sách lâu sẽ hại mắt.”

Lúc này Phương Cẩn Chi mới bất đắc dĩ từ trên đùi Lục Vô Nghiên ngồi dậy. Nàng ngồi xếp bằng trên thảm nhung, đặt quyển sách nhỏ ở trên chân ổ của mình, cúi đầu đọc.

Cũng không lâu lắm, Phương Cẩn Chi đã cảm thấy đau cổ.

Nàng di chuyển thân thể, tính đặt sách ở trên mặt đất, sau đó nằm trên thảm nhung đọc sách.

Lục Vô Nghiên lại lật một tờ, sau đó ánh mắt liền nhìn vào đôi chân nhỏ đang nâng lên của Phương Cẩn Chi, đôi chân kia cứ lắc lư dao động.

Mặc dù nàng mang đôi vớ bông rất dày, nhưng vẫn không dấu được đôi chân nhỏ nhắn xinh đẹp kia.

Lục Vô Nghiên liền thuận tay cởi đôi vớ của Phương Cẩn Chi.

Phương Cẩn Chi mờ mịt xoay đầu lại nhìn hắn, nàng nghi ngờ chớp mắt một cái, hỏi: “Thế nào? Vớ của thiếp………..bị bẩn sao?”

Ánh mắt nàng vô tội nhìn đôi vớ bị Lục Vô Nghiên ném sang một bên.

Lục Vô Nghiên để sách trong tay xuống, hắn đứng dậy, trực tiếp ôm lấy Phương Cẩn Chi, xoay người đi về phía phòng ngủ.

Phương Cẩn Chi sửng sốt một lát, mới dùng sức đẩy lồng ngực của Lục Vô Nghiên một cái, giận dữ nói: “Ban ngày ban mặt………..”

“Ừ, ban ngày ban mặt.” Lục Vô Nghiên cười nói một câu.

“Chàng còn biết à!” Phương Cẩn Chi thở phì phò trừng hắn, “Thiếp phải về đọc sách! Đang xem đến thời khắc mấu chốt đấy!”

“Cái gì thời khắc mấu chốt?” Lục Vô Nghiên lạnh nhạt nói với nàng, bước chân cũng không chậm lại chút nào.

“Tố Lan đang bái đường với người yêu của nàng!”  Trong lòng Phương Cẩn Chi vội vã, trong đầu toàn là diễn biến câu chuyện của Tố Lan.

Lục Vô Nghiên bật cười.

Hắn nói: “Sau khi bái đường chính là động phòng, chuyện động phòng trong sách không có thú vị. Tự chúng ta tới diễn.”

Phương Cẩn Chi chợt im lặng, ánh mắt rủ xuống lẩm bẩm câu gì đó. Giọng nàng nói quá nhỏ, Lục Vô Nghiên cũng không nghe thấy, bây giờ hỏi lại, thế nào nàng cũng không chịu nói.

Nếu là thường ngày, Lục Vô Nghiên nhất định sẽ vừa dỗ vừa lừa gạt để cho Phương Cẩn Chi lặp lại một lần nữa câu nói mà hắn không nghe rõ. Nhưng mà……….

Hiện tại càng có chuyện quan trọng hơn.

Lục Vô Nghiên đặc biệt thích bộ dáng nhắm mắt chau mày đáng thương của Phương Cẩn Chi lúc bị hắn khi dễ.

Miệng nàng sẽ rầm rì gọi, khác với dáng vẻ làm nũng thường ngày của nàng.

Nếu là khi dễ đầu của nàng, để cho nàng nói đau, nàng còn tức giận vung quả đấm nhỏ đập hắn hai cái, chẳng qua là sức lực kia quá mức dịu dàng, dịu dàng đến nỗi khiến cho Lục Vô Nghiên chỉ muốn càng dùng thêm sức tiếp tục khi dễ nàng.

Nếu Phương Cẩn Chi đau thêm chút nữa, nàng sẽ dùng ánh mắt to điềm đạm đáng yêu nhìn hắn, bắt đầu đứt quãng kêu: “Tam ca ca, Tam ca ca……….”

Lục Vô Nghiên không thích nghe, không phải là ép nàng đổi xưng hô.

Nàng lại móm miệng, càng dùng âm thanh nhu nhược mềm mại không ngừng kêu: “Vô Nghiên, Vô Nghiên, Vô Nghiên………..”

Mang theo chút năn nỉ, lại mang theo chút đặc biệt mềm mại đáng yêu của cô nương gia.

Lục Vô Nghiên sẽ hơi thả chậm động tác, hôn nhẹ lên trán nàng, lại tỉ mỉ hôn lên môi của nàng, trằn trọc lưu luyến.

Dường như là dụ dỗ nàng dung hợp, lại bắt đầu dùng sức khi dễ nàng.

Lặp đi lặp lại.

Phương Cẩn Chi biết rất rõ ở trên giường lời của Lục Vô Nghiên nói là không thể tin! Cầu xin hắn căn bản vô dụng. Nhưng là….Khi Lục Vô Nghiên cắn môi của nàng để cho nàng kêu tên hắn, hay là để cho nàng như vậy, bộ dáng như thế, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

Hết thảy đều nghe lời hắn.