[Thích Cố] Quỷ Ban

Chương 2




Ngày hôm sau, toàn bộ cảnh cục đều biết nghi phạm Cố Tích Triều do Thích Thiếu Thương và Thiết Du Hạ trông coi đột nhiên mất tích, quả là không ra sao.

Thế nhưng hai người bọn họ lại rất ăn ý, đều xem nhẹ việc này.

Một người lớn tự nhiên mất tích, quả thực so với đại ảo thuật gia David Copperfield còn ghê gớm hơn.

Bất quá, ngoài Thích Thiếu Thương cùng Thiết Du Hạ ra, cũng không ai quan tâm đến việc Cố Tích Triều đã mất tích.

Bởi vì, Cố Tích Triều không phải hung thủ.

Trải qua quá trình cẩn thận điều tra, Phó Vãn Tình chính là tự sát. Nàng lúc còn sống bị bệnh trầm cảm nghiêm trọng, mỗi ngày đều uống không ít thuốc. Đối với người bị trầm cảm mà nói, việc tự sát cũng không có gì kỳ lạ, không hiếm thấy.

Chỉ cần đến lúc bệnh bộc phát, cũng không thể nào phòng bị.

Hơn nữa, kiểm tra con dao ở hiện trường án mạng, chỉ có dấu vân tay của Vãn Tình.

Mà Cố Tích Triều thật ra cũng không có động cơ giết người nào. Sự tình của cậu cùng Thích Thiếu Thương cũng chẳng ai biết tới.

Cố Tích Triều còn là chồng của người thừa kế duy nhất tập đoàn Phó gia. Phó Tông Thư cũng đã có tính toán rồi, nếu không gặp sự việc này, toàn bộ tài sản đương nhiên sẽ vào tay cậu. Loại chuyện chặt đứt đường tiến thân sáng lạn của bản thân thế này, kẻ ngốc tử cũng chẳng thèm làm.

Nhóm người ở cảnh cục đều nghị luận, Cố Tích Triều nhất định là không tiếp thu được sự thật này, nên đã ra nước ngoài du lịch để tiêu sầu rồi. Vợ mình đột nhiên tự sát không một lời nhắn nhủ, không phát điên mới là lạ!

Nói ngắn gọn, đại bộ phận mọi người đều nhận định, trong án tử này, Cố Tích Triều vốn cũng chỉ là người bị hại, chẳng liên quan gì cả.

Thế nhưng Thiết Du Hạ không cảm thấy vậy.

Hắn vẫn khẳng định Vãn Tình tự sát là do phiền muộn việc của Cố Tích Triều và Thích Thiếu Thương. Khả sau khi nhìn đến phòng bệnh trống trơn kia, hắn lại cảm thấy nhất định có điều gì đó không đúng, sự tình không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Hắn nơi nơi tìm kiếm Cố Tích Triều, khát vọng có được một đáp án cho bản thân. Cho dù là một ít manh mối cũng tốt, để hắn có thể áp chế cơn sợ hãi càng lúc càng dâng lên mạnh mẽ trong lòng.

Thích Thiếu Thương mỗi đêm về nhà, đều ngồi ngẩn người ở sopha, không ngừng hồi tưởng về ngày hôm đó. Hắn tình nguyện muốn tin tưởng là chỉ trong nháy mắt hắn và Thiết Du Hạ có chút phân thần, Cố Tích Triều đơn giản đã trốn đi.

Không hơn!

Nếu không phải như vậy, thì nên giải thích như thế nào đây?

Người khác nhìn vào đều cảm thấy Thích Thiếu Thương đã phát điên rồi, suốt ngày lăn lộn ở những nơi kia, mỗi ngày có rảnh liền đi, cũng không ngại phiền một ngày đi đến mấy đợt.

Chỉ vì không ai biết đối với Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều có bao nhiêu quan trọng. Một ngày không được nhìn thấy thân ảnh hao gầy quen thuộc kia, cả bầu trời của hắn sẽ sụp đổ.

Mười bốn năm nay, hắn chưa bao giờ xa Cố Tích Triều lâu như vậy.

Hắn cố ý dùng quan hệ của cha, tuyển cậu làm việc trong một công ty gần cảnh cục. Nhà cũng là mua ở cùng một con đường. Ngay cả khi Cố Tích Triều cùng Vãn Tình đi Italy hưởng tuần trăng mật, Thích Thiếu Thương cũng tìm cớ để đến đó, sau đó ngẫu nhiên gặp nhau trên đường. Hắn nói với cậu là đạt được phần thưởng của công ty, được đến đó du lịch miễn phí một tháng. Ngay cả khách sạn công ty an bài cũng là cùng một nơi với gia đình Cố Tích Triều.

[.. Thật trùng hợp a! Chúng ta ở cùng khách sạn sao!]

[ Nếu vậy, sao tôi không chuyển đến phòng bên cạnh đi? Kia không phải càng vui a?]

(Nguyệt: T_T ngta đi hưởng tuần trăng mật mà ổng….)

Cố Tích Triều còn muốn mặc kệ Thích Thiếu Thương. Vãn Tình chỉ là đứng bên cạnh che miệng cười thầm.

[Không hổ là bạn bè thân thiết lâu năm, quả nhiên là sắc xảo a!]

Đây chính là ý nghĩ chân thật của Vãn Tình lúc đó.

Thật ra, Vãn Tình so với các cô gái họ từng quen biết, có thể xem là cực phẩm. Thiện lương đến đáng thương, đơn thuần đến buồn cười.

Cố Tích Triều yêu Vãn Tình, về điểm này Thích Thiếu Thương hắn cũng không chút hoài nghi. Nếu không cậu cũng chẳng cưới Vãn Tình làm vợ.

Mỗi lần nghĩ đến việc này, lòng Thích Thiếu Thương lại ẩn ẩn đau.

Thế nhưng, đem so sánh với Cố Tích Triều, cái gì cũng không quan trọng.

Mấy hôm nay, chỉ cần cảnh cục phát hiện ra một thi thể mới, Thích Thiếu Thương sẽ lâm vào một trận khủng hoảng thật lớn. Nếu Cố Tích Triều trở thành một khối thi thể, hắn cũng sẽ không sống nổi nữa.

Không phải Thích Thiếu Thương không muốn sống, mà là hắn không biết phải sống trong một thế giới không có Cố Tích Triều là như thế nào.

Thế gian này, có những tâm trạng mà chúng ta không cách nào lý giải được.

………….

Hôm nay, Thích Thiếu Thương trở về nhà đã là rạng sáng. Hắn vô lực ngã người xuống sopha, nhắm mắt lại:

“Tích Triều…. cậu rốt cuộc đang ở đâu…”

“Tôi ở đây a.”

Phía sau truyền đến một thanh âm ẩn ẩn, nghe qua như tiếng thở dài.

Khi Thích Thiếu Thương đã xác định mình không phải nghe nhầm, chậm rãi quay đầu lại.

“Tích Triều?!”

Thích Thiếu Thương thật sự không tin ở hai mắt mình nữa, nhẹ dụi mắt. Nhưng khuôn mặt thanh tú xinh đẹp này, ngoài Tích Triều ra còn có thể là ai?

“Cậu…. cậu còn cười?!”

Thích Thiếu Thương nhìn thấy Cố Tích Triều biểu tình buồn cười, thực sự căm tức.

Hắn đã bị người này bức điên rồi!

Người này còn ở đây cười nhạo hắn?!

Cố Tích Triều vẫn đang tươi cười nhìn hắn, Thích Thiếu Thương chợt cảm thấy có chút không thích hợp.

“Tích Triều…. Cậu vào đây bằng cách nào?”

Thanh âm Thích Thiếu Thương có chút run rẩy, cậu vào đây từ lúc nào? Vừa rồi lúc vào nhà, rõ ràng không phát hiện có ai!

Việc không đúng nhất, chính là Cố Tích Triều sau việc kia, có thể nào còn cười được?

“Hỏi cái gì vậy a! Cho rằng tôi là người chết sao?!”

Cố Tích Triều thôi cười, bất mãn đẩy Thích Thiếu Thương ngồi xuống:

“Lúc trước cậu cho tôi chìa khóa căn hộ này mà! Quên rồi sao?”

Dứt lời, Cố Tích Triều đi vào phòng bếp, lấy ra một bình nước.

“Tôi vừa rồi ở trên lầu, đi xuống lại thấy cậu một mình lầm bầm ở đây… Có việc gì sao?”

Cố Tích Triều mở bình nước ra, uống một hơi:

“Vừa rồi mới đến đây thôi, nước còn chưa kịp uống!”

“Vậy sao không mở đèn?”

“Uy, có biết hiện tại tiền điện rất mắc không?! Tôi thấy đèn đường bên ngoài cũng sáng rồi, nên không mở. Mở rất lãng phí a, cũng chẳng phải không nhìn thấy…”

Cố Tích Triều buông bình nước, không chút khách khí đi đến phòng ngủ, thoải mái nằm xuống giường, kêu lên:

“Lấy giúp tôi mấy cái gối đầu đến đây nữa đi! Gối đầu thấp quá tôi ngủ không được!”

Thích Thiếu Thương rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm, một Cố Tích Triều keo kiệt thế này, tuyệt đối đúng là cậu ấy.

Lúc trước còn đi học, không có tiền, cậu chỉ có hai bộ đồng phục mặc đi mặc lại, quanh năm không có đồ mới.

Nếu có ai tìm Cố Tích Triều vay tiền, vậy chỉ có thể tự cầu phúc thôi. Bởi vì cậu nhất định sẽ không cho mượn, còn đem người ta châm chọc khiêu khích một trận.

Nhưng thật ra Thích Thiếu Thương là ngoại lệ, mỗi lần hắn gặp rắc rối gì, còn chưa kịp mở miệng, Cố Tích Triều đã chủ động giúp đỡ hắn, tựa như tâm linh tương thông vậy.

Đây chắc cũng gọi là nhân quả đi, ai bảo mỗi lần có việc, Cố Tích Triều đều làm đem Thích Thiếu Thương ra sai phái hết sức.

Sau khi đã hoàn toàn xác nhận đây thật sự là Cố Tích Triều, tâm tình Thích Thiếu Thương chỉ có thể gọi là mừng như điên để hình dung. Hắn đi lấy gối đầu, lại lập tức nhào đến bên giường ôm lấy cậu.

“Tích Triều…. mấy ngày nay cậu đi đâu? Tôi thực lo lắng…”

Thích Thiếu Thương ôn nhu nói.

“Việc muốn hỏi chỉ có thế thôi sao?”

Cố Tích Triều cũng không phản kháng cái ôm của hắn:

“Cậu không muốn biết, đêm đó tôi làm sao rời đi được sao?”

Thích Thiếu Thương chậm rãi buông cậu ra. Cố Tích Triều ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Thiếu Thương…. cậu có tin trên đời này có quỷ không?”

“Tích Triều… Cậu nói bậy gì vậy?”

Thích Thiếu Thương bị những lời này cả cậu dọa sợ:

“Quỷ…. làm sao có thể!”

Cố Tích Triều lẳng lặng cười:

“Ngày đó, tôi đã nhìn thấy Vãn Tình.”

“Cậu nhất định là bệnh rồi…”

Thích Thiếu Thương sờ sờ trán Cố Tích Triều. Không phát sốt, nhưng vì sao lại bị mê sảng?

Người chết, tất đã là người chết!

Cậu có thể là do bị một kích thích quá lớn… Đây cũng không phải việc nhỏ, phải lập tức đi tìm bác sỹ!

Thích Thiếu Thương vội kéo từ ngăn tủ ra chiếc áo khoác của mình, phủ thêm lên người Cố Tích Triều, tay chân luống cuống tìm chìa khóa xe:

“Cậu hiện cảm thấy thế nào…. tôi lập tức mang cậu đến bệnh viện!”

“Thiếu Thương!!”

Cố Tích Triều cởi áo khoác ném xuống đất:

“Cậu cho rằng tôi có bệnh thần kinh sao? Tôi nói cho cậu biết, tôi rất bình thường a!!!”

Thích Thiếu Thương nổi giận, bắt lấy bả vai Cố Tích Triều, lạnh lùng nói”

“Bình thường sao? Vãn Tình đã chết rồi! Cậu không thể nào nhìn thấy nàng! Không thể nào!!!”

“Vậy cậu cho rằng đêm đó tôi làm sao mà trốn đi?”

Cố Tích Triều khinh miệt nói.

Thích Thiếu Thương đáp không được, buông lỏng tay:

“Này…. Có lẽ là tôi cùng Du Hạ không cẩn thận…”

“Cậu đừng lừa mình dối người!”

Lời Cố Tích Triều nói ra có chút cứng nhắc:

“…. Là Vãn Tình mang tôi rời đi.”

Nhìn thẳng vào ánh mắt trống rỗng vô lực của Cố Tích Triều. Trong phòng nhiệt độ không thấp, thế nhưng Thích Thiếu Thương dần dần cảm thấy được tóc gáy mình đang dựng lên.

Dưới ánh trăng trong trẻo mà lạnh lùng, có thể thấy dưới đuôi mắt trái của Cố Tích Triều có một vết hồng ban, làm cho khuôn mặt cậu quỷ dị một cách khoa trương.

Tựa như một nữ quỷ.

Đây là cảm giác đầu tiên của Thích Thiếu Thương.

Thế nhưng sau khi ý tưởng này lóe lên, hắn cũng không còn sợ hãi nữa. Có thể là do khuôn mặt này đối với hắn quá mức quen thuộc.

Thế nhưng Thích Thiếu Thương lại cảm thấy người trước mắt hắn có chút xa lạ.

Đây có phải là Cố Tích Triều mà hắn đã quen biết mười bốn năm nay hay không?