Thì Ra Yêu Anh Lại Đau Đến Như Vậy

Chương 37




Có lẽ do cùng chung huyết thống, nên Tiểu Hi vừa nhìn thấy Hạ Thất Thất, thì đã rất muốn thân mật với cô ấy, mà lại không có một chút cảm giác cự tuyệt nào cả.

Nó rất muốn gọi mẹ một tiếng, nhưng vì Sở Thế Kiệt đã dặn dò, nên vẫn phải gọi mẹ là cô.

Giọng nói nhẹ nhàng, đôi mắt đáng tin cậy.

Hạ Thất Thất nhìn Tiểu Hi trước mắt cô ấy, trái tim cũng tan chảy ra, cô ấy ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt dễ thương của Tiểu Hi, hỏi, “con tên là Tiểu Hi à?”

Mẹ đã nói chuyện với mình rồi, mẹ còn sờ lên mặt của mình nữa.

Tiểu Hi chưa từng nhận được tình thương của mẹ, nên trong giấy phút này nó cảm thấy vô cùng cảm động, vô cùng xúc động.

Vành mắt bỗng đỏ lên, Tiểu Hi mếu miệng, sau đó nước mắt không ngừng tuôn trào.

Hạ Thất Thất hốt hoảng, tay chân luống cuống lau nước mắt cho Tiểu Hi, “Tiểu Hi, con sao vậy?”

“Con, con...”Tiểu Hi khóc nức nở, không biết làm thế nào để thể hiện niềm vui của mình, nên chỉ biết khóc, và nó khóc đến nỗi đôi vai cũng nhún lên theo nhịp khóc, khiến cho tình mẹ trong Hạ Thất Thất nhanh chóng trổi dậy.

Cô ấy khom người ôm lấy Tiểu Hi, dỗ dành nói, “Được rồi, Tiều Hi đừng khóc nữa, cho dù có xảy ra chuyện gì, Tiểu Hi là con trai, là nam tử hán, cũng phải kiên cường, không được yếu ớt, có biết không?”

Một sự dỗ dành rất mơ hồ, nhưng Tiểu Hi nghe được vẫn cảm thấy rất ấm áp rất ấm áp, nên càng ôm chặt Hạ Thất Thất hơn, Tiểu Hi đưa ánh mắt khao khát lên nhìn, hỏi, “Cô ơi, cô chơi với con có được không?”

Hạ Thất Thất có chút bối rối, nhưng cô ấy không nỡ cho đứa bé này khóc, và lại rất muốn chơi với nó, nhưng nhiệm vụ hôm nay của cô ấy là đến chụp ảnh, cô ấy không muốn buông thả công việc của mình, nhưng lại không muốn Tiểu Hi buồn, liền nói, “Tiểu Hi, con một mình chơi một lát trước được không, cô sẽ nhanh chóng làm xong việc, sau đó mới chơi với con, có được không?”

Tiểu Hi gật đầu mạnh mấy cái, sau đó cầm túi đồ chơi của mình, hết sức phấn khởi mà tìm một chỗ trống trên bàn để chơi.

Thời gian sau đó, Hạ Thất Thất tiếp tục chụp ảnh nhân viên với tốc độ nhanh nhất có thể, vốn định dùng thời gian một ngày để chụp hết số nhân viên đó, nhưng bây giờ chỉ cần một buổi sáng là đã chụp xong.

Vừa đúng lúc đến giờ ăn trưa, cô Thư Ký đi vào, đưa cho Hạ Thất Thất một bức thư, nói, “Cô Hạ, hôm nay vất vả cho cô rồi, phí chụp ảnh đó bên tài vụ sẽ chuyển khoản cho cô, ngoài ra, nếu như chiều nay cô có thời gian, cô hãy giúp tôi trông coi Tiểu Hi một lát nhé, ở đây có chút tiền, cô có thể dẫn Tiểu Hi đi cửa hàng bách hóa hoặc là đi khu vui chơi chơi, có được không?”

Từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên của Tiểu Hi, chủ động đòi đi chơi, nó kéo lấy tay của Hạ Thất Thất, nói, “cô ơi, con muốn đi khu vui chơi chơi, cô đã đồng ý bận việc xong, sẽ chơi với con mà.”

Nhìn vào ánh mắt khát khao ấy của Tiểu Hi, Hạ Thất Thất không nhẫn tâm từ chối, nói, “Được, cô sẽ dẫn con đi.”

Hạ Thất Thất đã dẫn Tiểu Hi đến khu vui chơi, Sở Thế Kiệt cũng từng dẫn Tiểu Hi đến đây, nhưng Tiểu Hi đều chẳng có hứng thú gì cả, nhưng lần này, nó chơi rất là vui, ở một số trò chơi tập trung nhiều người, tuy là nó còn có đôi chút cự tuyệt, nhưng vẫn nắm chặt tay của Hạ Thất Thất, cùng nhau đi chơi.

Chơi đến 4 giờ chiều, Hạ Thất Thất nhìn thời gian thấy cũng gần đến giờ rồi, bèn nói, “Tiểu Hi, chúng ta trở về thôi, được không?”

Thực ra Tiểu Hi muốn ở cùng với Hạ Thất Thất thêm một lát, liền nói, “cô ơi, con đói rồi, chúng ta đi ăn cái gì đó rồi mới trở về nha.”

Hạ Thất Thất biết rằng trẻ con có thể lực dồi dào, đều rất mau đói, nên đã gật đầu, dẫn Tiểu Hi đến một cửa hàng bách hóa gần đây, vào một quán ăn, sau đó gọi một số đồ ăn nhẹ và nước uống.

Đến 5 giờ, thời gian thật sự không còn sớm nữa, Hạ Thất Thất không thể không nói, “Tiểu Hi à, đã 5 giờ rồi, cô phải dẫn con về thôi.”

Tiểu Hi biết rằng, khi quay trở về rồi, có nghĩa là Hạ Thất Thất sẽ rời đi, nó thật sự không nỡ, lần đầu tiên ở cùng với mẹ, nó rất muốn ở cùng với Hạ Thất Thất thêm một lát nữa.

“Cô ơi, từ đây đến công ty của ba chắc không xa lắm, con ăn no quá, chúng ta đi bộ về đó nha.”

“Nhưng mà phải đi nữa tiếng đó.” Hạ Thất Thất cảm thấy Tiểu Hi đã chơi tới rất mệt rồi, sợ nó đi không nỗi, bèn nói, “Hay là ngồi taxi về nhé.”

Ngồi taxi về đó, cũng chỉ có thời gian mấy phút.

“Cô ơi, con muốn đi bộ.” Tiểu Hi kiên quyết.

“Vậy được rồi.”

Cứ như thế, Hạ Thất Thất dắt Tiểu Hi, đi trên con đường tấp nập xe cộ, dưới gốc cây, ánh chiều tà rọi xuống chỗ hai người đang đi, vô cùng hài hòa. Tiểu Hi mỉm cười hạnh phúc, nắm lấy bàn tay lớn của Hạ Thất Thất, vừa đi vừa nhảy, trong miệng, còn ngâm nga bài hát đồng dao vui vẻ.

Hạ Thất Thất nhìn thấy Tiểu Hi vui vẻ như vậy, viền mắt không kiềm được mà đỏ ửng lên, cô ấy lại lần nữa nhớ đến đứa con đã bị Sở Thế Kiệt chính tay giết chết, cô ấy đã từng ước ao có thể cùng với Sở Thế Kiệt một người tay trái một người tay phải mà nắm lấy bàn tay nhỏ của đứa con đi dạo, nhưng tất cả những điều đó, đều đã trở thành sự hoang tưởng.

Cô ấy đột nhiên liên tục chớp mắt mấy cái, để chớp đi những hơi ẩm trong mắt, sau đó cùng Tiểu Hi hát bài đồng dao.

Một cảnh tượng ấm áp, rất nhiều người đi ngang qua, cũng không chịu được mà nhìn thêm mộ lát, sau đó bất giác mà mỉm cười, giống như sự vui vẻ cảm hóa được người vậy.

Nhưng, cảnh tượng này, sau khi lọt vào mắt của ai đó, thì sẽ giống như một ngọn lửa mà đốt cháy lên vậy.

Hạ Thất Thất! người đàn bà này, cô ấy vẫn chưa chết?!

Hàn Nhã nắm chặt tờ giấy quảng cáo trên tay, trong ánh mắt, tỏa ra ánh sáng của sự căm hận.