Thì Ra Anh Yêu Em

Chương 28




Cung Hi Nặc trở lại chung cư, thấy Hạ Nhạc Phàm cùng Cảnh Hâm đứng ở phòng khách, đều là biểu tình bất đắc dĩ kèm thêm thêm lo lắng. Tiến lên một bước, dò hỏi: "Nguyên tiên sinh đâu? Làm sao vậy?"

Cảnh Hâm không dám trả lời, Hạ Nhạc Phàm cúi đầu, không thể không ăn ngay nói thật: "Khả năng sẽ sinh non."

Cung Hi Nặc ngây người, rồi sau đó nhíu mày, đẩy cửa phòng ngủ, thấy Nguyên Cảnh Khôn nằm nghiêng ở trên giường, vùi đầu ở gối, thân thể hơi hơi mà cuộn lên tới, tay đặt dưới bụng, có chút run rẩy.

"Nguyên Cảnh Khôn." Cung Hi Nặc vài bước tiến lên, nâng cổ anh, muốn nâng anh dậy.

"Ân?" Nguyên Cảnh Khôn ngẩng đầu thấy Cung Hi Nặc trở về, dùng sức đẩy y. "Anh đi ra ngoài!"

Cung Hi Nặc buồn bực hành động của anh: "Làm sao vậy?"

Nguyên Cảnh Khôn trong bụng đau đớn, trên tay vô lực, bất quá vẫn là dùng ra toàn lực bỏ tay y ra: "Anh đi ra ngoài, đi ra ngoài!"

"Rốt cuộc làm sao vậy a?" Cung Hi Nặc tính tình không ổn, gặp được loại tình huống này sẽ sốt ruột.

Nguyên Cảnh Khôn dùng cả hai tay đẩy ngực y, kêu lên: "Anh đi ra ngoài, đi ra ngoài!"

Cung Hi Nặc bất đắc dĩ mà buông anh ra, sợ lúc anh giãy giụa sẽ làm tổn thương đến hài tử, đứng ở mép giường, yên lặng mà nhìn anh.

Nguyên Cảnh Khôn đem vùi đầu xuống gần ngực, thanh âm như tiếng muỗi truyền tới:" Em không cần anh ở đây xem em sinh hài tử, anh đi ra ngoài!"

Cung Hi Nặc tỉnh ngộ, nguyên lai anh chú ý vấn đề này, lại vừa sinh khí vừa buồn cười: "Vậy còn bác sĩ Hạ thì sao? Em cũng không cho bác sĩ Hạ tiến vào?"

Cung Hi Nặc rốt cuộc minh bạch vì cái gì Hạ Nhạc Phàm cùng Cảnh Hâm đứng ở phòng khách, nói vậy cũng là bị Nguyên Cảnh Khôn đuổi ra.

"Không cần, em chính mình có thể!" Nguyên Cảnh Khôn không muốn trước mắt Hạ Nhạc Phàm cùng Cung Hi Nặc mất đi tự tôn mà cởi quần sinh hài tử, bị người ta nhìn thấy địa phương bí mật, còn có... không thể để lộ một mặt yếu ớt bất kham của mình.

Cung Hi Nặc từ phòng ngủ ra tới, Hạ Nhạc Phàm đại khái đoán được y cùng chính mình đều gặp đãi ngộ giống nhau, đều là bị Nguyên Cảnh Khôn đuổi ra.

"Cung tiên sinh, như vậy không ổn, anh đến khuyên Nguyên tiên sinh đi, nếu không sẽ nguy hiểm"

Cung Hi Nặc suy tư một lát, phân phó Cảnh Hâm đi chuẩn bị đồ, cùng Hạ Nhạc Phàm lại lần nữa quay vào phòng ngủ, Nguyên Cảnh Khôn đau đến đầy đầu là mồ hôi, cánh tay nổi đầy gân xanh.

Hạ Nhạc Phàm đem hòm thuốc đặt ở trên mặt đất, đứng ra xa một chút, chờ Cung Hi Nặc khuyên nhủ Nguyên Cảnh Khôn đừng cố chấp nữa.

Cung Hi Nặc trực tiếp quỳ gối trên giường, bế lên Nguyên Cảnh Khôn, ôm anh ở trong lòng ngực, đôi tay đặt trước ngực anh, phòng ngừa anh lại lộn xộn, ngữ khí khó được cường ngạnh: "Nguyên Cảnh Khôn, em nếu không nghe bác sĩ Hạ nói, không để bác sĩ xem đến lúc đó hài tử xảy ra vấn đề, thì làm sao bây giờ?"

Từng cơn đau cứ truyền tới, Nguyên Cảnh Khôn duỗi thẳng thân thể, cắn môi dưới, ngẩng mặt, sắc mặt phức tạp nghe Cung Hi Nặc nói, anh dao động.

Cung Hi Nặc không ngừng cố gắng: "Nghe lời, bác sĩ Hạ có thể giúp em, em cũng không muốn bảo bảo xảy ra chuyện đúng không"

Một đợt từng cơn đau ngắn ngủi qua đi, Nguyên Cảnh Khôn lơi lỏng xuống dưới, nằm im trong ngực Cung Hi Nặc, không tình nguyện gật gật đầu, dùng tay sờ sờ bụng, vẫn là tương đối sợ hãi.

Cung Hi Nặc hướng Hạ Nhạc Phàm nháy mắt, Hạ Nhạc Phàm chạy nhanh tới, xốc chăn lên, động tác rất nhỏ mà cởi quần Nguyên Cảnh Khôn, kiểm tra tình huống mặt sau.

Nguyên Cảnh Khôn đong đưa thân thể, thẹn thùng mà mặt đỏ lên, Cung Hi Nặc ôm chặt anh, phân tán lực chú ý của anh: "Giữa trưa ăn cái gì?"

"Sủi cảo." Nguyên Cảnh Khôn minh bạch ý đồ của y, không đem toàn bộ tâm tư đều đặt ở đau đỡn cùng thẹn thùng nữa.

Hạ Nhạc Phàm mang lên bao tay, cẩn thận mà nhìn trong chốc lát, trong lòng trầm xuống: Còn chưa đến ngày sinh, cũng chưa có dấu hiệu muốn chuyển dạ, sao lại đau như vậy?

Cung Hi Nặc xoa xoa mồ hôi trên trán anh, duỗi thẳng chân nằm nghiêng ở bên người anh, ôm cánh tay anh hơi chút thả lỏng: "Sao lại ăn sủi cảo?"

"Ăn không hết liền ăn nốt...... Ăn......" Đau đớn lại bắt đầu, Nguyên Cảnh Khôn câu nói kế tiếp chỉ còn lại tiếng rên rỉ.

Hạ Nhạc Phàm tháo bao tay, ném ở thùng rác, đi vào đứng trước người anh, tay duỗi đến trong chăn, vuốt bụng tròn vo, ở trên bụng cùng phía dưới bụng ấn vài cái, nhíu mày, vị trí thai bị lệch, hài tử thân thể chưa quay lại đây, đầu ở trên chân lại ở dưới, liền vội vội vàng mà muốn ra.

Tình huống không ổn, nhìn mặt Nguyên Cảnh Khôn, Hạ Nhạc Phàm không dám nói ra tình hình thực tế, chỉ có thể an ủi anh: "Nguyên tiên sinh, anh đừng khẩn trương, thực mau sẽ tốt."

Nguyên Cảnh Khôn động động đầu, gật đầu, trong bụng thai nhi đang quay cuồng, đau đớn khó nhịn.

Hạ Nhạc Phàm hướng tới Cung Hi Nặc bĩu môi, tỏ vẻ có chuyện muốn nói với y. Cung Hi Nặc hiểu ý hắn, hai người một trước một sau đi ra khỏi phòng ngủ.

Hạ Nhạc Phàm đẩy đẩy mắt kính: "Nguyên tiên sinh tình huống không tốt, vị trí của thai bị lệch, sẽ khó sinh."

Cung Hi Nặc kinh ngạc, hít sâu một hơi, tận lực bảo trì trấn định: "Kia làm sao bây giờ?"

"Mổ bụng." Hạ Nhạc Phàm nghĩ không ra chủ ý gì tốt hơn.

Cung Hi Nặc không hiểu gì về sinh sản, Nguyên Cảnh Khôn đã bắt đầu đau từng cơn, không biết sẽ như nào: "Hiện tại tình huống ra sao?"

"Không tốt lắm." Hạ Nhạc Phàm thật sự một chút nắm chắc đều không có.

"Ngô......" Trong phòng vang lên âm thanh kêu đau, Cung Hi Nặc cùng Hạ Nhạc Phàm bất chấp, chạy nhanh về phòng ngủ.

Nguyên Cảnh Khôn tay nắm chặt mép giường, cuộn lên hai chân, thai nhi đá một cái mạnh mẽ làm cho anh nhịn không được kêu ra tiếng.

Hạ Nhạc Phàm kéo thẳng thân thể anh, hiện tại loại tình huống này chỉ sợ là đến bệnh viện không kịp, trong nhà căn bản không đủ điều kiện để sinh mổ.

Nguyên Cảnh Khôn đau đứt quãng đã được 4,5 giờ, tình huống một chút cũng không khá lên, bên dưới gắt gao mà khép kín, đây không phải hiện tượng tốt đẹp gì, cứ như vậy thai không chừng sẽ chết lưu trong bụng.

Cung Hi Nặc vẫn luôn ôm Nguyên Cảnh Khôn, thời điềm đau đớn ập đến, Nguyên Cảnh Khôn gắt gao mà cắn chăn, cầm chặt lấy tay Cung Hi Nặc, Cung Hi Nặc bị anh nắm đến đau.

Cảnh Hâm ở bên ngoài nghe bên trong tiếng rên rỉ lúc cao lúc thấp, sau lưng ứa ra mồ hôi lạnh, nguyên lai sinh hài tử thật là một việc rất thống khổ!

Hạ Nhạc Phàm vẫn luôn suy nghĩ biện pháp, trong lúc cùng Nguyên Cảnh Khôn thương lượng đi bệnh viện, Nguyên Cảnh Khôn quả quyết phủ định, mặc cho Cung Hi Nặc như thế nào khuyên bảo, chết sống không đồng ý đi bệnh viện.

Hạ Nhạc Phàm tuyệt vọng hết sức, linh quang chợt lóe, bỗng nhiên nghĩ đến một biện pháp làm cho thai ổn định lại, sau đó mặt lại trầm xuống, phương pháp này tuy nói là dùng được, bất quá thật sự là quá mức cùng với thống khổ.

Đang ở do dự có nên nói ra hay không, Nguyên Cảnh Khôn lại cảm nhận được một trận lớn đau đớn, đầu ở trong lòng Cung Hi Nặc lắc qua lắc lại, trên trán đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, trên môi một chút huyết sắc đều không có.

Hạ Nhạc Phàm hạ quyết tâm, chờ Nguyên Cảnh Khôn chịu đựng xong cơn đau ngắn, nói với anh:"Nguyên tiên sinh, anh nghe tôi nói, hài tử tư thế không đúng, này có nghĩa, sẽ khó sinh, lại nói nếu cứ thế, hài tử sẽ nghẹn chết ở trong bụng. Hiện tại duy nhất biện pháp là điều chỉnh lại tư thế của hài tử, bất quá, khả năng sẽ có chút khó chịu, anh xem......"

Nguyên Cảnh Khôn không rõ ý tứ của hắn, ngơ ngẩn mà nhìn hắn trong chốc lát, mới phản ứng lại, Hạ Nhạc Phàm ý là sinh không thuận lợi, hài tử sẽ gặp nguy hiểm, anh trong lòng căng thẳng, cảm giác sợ hãi lan khắp toàn thân.

Cung Hi Nặc cảm nhận được thân thể anh lại lần nữa cứng đờ, biết rõ anh nội tâm sợ hãi, kỳ thật trong lòng cùng y cũng sợ hãi, nhưng trên mặt trấn định, an ủi anh: "Đừng sợ, sẽ không có việc gì."

Hạ Nhạc Phàm một tiếng làm tinh thần hăng hái thêm đem phương pháp ổn định lại thai nói ra:" như vậy Nguyên tiên sinh, anh quỳ gối trên giường, đôi tay chống thân thể, thai nhi treo ở giữa không trung, hẳn là có thể xoay người lại."

Cung Hi Nặc chỉ là nghe hắn nói đều cảm thấy khó chịu, không muốn để Nguyên Cảnh Khôn làm thử: "Dùng được sao? Còn có biện pháp nào khác không?"

Hạ Nhạc Phàm lắc đầu: "Trừ nó ra, không biện pháp khác."

Nguyên Cảnh Khôn thừa dịp không đau, giãy giụa ngồi dậy, dưới sự trợ giúp của Cung Hi Nặc, lật qua thân thể, lại đau một lần, dựa vào lồng ngực Cung Hi Nặc chờ đau đớn qua đi.

Bất quá một trận đau đớn làm Nguyên Cảnh Khôn suy yếu vô lực, hai đầu gối uốn lượn quỳ, đôi tay chống ở trên giường, bụng treo ở giữa không trung, càng thêm có vẻ đồ sộ, thai nhi trọng lượng toàn bộ đè ở trên bụng, trạng thái mệt mỏi càng thêm rõ ràng.

Cung Hi Nặc đứng ở bên người anh, đỡ bờ vai của anh, trợ giúp anh duy trì tư thế này, cảm nhận được thân thể anh không tự chủ được mà run rẩy, nói vậy thực vất vả.

Từ lúc còn sáng cho đến lúc trời đã tối, Nguyên Cảnh Khôn ước chừng quỳ sáu tiếng đồng hồ, không đơn giản chịu đựng cánh tay cùng đầu gối mệt mỏi, còn thỉnh thoảng đau từng cơn, liều chết cắn cắn môi, trên ga giường đã có một chút máu hồng nhàn nhạt.

Cung Hi Nặc đành cầm lấy một tấm vải bông nhét vào trong miệng anh: "Đau thì nói, kêu ra."

Nguyên Cảnh Khôn tuyệt đối sẽ không la to, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng, loại này tư thế hô hấp không thuận, chỉ có từng ngụm từng ngụm mà thở dốc, vải bông một lần một lần từ trong miệng rớt ra, Cung Hi Nặc lại một lần mà nhét vào trong miệng anh.

Nguyên Cảnh Khôn cánh tay run rẩy càng ngày càng lợi hại, chống đỡ không được, thiếu chút nữa phác gục ở trên giường.

Cung Hi Nặc tay mắt lanh lẹ, đỡ lấy cánh tay anh, đi đến phía trước người anh, nâng cánh tay anh lên, đặt ở trên vai mìng, vững vàng mà nâng bờ vai của anh.

Hạ Nhạc Phàm cách trong chốc lát lại sờ sờ bụng anh, thai nhi chuyển động tốc độ quá chậm, lại kiểm tra một lần, đã được một thời gian rồi, còn không nhanh lên, bằng không thai nhi khẳng định chờ không kịp muốn ra.

Cảnh Hâm ngồi ở trên sô pha ngủ gật, Hạ Nhạc Phàm ra ngoài một ăn một chút gì đó, Cung Hi Nặc cùng Nguyên Cảnh Khôn cũng chưa ăn cơm, Nguyên Cảnh Khôn đau đến ăn không vô, Cung Hi Nặc sốt ruột không ăn uống.

Cảnh Hâm hỏi hỏi tình huống của Nguyên Cảnh Khôn, Hạ Nhạc Phàm hàm hồ mà trả lời, không nhiều lời, sợ cậu lo lắng.

Phòng trong lại truyền ra tới một tiếng kêu rên, Cảnh Hâm bừng tỉnh, còn tưởng rằng là hài nhi đã sinh ra, lắc lắc đầu, tư duy thanh tỉnh một chút, giương mắt xem đồng hồ, đã là một giờ sáng rồi.

Như thế nào còn chưa sinh? Cảnh Hâm buồn bực. Có thể hay không có vấn đề gì?

"A...... Ngô......"

Nguyên Cảnh Khôn đột nhiên nâng giọng, một tiếng kêu to làm Hạ Nhạc Phàm chạy nhanh vào kiểm tra tình huống chuyển động của thai nhi, thai nhi ngượng ngùng xoắn xít mà xoay người qua ở trong bụng.

Hạ Nhạc Phàm nâng bụng anh, cảm giác thai nhi vặn vẹo thân thể, chậm rãi một chút mà chuyển thành tư thế chính xác, vui sướng mà kêu: "Hảo, hảo, thai nhi đã ổn định rồi"

Cung Hi Nặc thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Nguyên Cảnh Khôn, còn có hai má đỏ ửng, lo lắng mà thương tiếc, hốc mắt đỏ lên, chóp mũi chua xót.

Nguyên Cảnh Khôn buông miếng vải trong miệng ra, hô hô mà thở, sau khi thai nhi chuyển thân thể, lại bắt đầu nghênh đón một cơn đau, siết chặt bả vai Cung Hi Nặc, hai đầu gối quỳ lâu, run rẩy mà muốn khuỵ xuống.

Hạ Nhạc Phàm chạy nhanh nâng eo anh, chờ từng cơn đau qua đi mới có thể di chuyển thân thể anh.

Sau khi tư thế của thai nhi ổn định, những cơn đau phảng phất khôi phục lại, đau liên tục trong thời gian ngắn.

Cung Hi Nặc ôm chặt tay anh không hề dùng sức, cùng Hạ Nhạc Phàm hợp lực đỡ anh, lại nhẹ lại chậm mà giúp lật người, nửa người nằm trong lòng Cung Hi Nặc.

Hạ Nhạc Phàm không yên tâm mà lại kiểm tra một lần vị trí của thai nhi, xác nhận không có sai xót gì, lại xem xét mặt sau, giãn ra không sai biệt lắm thì bằng năm ngón tay, còn cách thời gian sinh.

Tia nắng ban mai hơi lộ ra, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua rèm cửa mỏng chiếu vào phòng, chiếu vào khuân mặt lo lắng của Cung Hi Nặc, chiếu vào thân thể Nguyên Cảnh Khôn, chiếu vào biểu tình khẩn trương của Hạ Nhạc Phàm, không khí nặng nề không hề giảm bớt.

Đau từng cơn, không sai biệt lắm thì cứ hai giờ lại đau một lần, mỗi lần đau vài phút. Nguyên Cảnh Khôn mơ mơ màng màng mà nằm ở trong lòng Cung Hi Nặc, cơn đau gần đây nhất, gắt gao mà nắm lấy tay y, cơ hồ muốn đem tay y bóp nát.

Cảnh Hâm gõ gõ cửa: "Cung tổng, Nhạc Phàm, ăn một chút gì đi."

Hạ Nhạc Phàm kiến nghị Nguyên Cảnh Khôn ăn một chút gì bổ sung năng lượng, một lát nữa lại đau, nhất định sẽ hao phí không ít thể lực.

Hạ Nhạc Phàm ăn no xong, đem đồ ăn tiến vào, Cung Hi Nặc bưng bát, múc một thìa cháo trắng, đưa tới bên miệng Nguyên Cảnh Khôn: "Tới, ăn chút cháo."

Nguyên Cảnh Khôn đã quá mệt, chỉ nghĩ muốn ngủ, từng cơn đau còn thỉnh thoảng lại quấy rầy anh, mệt mỏi đến lợi hại.

Cung Hi Nặc vỗ vỗ gương mặt anh, đánh thức anh: "Tới, ăn chút cháo, nếu không trong chốc lát không còn sức lực."

Nguyên Cảnh Khôn không có mở to mắt, chỉ là hơi hơi hé miệng, ăn xong một chút cháo.

Cung Hi Nặc kiên nhẫn mà uy anh, mỗi lần đều chỉ ăn một nửa thìa, uy không đến nửa bát cháo, cơn đau lại đến, Nguyên Cảnh Khôn miệng còn ngậm một ngụm cháo toàn bộ đều nhổ ra.

Cung Hi Nặc lau cháo dính trên chăn, cầm bát đặt ở trên tủ đầu giường, chủ động nắm tay anh, Nguyên Cảnh Khôn liền nắm chặt tay y sức lực đều không có, túm ống tay áo y, nỉ non một câu: "Đau quá."

Hạ Nhạc Phàm cảm thấy Cung Hi Nặc cứ ôm anh như vậy không phải biện pháp, dạy y một phương pháp giảm bớt cơn đau:" Cung tiên sinh, anh xoa xoa eo của anh ấy, sẽ cảm giác tốt hơn một chút."

Cung Hi Nặc chân tay vụng về mà mát xa eo cho Nguyên Cảnh Khôn, thăm dò thấy Nguyên Cảnh Khôn vẫn luôn nhíu chặt mày thoáng giãn ra, Hạ Nhạc Phàm lại cầm tay y dạy cho y một chút kỹ xảo.