Thế Nào Là Hiền Thê

Chương 85: Vào cung




Editor: Mèo ™

Mặc dù mưa rất to gió rất lớn, nhưng đến đầu giờ chiều đã tạnh hẳn, thậm chí mặt trời cũng chui ra khỏi tầng mây u ám, phủ lên cả kinh thành một màu vàng kim rực rỡ. Khúc Khinh Cư đứng trên lầu cao duy nhất trong vương phủ, nheo mắt nhìn cảnh ráng chiều tà đẹp kinh người, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt.

Đột nhiên, từ hướng hoàng cung truyền ra tiếng chuông trầm vang, bởi vì phủ Đoan Vương rất gần hoàng cung, nên nàng nghe rất rõ tiếng chuông này.

Sắc mặt đám người Mộc Cận đứng sau Khúc Khinh Cư đại biến, rối rít quỳ xuống, sau đó dụi dụi mắt, cố gắng khiến mình có dáng vẻ khóc lóc thảm thương, thậm chí Hoàng Dương còn hết sức đau khổ hô lớn một tiếng ‘Hoàng thượng’, sau đó dùng tay áo bắt đầu lau nước mắt.

Đầu óc Khúc Khinh Cư trong nháy mắt trống không, nàng không dám tin nhìn về hướng hoàng cung, dưới hoàng hôn, hoàng cung tựa như được phủ một tầng kim quang thần bí, cảnh tượng này nếu lợi dụng thổi phồng lên, thì đó chính là điềm báo tốt lành, sao Hoàng đế lại băng hà rồi?

Nàng ngẩn người, sau đó mới xoay người phân phó: "Mau sai người sắp xếp lại Vương phủ, nên đổi thì đổi, nên bỏ thì bỏ, không được để xuất hiện đồ vật diễm lệ." Thấy Hoàng Dương đỏ mắt đi xuống lầu, nàng cúi đầu nhìn y phục trên người mình: "Về chính viện, hầu hạ ta thay y phục."

Mặc dù bây giờ vẫn chưa rõ tình huống trong cung lắm, nhưng Khúc Khinh Cư vẫn dùng tốc độ nhanh nhất tẩy trang, tháo toàn bộ trâm cài trang sức túi thơm xuống hết, cởi váy áo màu hồng phấn và quần lụa mỏng ra, thay bằng một bộ sam y màu trắng bình thường, phối với đai lưng màu trắng, vấn một kiểu tóc đơn giản, chỉ dùng trâm bạc cố định búi tóc, ngay cả vòng tay cũng không đeo.

Hạ nhân trong vương phủ cũng rối rít thay hết những thứ đồ có màu sắc sặc sỡ, trước và trong vương phủ đều được treo đèn lồng cờ tang với nền trắng chữ đen lên, bất kỳ đồ vật nào có liên quan đến màu đỏ đều bị thu hồi hết vào kho.

Giang Vịnh Nhứ nhìn đám người rối ren thu dọn đồ đạc trong viện mình, nàng cũng thay một bộ váy bằng vải bông đơn điệu, hỏi Ngả Lục bên cạnh: "Vương phi có mệnh lệnh gì không?"

Ngả Lục hầu hạ nàng lấy đồ trang sức xuống, vấn một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm bạc cố định lại. “Vương phi không phân phó gì thêm, chỉ bảo bọn hạ nhân thu hồi hết những vật nổi bật kia thôi ạ”

Giang Vịnh Nhứ nhíu mày, nàng hơi lo lắng đi tới cửa viện, nhìn đám hạ nhân đi tới đi lui bên ngoài, thở dài: "Cũng không biết trong cung thế nào rồi."

Ngả Lục biết chủ tử đang lo lắng chuyện tân hoàng kế vị, nếu hôm nay Vương gia bọn họ kế vị thì còn may, nhưng nếu Thụy vương kế vị, chỉ sợ sau này vương phủ khó được an bình.

"Sao, ngươi cũng không đợi được nữa rồi à?!" Phùng Tử Căng vịn tay Hạ Vân, nhìn Giang Vịnh Nhứ giễu cợt: "Ta tưởng ngươi có thể nhẫn nhịn được đến cuối cùng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Giang Vịnh Nhứ bình tĩnh nhìn bộ trâm cài lam bảo thạch trên tóc Phùng Tử Căng, lạnh nhạt nói: "Nếu ngươi có thời gian đến chỗ ta gây chuyện, không bằng tự thay y phục trang sức trên người mình còn hơn, nếu để vương phi biết, không biết có nổi giận hay không?"

"Cũng chỉ là một con chó trước mặt vương phi, có gì mà kiêu ngạo." Phùng Tử Căng hừ lạnh, vịn tay Hạ Vân rời đi.

Ngả Lục buồn bực nói: "Ả ta cũng chỉ là một thị thiếp bị vứt bỏ, ngông cuồng gì chứ!”

"Cha nàng ta là Công Bộ Thị Lang tam phẩm, phụ thân ta dưới quyền ông ấy, hiển nhiên nàng ta dám tỏ uy phong trước mặt ta rồi." Giang Vịnh Nhứ cười cười. "Người như vậy, cần gì phải chấp nhặt với nàng ta."

Ngả Lục thấy trên mặt chủ tử có ý cười, mặc dù không hiểu lắm, nhưng ảo não trong lòng đã tiêu tán không ít.

Cửa cung mở rộng, ngự tiền thị vệ Tứ phẩm cởi tuấn mã nhanh chóng xuất cung, thủ vệ thấy hắn chạy về hướng phủ Đoan Vương, liền cảm khái không thôi, lần này xem như người của phủ Đoan Vương gà chó thăng thiên rồi.

Sau đó, một đội hộ vệ vội vàng hộ tống một chiếc xe ngựa xuất cung, trên xe ngựa mặc dù treo hoa trắng, nhưng nhìn rất quy chế, hẳn là hoàng hậu mới có tư cách ngồi.

Lập tức bọn họ liền hiểu được, xe ngựa này sợ là đi đón Đoan Vương phi rồi.

Khúc Khinh Cư nghiêm trang ngồi trong chánh điện phủ Đoan Vương, bốn nha hoàn, bốn thái giám đứng phía sau nàng, sắc mặt mọi người đều rất nghiêm túc.

Nhìn cửa điện mở lớn, Khúc Khinh Cư uống một hớp trà Khổ Đinh đã nguội, ngón tay trắng noãn nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, cố xoa dịu lo lắng trong lòng mình.

"Vương phi, thánh chỉ trong cung đến." Hoàng Dương vội vàng chạy vào, trên mặt vừa kinh hỉ vừa đau buồn, nhưng trên hết là niềm vui sướng. Trái lại, trên mặt Khúc Khinh Cư lại không hề có ý cười, nàng từ từ đứng lên, nhìn ngự tiền thị vệ gấp gáp bước vào, sau đó quỳ xuống trước mặt nàng.

"Hoàng thượng có chỉ, nghênh đón nương nương vào cung, chưởng quản mọi chuyện trong hậu cung."

Khánh Đức đế đã băng hà, bây giờ được xưng là hoàng đế chỉ có tân hoàng, mà nữ nhân của tân hoàng dĩ nhiên có thể xưng là nương nương, Khúc Khinh Cư khẽ gật đầu: "Mời đại nhân đứng lên." Nàng quan sát người này một hồi lâu, phát hiện người này đúng là ngự tiền thị vệ, mới hỏi: "Bây giờ Hoàng thượng sao rồi?"

"Hoàng thượng hết thảy đều tốt, chỉ là vô cùng bi thương." Ngự tiền thị vệ cung kính đáp: "Hoàng thượng cố ý phân phó vi thần đến tuyên chỉ trước, xe ngựa hộ tống sẽ lập tức đến ngay, xin nương nương đợi chờ chốc lát."

Khúc Khinh Cư bình tĩnh gật đầu, dáng vẻ bình tĩnh này khiến ngự tiền thị vệ truyền chỉ sinh lòng kính nể, không hổ là Đoan Vương phi, đối mặt với đại sự bực này mà vẫn giữ được bình tĩnh như vậy, không chút luống cuống nào, quả nhiên là đoan trang khí độ, có dáng vẻ của mẫu nghi thiên hạ.

Lúc này, đám người Mộc Cận sau lưng Khúc Khinh Cư đã mừng rỡ không thôi, bởi vì có người ngoài ở đây, nên mới miễn cưỡng khống chế vẻ mặt mình. Mộc Cận tiến lên đỡ tay Khúc Khinh Cư, nhỏ giọng nói: "Nương nương, nếu thế thì để chúng nô tỳ đi thu thập vài thứ."

Khúc Khinh Cư gật đầu, nói với ngự tiền thị vệ: "Mời đại nhân ngồi, không biết nên xưng hô với đại nhân thế nào?"

"Vi thần không dám." Ngự tiền thị vệ chắp tay nói: "Vi thần là Cao Tấn - ngự tiền thị vệ Tứ phẩm, đã từng làm hộ vệ ở vương phủ một thời gian."

Khúc Khinh Cư gật đầu, hiểu ra có thể người này là thuộc hạ của Hạ Hành, nàng yên lặng ngồi xuống chủ vị, không lên tiếng nữa.

Chẳng bao lâu, xa giá đến, Mộc Cận và đám nha hoàn cũng thu xếp đồ đạc xong,Khúc Khinh Cư mang theo mấy nha hoàn thái giám cận thân ra khỏi vương phủ, nhìn xe ngựa xa hoa thì thở dài một hơi, thoáng dừng chân, rồi mới vịn tay Mộc Cận lên xe.

Dân chúng hai bên phố đã được thị vệ hạ lệnh tránh ra nhường đường, Khúc Khinh Cư ngồi trong xe ngựa, cảm thấy hơi vô vị. Lúc trước, nàng ngồi trong xe ngựa, còn có thể nghe được một ít tiếng người đi đường, hiện tại ngoài tiếng bánh xe ma sát với mặt đất và tiếng vó ngựa ra, thì không còn nghe thấy gì nữa. Chẳng lẽ đây chính là sự khác biệt giữa vương phi và hoàng hậu sao?

Sau khi xe ngựa vào cung cũng không dừng lại, nàng khẽ vén rèm cửa sổ lên, chỉ thấy từng tấm lưng quỳ rạp dưới đất, chẳng lẽ những người này cũng đang nơm nớp lo sợ ư, tựa như mình chỉ cần nhíu mày thì bọn họ liền mất mạng không bằng vậy.

Xe ngựa vào đến sát bên cửa cung mới ngừng lại, Khúc Khinh Cư xuống xe ngựa, đổi sang phượng liễn, dùng tốc độ không nhanh không chậm đến cung Thiên Khải, khi nàng vừa xuống phượng liễn, liền nhìn thấy Hạ Hành đang đứng trên bậc thềm ngọc.

Nàng đứng dưới thềm ngọc thật cao, nhìn thẳng vào hắn, từng bước từng bước đi lên trên, mỗi một bước đều cẩn thận trầm ổn, cũng cực kỳ dùng sức.

Còn cách Hạ Hành ba bậc thềm thì hắn bước xuống, vững vàng nắm tay Khúc Khinh Cư, hai người đồng loạt đi lên hết các bậc thềm ngọc, Hạ Hành ngẩng mặt nhìn biển hoành phi viết ‘Cung Thiên Khải’, nói: "Linh đường của phụ hoàng lập tại cung Thọ Khang, lát nữa nàng đến đó thắp nén hương cùng ta."

Khúc Khinh Cư giật mình, thì ra di thể Khánh Đức đế không ở tại cung Thiên Khải này sao? Nàng quay đầu lại nhìn bậc thềm ngọc phía dưới, mới phát hiện phong cảnh bên trên hoàn toàn khác biệt với bên dưới.

Nàng ngẩng đầu nhìn biển hoành phi cung Thiên Khải, trong lúc nhất thời không biết nên nói nén bi thương hay nói lời chúc mừng. Quay sang nhìn nam nhân bên cạnh, hắn cũng không có vẻ gì là vui mừng như mình tưởng tượng, mà ngược lại có một loại cảm giác trầm ổn trong dự liệu. Suy nghĩ một chút, Khúc Khinh Cư vẫn lên tiếng: "Ta nghe nói chàng chưa uống một giọt nước nào, thời tiết nóng bức, chàng đừng tự tổn thương thân thể mình như thế."

Hạ Hành cười cười, nhìn về ráng chiều tà phía chân trời. "Nếu như lo lắng cho ta, thì cùng dùng bữa tối với ta."

Khúc Khinh Cư gật đầu, gương mặt không son phấn hiện lên vẻ ân cần.

Hai người cùng tiến vào cung Thiên Khải, rất nhanh ngự thiện được mang lên, dù không có món ăn mặn, nhưng hình thức lại hết sức tinh xảo, cũng rất kích thích vị giác.

Dùng bữa xong, sau khi Hạ Hành súc miệng, vừa laukhóe miệng, nói: "Mấy ngày này, trong cung sẽ khá rối ren, nàng theo mẫu hậu học xử lý chuyện hậu cung, đợi mọi chuyện ổn định rồi, sẽ quản lý hậu cung thành thục hơn."

Khúc Khinh Cư khẽnhếch lông mày, ý của Hạ Hành là, sau này hậu cung sẽ giao cho nàng chưởng quản ư?

"Trong cung có đến hai vị mẫu hậu, sao đến lượt ta làm những chuyện này." Khúc Khinh Cư cười nói: "Chẳng lẽ Hoàng thượng không lo lắng thần thiếp sẽ mệt chết sao?"

"Đương nhiên là lo lắng, nhưng hậu cung là của chúng ta, sao nàng có thể giao cho người khác được chứ." Hạ Hành ôn hòa cười rộ lên. "Giao cho người khác ta không yên tâm."

Khúc Khinh Cư nhìn vào mắt hắn, phát hiện hắn nói cực kỳ nghiêm túc, nghiêm túc đến nỗi suýt chút nữa nàng đã tin là thật.

Trầm mặc một hồi lâu, Khúc Khinh Cư cười nói: "Được."

Cung Chung Cảnh, Kính quý phi phe phẩy quạt tròn, hỏi Đinh ma ma đang đứng bên cạnh: "Nghe nói hoàng thượng nghênh đón Khúc Khinh Cư vào cung rồi à?"

Đinh ma ma nói: "Nô tỳ nghe nói, lúc này nương nương đang dùng bữa tối với hoàng thượng."

Kính quý phi gật đầu: "Cũng tốt, có nàng ở bên cạnh, hoàng thượng cũng biết chăm sóc long thể của mình hơn."

Đinh ma ma hơi đắn đo, không nhịn được nói: "Nhưng nếu Khúc nương nương vào cung, hậu cung này......"

"Nhi tử của bổn cung giao hậu cung cho nhi tức của bổn cung chưởng quản, có gì mà không được?!” Kính quý phi nghiêm mặt lại: "Sau này không được nhắc lại chuyện này nữa."

Sắc mặt Đinh ma ma tái nhợt, cúi đầu càng thấp: "Nô tỳ lỡ lời, xin nương nương thứ tội."

Vẻ mặt Kính quý phi dần thả lỏng, tiếp tục phe phẩy quạt tròn trong tay, không nói gì nữa.

Hết chương 85

**********