Thí Thiên Đao

Chương 2488: Kích động (2)




Lam Quang lão tổ vỗ vỗ bả vai Thẩm Khê:

- Huynh đệ, vậy mới tốt chứ, sau này trực tiếp tới Đại Tự Tại Vô Lượng giới đi! Cần gì trở lại Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới chịu thao túng của hắn.

Ánh mắt Thẩm Khê lóe ra, nhẹ giọng nói:

- Chuyện này, tương lai nói lại là được. Nhưng lúc này, chúng ta bên kia, còn có bên Đại Từ Bi Nam Vô giới cư nhiên đưa tới đại lượng tài nguyên cho thế giới Bàn Cổ muốn chuộc chúng ta. Thật là khiến người phẫn nộ a! Đáng tiếc, chúng ta không có cách nào đi ra ngoài, nếu không... có thể đem hai người kia chặn lại đánh chết, chúng ta cũng có thể có được lượng tài nguyên phong phú không thể tưởng tượng được.

Vẻ mặt Lam Quang lão tổ cũng tiếc nuối gật đầu:

- Đúng vậy, hi vọng viện binh của chúng ta có thể phát hiện bọn họ. Đám tu sĩ Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới dưới trướng Thẩm Khê, lúc này cũng là tâm tư dị biệt. Hiện tại bọn họ cũng đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Đại chúa trời bên kia, không muốn cùng thế giới Bàn Cổ tiếp tục đánh nhau. Có thể chủ tướng Thẩm Khê lại khư khư cố chấp, lựa chọn kháng mệnh bất tuân. Ngay trong bọn họ, đồng dạng có rất nhiều tu sĩ từ lâu đã không muốn đánh nhau như vậy.

Nhưng với tình huống bây giời, nếu như bọn họ dám can đảm không nghe lời, như vậy các tu sĩ bốn phía nhìn chằm chằm này, liền tuyệt sẽ không chỉ là nhìn chằm chằm người của Đại Từ Bi Nam Vô giới bên kiarồi!

Chủ tướng Tuệ Thiên của bọn họ trực tiếp bị Lam Quang lão tổ cùng Thẩm Khê giết đi, loại thủ đoạn tàn nhẫn này làm cho người ta kinh hãi. Đám tu sĩ Đại Từ Bi Nam Vô giới kia lúc này toàn bộ đều an tĩnh ngốc tại chỗ, một cử động cũng không dám.

Lúc này, Thẩm Khê nhìn đám tu sĩ dưới quyền mình, ý định của bọn họ, trong lòng Thẩm Khê đương nhiên là rất rõ ràng. Hắn trầm giọng nói rằng:

- Các ngươi không nên cảm thấy ủy khuất, cũng không nên cảm thấy quyết định của ta rất hoang đường. Nói thiệt cho các ngươi biết, loại quyết định này của Tuệ Thiên mới thật sự là hoang đường! Hắn căn bản cũng không có nhận thấy rõ ràng tình thế trước mắt!

Thanh âm Thẩm Khê trở nên lớn, hắn không có dùng thần niệm, mà là lựa chọn Đại Đạo chi âm. Chính là vì muốn kinh sợ nhóm thiên nhân tu sĩ trong lòng có giấu dị tâm này. Hắn lạnh lùng nói rằng:

- Trong Nhân Tộc có một câu: Tướng ở bên ngoài, quân mệnh có thể không nhận! Những lời này là có ý gì, chắc các ngươi đều biết. Ta không phải là muốn phản bội, cũng chưa từng nghĩ tới phản bội. Có thể Đại chúa trời hắn... Cũng không biết chúng ta bên này xảy ra chuyện gì! Bọn họ chỉ biết là, chúng ta nơi đây, xuất hiện trọng đại thương vong. Bọn họ liền cho rằng, trận chiến đấu này không nên tiếp tục đánh nữa!

Thẩm Khê nói, ánh mắt của hắn, nhìn về phía Đại Từ Bi Nam Vô giới:

- Còn có các ngươi, Nam Vô giới đạo hữu, chính các ngươi suy nghĩ thật kỹ. Bây giờ loại thời điểm này, chúng ta là thần tiên của tứ đại giới, nếu chúng không đoàn kết lại, đem những nguy hiểm đang gặp phải trừ bỏ, thì ngoại trừ cái chết còn có con đường thứ hai sao?

Một đám tu sĩ Nam Vô giới bên kia, tất cả đều cúi đầu.

Bị vây trong cái pháp trận này, nếu như không phải mấy đại chủcùng nhóm phó tướng này liều mạng, mọi người cũng đích xác đã sớm không tiếp tục kiên trì được rồi.

Thẩm Khê nói tiếp:

- Mục đích của địch nhân rất đơn giản, cũng rất trực tiếp, cũng giống chúng ta, muốn giết chết chúng ta, muốn đem chúng ta triệt để tiêu diệt! Loại thời điểm này, coi như chúng ta nói đừng đánh, muốn lui lại, hữu dụng không? Hả?

Một tiếng “Hả” làm cho hầu như tất cả thiên nhân tu sĩ, toàn bộ đều không nhịn được muốn ngẩng đầu lên. Trong thanh âm của Thầm Khê mang theo trầm thống vô tận:

- Nhóm Đại chúa trời có thành kiến nên chia rẽ, cái này cũng không làm người bất ngờ. Vậy công việc của chúng ta là cái gì? Chúng ta là những chiến sĩ đi ra hành quân đánh giặc! Mục đích của chúng ta kỳ thực cũng chỉ có một... Đó chính là, tiêu diệt địch nhân! Đem trọn tất cả sinh linh mà thế giới Bàn Cổ, tất cả đều oanh sát thành cặn bã! Toàn bộ đều giết chết! Đó mới chính là việc chúng ta muốn làm.

Rống! Rống! Rống!

Tu sĩ thần tiên đỉnh cấp bị kích đông, không kìm hãm được phát sinh từng tiếng rống giận. Nhiệt huyết bên trong cơ thể của bọn họ bị ThẩmKhê khơi dậy triệt để.

Thẩm Khê nhìn bọn hắn, sau đó, lớn tiếng nói:

- Cho nên mới nói, loại thời điểm này rồi chúng ta cũng đừng lại chia cái gì Nam Vô giới, Vô Lượng giới, Tiêu Dao giới cũng Tử Kim giới... Chúng ta đều là người một nhà! Chúng ta đều là thần tiên! Tại sao muốn phân chia lẫn nhau? Các ngươi đã hiểu cái gì là chiến hữu chưa? Chiến hữu... Chính là cái loại giận nhau có thể đánh một trận, nhưng ở trên chiến trường, có thể đem phía sau lưng giao cho đối phương, là huynh đệ sống chết gắn bó! Là có thể đưa người thân triệt để giao phó cho đối phương! Nói cách khác, nếu ta chết trận, cha nương của ta, chính là cha nương của các ngươi! Thê tử của ta, chính là đại tẩu của cácngươi, con gái của ta, chính là nữ nhi của các ngươi! Các ngươi... Hiểu chưa?

- Đã hiểu!

Toàn bộ pháp trận, còn lại khoảng chừng 15, 000 thiên nhân tu sĩ, trong nháy mắt này, bạo phát ra một khí thế kinh người không gì sánh được!

Cũng chính là cho đến giờ phút này, bọn họ mới thật sự trở thành một chỉnh thể. Tuy nói trả giá rất đắt, nhưng cũng đáng.

Thẩm Khê nói ra lời cuối:

- Các huynh đệ, các ngươi đều là huynh đệ của ta, là tỷ muội của ta! Các ngươi nghe cho kỹ, đây là Thẩm Khê ta hứa hẹn!

Tất cả thần tiên đều tập trung vào Thẩm Khê, trong ánh mắt đều xuất hiện một loại quang mang tên là cảm động.

Lam Quang lão tổ đứng ở một bên, nhiệt huyết cũng sôi trào, nhưng trong lòng có một cảm giác mất mác nhàn nhạt. Hắn biết rõ, sau trận chiến này, nếu có thể thắng, địa vị Thẩm Khê ở trong lòng đám ngườikia, không ai sánh bằng!

Bất quá, vừa nghĩ tới Thẩm Khê sau trận chiến đấu này, sợ rằng có nhà mà không thể về, hắn lại thăng bằng rất nhiều.

Đồng thời, Lam Quang lão tổ cũng cảm thán ở trong lòng: Xem tới một bộ nhân loại kia, thực sự rất dùng được a!

Lúc này, Thẩm Khê nói thật:

- Thẩm Khê ta, không phải là đại nhân vật gì, nhận mệnh Đại chúa trời làm Chủ Tướng, lòng có sợ hãi. Bây giờ kháng mệnh, cũng cảm thấy thẹn với chúa trời. Nhưng đại trượng phu có việc có thể làm, cóviệc không nên làm! Ngày hôm nay, ta ở chỗ này hứa hẹn. Có thể, trong tương lai Thẩm Khê ta, cùng với các ngươi đều không nhà để về! Nhưng các huynh đệ tỷ muội Nam Vô giới cùng Tiêu Dao giới, ta có thể bảo đảm, có một phần tài nguyên, trước là của các ngươi! Sau đó mới là của ta! Có nguy hiểm, Thẩm Khê ta liền lên trước.