Thích Em, Thích Mê Muội Vì Em

Chương 27




Editor: Dánh
"Ừ, sao?" Thương Yến xoa đầu cô, ôm cô đến bên cạnh ghế ngồi, nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô, yết hầu căng thẳng, cúi đầu liền muốn hôn cô.
Kiều Nguyệt vốn ngây ngốc nhìn Thương Yến đến xuất thần, trong lòng cứ nghẹn cổ cảm xúc nào đó, yêu cầu cần phát tiết gấp.
Không đợi cô tìm hiểu rõ tâm tư bản thân, liền thấy Thương Yến cúi đầu muốn hôn cô.
"Thương Yến," Mọi ý nghĩ của cô lập tức bị ném sau đầu, giơ tay che miệng anh lại, nhẹ nhàng trừng anh, "anh muốn làm gì?"
Thương Yến nhẹ kéo tay Kiều Nguyệt xuống, chạm vào khuôn mặt mịn màng của cô, nhẹ giọng nói: "Nguyệt Nguyệt, anh muốn hôn em."
Người đàn ông này lại nữa, anh vì sao luôn có thể nói những lời này trong bộ dáng nghiêm trang chứ?
Kiều Nguyệt đẩy ngực anh, hạ giọng nói: "Anh mau thả em xuống."
Người đến người đi xung quanh luôn nhìn hai người, Kiều Nguyệt không làm da mặt dày được như Thương Yến, hoàn toàn làm lơ những ánh mắt của người khác.
Tay Thương Yến ôm cô càng chặt. Hai người dựa vào gần nhau như vậy, hương thơm ngọt trên người cô gái nhỏ vẫn luôn thoang thoảng trước mũi anh. Lúc cô mềm mại nói chuyện, hơi thở cũng phả vào mặt anh.
Anh thích cô gái nhỏ ghé vào ngực anh như vậy, càng tiện cho anh chăm sóc cô.
Kiều Nguyệt không nghe thấy Thương Yến trả lời, gấp đến độ cào anh, "Thương Yến, anh ngẩn người làm gì, mau thả em xuống."
Thương Yến vẫn không dao động, anh bình tĩnh mở miệng: "Nhưng anh muốn hôn em."
"Hôn hôn hôn, hôn cái gì hôn? Bây giờ chúng ta ở bên ngoài, không phải ở nhà!" Kiều Nguyệt nhịn không được nhỏ giọng rống anh.
Thương Yến gật đầu, "Anh biết đang ở bên ngoài, nhưng cái này thì liên quan gì đến chuyện anh muốn hôn em?"
Tay anh đặt trên cổ Kiều Nguyệt, bám vào bên tai cô nói: "Nguyệt Nguyệt, em cho anh hôn vài cái, anh thả em xuống."
Thanh âm anh ép thấp xuống, âm sắc trầm thấp, khiến Kiều Nguyệt nghe vào lỗ tai vừa hồng vừa ngứa. (Editor: lỗ tai mang thai trong truyền thuyết đây =))))
"Em bảo không được." Kiều Nguyệt đỏ mặt sờ tai mình, hừ nói: "Chúng ta đang ở bên ngoài, không được hôn môi."
Sắc mặt Thương Yến rõ ràng rất nghi ngờ, không tin lời Kiều Nguyệt.
Kiều Nguyệt bị anh nhìn đến chột dạ, ngạnh cổ lên nói: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Tầm mắt Thương Yến dời đi, đặt trên cặp đôi đứng cách đó không xa.
Cặp đôi ăn mặc thoải mái đó đang không coi ai ra gì hôn môi, sắc mặt người qua đường đi ngang qua họ cũng rất bình thường.
Tầm mắt anh dừng lại quá lâu, Kiều Nguyệt theo ánh mắt anh nhìn qua, trên mặt lập tức nóng lên.
"Nguyệt Nguyệt, em lừa anh." Ngữ khí Thương Yến khàn khàn, "Em xem, cặp đôi kia đang hôn môi."
Cô gái của anh ngày càng hư, còn học được nói dối gạt anh. Nhưng dù cô gái nhỏ hư, anh vẫn thích.
Kiều Nguyệt đỏ mặt, "Em lừa anh thì sao chứ? Không được sao?"
Từ tối qua đến giờ, luận điệu vớ vẩn của cô gái nhỏ một cái lại tiếp một cái, anh không có kinh nghiệm yêu đương, cũng không biết ứng phó làm sao.
Anh nói theo Kiều Nguyệt: "Được, em muốn lừa anh như thế nào đều được."
"Hừ."
Kiều Nguyệt hừ lạnh một tiếng, chọc ngực anh nói: "Thương Yến, về sau lời của em, anh không được có ý kiến, chỉ có thể nghe theo."
"Được, em nói cái gì anh cũng nghe theo." Anh gần như lập tức thuận theo lời cô.
Anh trả lời quá nhanh, sắc mặt còn đứng đắn, không hề không tình nguyện, ngược lại lại khiến trong lòng Kiều Nguyệt ngượng ngùng.
"Sao anh lại như vậy." Cô nói thầm: "Không có chút chủ kiến nào, không phải anh rất lợi hại sao?"
Lợi hại như vậy, vì sao muốn nghe lời cô, nhân nhượng cô dỗ dành cô?
Trong lòng Kiều Nguyệt rầu rĩ, Thương Yến đối cô tốt như vậy, hai năm sau anh kết hôn, có phải cô sẽ rất khó tìm được người đàn ông như anh vậy?
Thương Yến nghĩ, logic cô gái nhỏ lại bắt đầu mâu thuẫn. Muốn anh nghe lời, không được phản bác cô, còn muốn anh có chủ kiến.
Anh suy nghĩ vài giây, cuối cùng vẫn chọn trầm mặc, không dám phản bác Kiều Nguyệt. Tâm tư cô gái nhỏ phức tạp khó đoán, nếu anh phản bác lại chọc cô không vui.
Đem cô thả xuống, Thương Yến dắt cô ngồi vào ghế, lấy cánh gà nướng ra đưa cô, "Nguyệt Nguyệt, cánh gà em thích đây."
Kiều Nguyệt lấy cánh gà, cúi đầu từng ngụm từng ngụm cắn, rất nhanh ăn hết một cây, liếm liếm môi, "Em muốn ăn nữa."
"Không được." Thương Yến lấy khăn giấy giúp cô lau miệng, "Chút nữa anh mang em đi ăn."
Mấy thứ này nhìn liền biết không sạch sẽ, hương vị cũng kì quái, anh sợ cô gái nhỏ ăn bị đau bụng.
"Đưa em!" Kiều Nguyệt trừng anh, trực tiếp đoạt lấy.
Thương Yến sợ cô giận, đành phải nhíu mày chiều cô.
"Anh ăn không? Ngon lắm đó." Kiều Nguyệt lấy một xiên que đưa anh.
Thương Yến liếc mắt một cái, lắc đầu, "Anh chưa bao giờ ăn loại đồ ăn vặt này. Nguyệt Nguyệt, sau này em cũng đừng ăn nữa."
Kiều Nguyệt mặc kệ anh, một người ăn hết xiên que nướng.
Cô sờ bụng, "No quá."
Thương Yến mở chai nước, "Nguyệt Nguyệt, uống nước."
"Em không uống." Kiều Nguyệt liếc mắt một cái, ghét bỏ nhăn nhăn mũi, cô chỉ vào tiệm trà sữa phía trước, "Em muốn uống trà sữa, anh đi mua cho em đi."
Sắc mặt Thương Yến bất mãn, cảm thấy bản thân không thể quá dung túng cô gái nhỏ, "Nguyệt Nguyệt, em ..."
"Em cái gì mà em?" Hai mắt Kiều Nguyệt trừng lớn, ngắt lời anh, "Anh thật là dong dài, mau đi mua trà sữa cho em, em muốn lạnh."
Thương Yến buộc phải đi.
Kiều Nguyệt chơi điện thoại nói thầm: "Nhiều năm nay em vẫn luôn như vậy nha, thân thể không mong manh đến vậy đâu."
Khi Thương Yến trở về, Kiều Nguyệt cười tủm tỉm lấy trà sữa trên tay anh uống. Uống hai ngụm, cô không muốn uống nữa, nhét vào tay Thương Yến, "Em muốn đi mua quần áo."
Trên đường nhiều người, Thương Yến ôm eo cô, thời khắc chú ý người khác, không cho họ đụng vào cô.
Lúc vừa vào Đại học Nghi Thành, lúc cuối tuần không có tiết học, Kiều Nguyệt thích cùng đám Hàn Thiến đi dạo phố, nên đối nơi này rất quen thuộc.
Cô dẫn Thương Yến đến đường đi bộ bên kia, ở đây càng nhiều người.
Mày Thương Yến nhăn rất chặt, anh đi theo sau Kiều Nguyệt, thẳng đến khi cô dừng trước một cửa hàng, anh mới dừng lại.
Bên tai đều là tiếng mọi người trả giá, cực kì ồn.
Anh sửng sốt một lúc, nghe cô gái nhỏ nói: "200 quá đắt rồi."
Đắt?
Thương Yến trầm mặc không nói. 200 đồng một cái áo, có thể mặc được sao? Chẳng lẽ thẻ anh đưa cô, bên trong không có tiền?
Anh cúi đầu nhìn áo cô gái nhỏ đang cầm, là kiểu dáng ngày thường cô thích mặc.
Thương Yến duỗi tay sờ một chút. Vừa chạm vào liền biết là vải dệt rẻ tiền.
Làn da cô gái nhỏ mềm mại, mặc loại quần áo này lên người nhất định không thoải mái.
Thương Yến cúi đầu nhìn Kiều Nguyệt, thấy sắc mặt cô gái nhỏ ửng đỏ, thanh âm mềm mại cùng ông chủ cò kè mặc cả. Cuối cùng dùng 500 đồng mua 4 món quần áo giả rẻ.
Hai người đi dạo hai tiếng, trên tay Thương Yến đều là đồ Kiều Nguyệt mua. Anh nghiêng mặt, trong lòng có chút khó hiểu.
Cô gái nhỏ thoạt nhìn rất vui vẻ, gương mặt ửng đỏ, hai tròng mắt không giấu được sự sung sướng, anh không hiểu cô gái nhỏ vì cái gì mà hưng phấn đến vậy.
Đồ vật anh chuẩn bị cho cô, chất lượng đều tốt nhất. Quần áo trong tủ toàn bộ đều là anh kêu người thiết kế, nhưng cô gái nhỏ cũng không biểu hiện quá nhiều yêu thích.
"Mệt quá đi." Kiều Nguyệt đứng lại không muốn đi nữa, mắt trông mong nhìn Thương Yến.
Thương Yến đem toàn bộ đồ chuyển sang tay phải, xoa xoa đầu cô, "Anh ôm em."
Kiều Nguyệt có chút ngại ngùng, cô nhìn bốn phía, cuối cùng vẫn lắc đầu, nhỏ giọng hừ: "Thôi, em tự đi."
Cô cúi đầu đi phía trước, cảm thấy chân thật nặng, nâng không nổi. Mới đi vài bước, thân thể cô đột nhiên bị ai đó bế lên.
Kiều Nguyệt theo phản xạ ôm cổ Thương Yến. Cô đỏ mặt nhìn người xung quanh, quả nhiên có người nhìn chằm chằm cô.
Mặt đỏ lên, Kiều Nguyệt lập tức chôn mặt vào cổ Thương Yến. không phải là cô yếu ớt, nhưng đi dạo lâu như vậy, cô rất mệt.
"Mệt mỏi?" Thương Yến không nhịn được, hôn một cái lên mặt cô.
Kiều Nguyệt bụm mặt đẩy anh, "Anh, anh sao lại hôn em?"
Cọ cọ mặt cô, ngữ khí Thương Yến hơi thấp: "Nguyệt Nguyệt, em quá đẹp, anh nhịn không được."
Kiều Nguyệt nhìn Thương Yến, thấy thích cùng si mê trong mắt anh, thân thể cô hơi nóng lên, trong lòng nảy lên một cổ ngọt ngào, "Hừ, dù đẹp anh cũng không được hôn."
Cô rất thích Thương Yến nhìn cô như vậy. Giống như trong mắt anh, cô thật sự là cô gái đẹp nhất.
Thấy anh còn muốn nói chuyện, Kiều Nguyệt vội la lên: "Anh không được nói chuyện." Cô túm quần áo Thương Yến, "Em mệt quá, về nhà đi, lần sau chúng ta lại đi dạo."
Mười phút sau, tài xế lái xe đến đây. Tài xế xuống xe, nhận lấy những túi đồ trong tay Thương Yến.
Khi ngồi vào trong xe, Kiều Nguyệt hoàn toàn ghé vào ngực Thương Yến, trong miệng vẫn luôn hừ nói: "Thật khó chịu."
Thương Yến cầm khăn giấy giúp cô lau mồ hôi trên trán, "Chỗ nào khó chịu?"
"Chân mỏi muốn chết." Kiều Nguyệt phồng mặt lên, nhẹ nhàng đạp cái chân, dạ dày cũng không quá thoải mái.
Thương Yến đem chân cô ôm vào ngực, nhẹ nhàng mát xa.
"Thương Yến." Anh mát xa quá thoải mái, Kiều Nguyệt híp mắt, mềm mại kêu tên anh.
Khi về đến nhà, Thương Yến cầm đồ Kiều Nguyệt mua, giúp cô thu dọn từng thứ một.
Anh nhìn thoáng qua túi quần áo, quyết định lát nữa kêu Hạ Trình tìm người dựa theo kiểu dáng tương đồng mà thiết kế cho cô gái nhỏ vài bộ.
Kiều Nguyệt ngồi trên giường, quơ quơ chân, dạ dày ngày càng khó chịu. Cô sờ sờ bụng mình, đột nhiên cảm thấy muốn nôn.
Thương Yến xoay người, chú ý động tác xoa bụng của cô gái nhỏ, thần sắc sửng sốt, giơ tay sờ bụng cô, "Bụng không thoải mái?"
"Không có." Kiều Nguyệt chột dạ phản bác, "Ay dà, anh mau đi làm việc đi. Em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."
Thương Yến ôm mặt cô, phát hiện môi cô có chút trắng bệch, sắc mặt anh âm trầm, "Không thoải mái vì sao còn cố chịu."
Dạ dày Kiều Nguyệt bắt đầu quặn lên, cô bắt lấy tay Thương Yến, nhìn sắc mặt âm trầm của anh, ấp úng nói: "Em, em không có không thoải mái."
Lửa giận trong lòng tăng lên, nhìn vẻ mặt thống khổ của cô, trong lòng Thương Yến cũng luống cuống.
Anh bế Kiều Nguyệt lên, sắc mặt hoảng loạn: "Anh đưa em đi bệnh viện."
...
Khi nằm trên giường bệnh, Kiều Nguyệt vẫn thấy bụng quặn đau. Trán cô đổ mồ hôi lạnh, đau đến chảy nước mắt, đáng thương nhìn về phía Thương Yến đang lạnh mặt đứng bên giường, thanh âm phát run: "Thương, Thương Yến, em vẫn rất khó chịu, em sắp chết rồi sao?"
Sắc mặt bác sĩ nhu hòa cùng Thương Yến nói xong bệnh tình Kiều Nguyệt, nghe lời Kiều Nguyệt, cười cười, nhìn cô nói: "Khụ, không có gì nghiêm trọng, tiêm xong lại uống thuốc là có thể xuất viện rồi."
Sau khi nhân viên y tế rời đi, Kiều Nguyệt đỏ mặt, cảm thấy thật mất mặt.
Thương Yến vẫn luôn trầm khuôn mặt, nhìn chằm chằm môi cô gái nhỏ vẫn tái nhợt, đầu quả tim anh phiếm đau.
Chịu đựng xúc động muốn dỗ cô, Thương Yến lạnh giọng giáo huấn: "Về sau còn dám gạt anh thân thể không thoải mái nữa không? Những thứ kia không sạch sẽ, em không nghe, một hai phải ăn."
Sắc mặt anh lạnh nhạt, thanh âm cứng rắn lạnh băng, cả người nhìn qua lạnh lùng, cùng bộ dáng bình thường dỗ dành cô không hề giống nhau.
Dạ dày Kiều Nguyệt vẫn không thoải mái, còn vừa mất mặt trước nhiều người như vậy, hiện tại lại bị Thương Yến lạnh mặt răn dạy, trong lòng cô ủy khuất vô cùng, hốc mắt nóng lên, nước mắt "xoạch, xoạch" chảy xuống.
Cô gái nhỏ vừa khóc, khuôn mặt đang căng chặt của Thương Yến liền thay đổi. Anh ngồi bên mép giường, tay đặt lên bụng cô xoa, mặt đầy đau lòng, thanh âm đều khàn: "Nguyệt Nguyệt, rất đau sao?"
Kiều Nguyệt thấy thái độ anh hòa hoãn xuống, hít hít mũi, mang theo khóc nức nở rầu rĩ nói: "Anh quá đáng ghét, em đều thảm vậy rồi anh còn hung dữ giáo huấn em, hỗn đản."
Cô gái nhỏ mang theo nức nở thanh, đáng thương đến mức khiến người đau lòng.
Thương Yến cúi đầu hôn lên nước mắt trên mặt cô, tay vẫn luôn giúp cô xoa bụng, nhỏ giọng dỗ cô: "Nguyệt Nguyệt, đừng khóc, đều do anh không tốt."
***********************************************
Góc lảm nhảm của editor: Có thể lúc mọi người càng đọc sẽ càng cảm thấy nữ9 bánh bèo yếu đuối mong manh các kiểu, không hợp gu mọi người lắm. Nhưng điều này có thể hiểu được, nữ9 được bame yêu thương sủng mà lớn lên, tình đầu là thanh mai trúc mã dịu dàng cũng được sủng. Tiếp theo gặp nam9 mặc dù có chút nhạc đệm nhưng vẫn được sủng, còn là sủng nhất. Cho nên tính cách nữ9 có chút mềm yếu là bình thường, có chút bệnh công chúa. Bệnh công chúa ở đây không phải nói nữ9 chảnh hay xem mình là trung tâm vũ trụ, ở đây mình chỉ là nữ9 có tính cách nũng nịu, yếu ớt, đôi lúc hơi bướng bỉnh. Nhưng lúc mình đọc bộ này, mình lại nghĩ, đôi khi, bệnh công chúa là một loại may mắn. Do bạn được yêu thương, chăm sóc tỉ mỉ, lớn lên trong chiều chuộng của mọi người nên mới có bệnh công chúa. Cho nên, ở một góc độ nào đó, đây là sự may mắn. May mắn Kiều Nguyệt gặp được người như Thương Yến, một người yêu cô vô cùng, chiều cô sủng cô cực kì, và tất nhiên đây chỉ là ngôn tình 🤷‍♀️ Nếu bạn gặp được người như vậy ngoài đời, chúc mừng bạn, bạn thật may mắn. Tóm lại, có thể mọi người không thích tính cách nữ9 mềm yếu như vậy, nhưng mong mọi người hiểu là do cô được yêu thương chiều chuộng lớn lên, chưa gặp khó khăn trắc trở lớn trong cuộc đời lần nào nên có tính cách như vậy là rất hiển nhiên. Nếu bạn vẫn không thích thì có thể không đọc tiếp, nhưng đừng chửi rủa nhân vật nhé. Yêu mọi người ( ˘ ³˘)♥