Thiên Châu Biến

Chương 13b: Gậy ông đập lưng ông! (3-4)





Chu Duy Thanh rất kinh ngạc nhìn về phía Phong Vũ, không nghĩ tới vị thượng vị thể tông ở phía sau bảo hộ Hô Duyên Ngạo Bác lại vì hắn mà khuyên giải lão.
Hô Duyên Ngạo Bác chau mày, rồi đột nhiên, một đạo ngân quang nhàn nhạt hiện lên, thân thể hắn cứ như vậy trong hư không tiêu thất, không đợi Chu Duy Thanh giật mình, ngân quang lại lóe sáng, lão béo lần nữa hiện ra trước mặt hắn và Thượng Quan Băng Nhi. Trong tay cầm hai cái hộp gỗ đen bóng, phân biệt đưa cho Chu Duy Thanh và Thượng Quan Băng Nhi.
"Các ngươi trước tiên tới phòng bên cạnh ngưng hình đi đã. Hai cái này phân biệt là quyển trục ngưng hình Bá vương cung và Ngự phong ngoa. Ta còn muốn suy nghĩ thêm chút nữa. Phong Vũ lão nhân, ngươi dẫn đường cho bọn chúng đi."
Phong Vũ ha hả cười, nói: "Hai tên tiểu gia hỏa, đi theo ta." Nói xong, hướng bên ngoài bước đi.
Chu Duy Thanh cùng Thượng Quan Băng Nhi tiếp nhận hai hộp gỗ không quá nặng, đi theo hắn hướng ra phía bên ngoài. Thượng Quan Băng Nhi lúc này bàn tay nhỏ bé vẫn bị Chu Duy Thanh nắm lấy, nhưng nàng lại không có giãy ra. Nàng chỉ cảm thấy hết thảy giống như trong mơ. Vốn là đến một bộ quyển trục ngưng hình cũng mua không nổi, không ngờ kết cục hai người đồng thời đều có phần, lại là một phân tiền cũng không tốn.
Phong Vũ mang theo hai người theo dưới mái hiên đi đến phòng bên cạnh, mỉm cười nói: "Hai tên tiểu gia hỏa các ngươi không cần lưu luyến , mỗi người một phòng, để giành sức cho lúc ngưng hình."
Thượng Quan Băng Nhi lúc này mới tỉnh ngộ, vội vàng giãy ra khỏi tay Chu Duy Thanh, nhưng khuôn mặt đã là một mảnh đỏ bừng.
Chu Duy Thanh lưu luyến nói: "Lão bà, ngươi phải cẩn thận a."
Thượng Quan Băng Nhi hung hăng giẫm lên chân hắn một cái, lúc này mới quay đầu chạy vào một gian phòng phía trước. Đến sau khi đóng cửa phòng lại, nàng mới rốt cuộc nhịn không được, khuôn mặt tuyệt mỹ hoan hỉ cười tươi như hoa, gắt gao ôm hộp gỗ vào trong lòng ngực. Cùng so sánh với Vô Thanh Truy Tung Tiễn, Ngự Phong Ngoa này có thể khảm được Ý châu không biết mạnh hơn bao nhiêu lần. Cho nên, dù bị Chu Duy Thanh liên tục gọi là lão bà, nàng cũng không oán hận chút nào.

Thấy Thượng Quan Băng Nhi đi rồi, Phong Vũ quay lại nhìn Chu Duy Thanh mỉm cười, nói: "Còn nhỏ tuổi như vậy mà đã biết nắm bắt cơ hội, tiểu gia hỏa, ngươi rất có tiền đồ."
Chu Duy Thanh lại thể hiện chiêu bài cười hàm hậu, "Tiền bối quá khen, vừa rồi còn phải đa tạ tiền bối đã nói giúp cho."
Phong Vũ ha ha cười, nói: "Không có gì, ta không thuận mắt Hô Duyên lão nhân cũng không phải ngày một ngày hai. Nếu không phải có lời hứa lúc trước, ta cũng không muốn ở với tên vắt cổ chày ra nước ấy đâu. Ngươi là lần đầu tiên tiến hành ngưng hình Thể châu. Vào đây, ta dạy ngươi nên sử dụng quyển trục ngưng hình như thế nào."
Chu Duy Thanh đi theo Phong Vũ đi vào phòng, cùng căn phòng lúc nãy nói chuyện bất đồng, trong phòng này cái gì cũng đều không có, trống không một mảnh.
Phong Vũ nói: "Không có biện pháp, Hô Duyên lão nhân rất keo kiệt. Đành ngồi dưới đất vậy."
Chu Duy Thanh theo lời ngồi dưới đất, Phong Vũ cũng tại hắn đối diện ngồi xuống, tiếp nhận hộp gỗ trong tay hắn.
Mở nắp hộp, Chu Duy Thanh kinh ngạc phát hiện, cái gọi là ngưng hình quyển trục cũng không phải là một cái, mà là một tập thật dày, trên mặt giấy mở ra có rất nhiều hoa văn cực kỳ phức tạp, mơ hồ có thể nhìn ra, mấy cái hoa văn này cùng với hình Bá vương cung trong phòng kia có vài phần giống nhau.
"Nhiều như vậy sao!" Chu Duy Thanh kinh ngạc nói.
Phong Vũ trả lời: "Khi nãy ngươi không phải nghe Hô Duyên lão nhân nói sao, lấy tiêu chuẩn cấp đại sư của hắn, tỷ lệ quyển trục ngưng hình thành công cũng chỉ có một phần trăm mà thôi. Kỳ thật, tiêu chuẩn trọng yếu nhất của cấp đại sư chính là, trong một trăm tờ quyển trục ngưng hình nhất định phải thành công một lần. Ngưng hình sư cấp càng thấp thì tỉ lệ ngưng hình thành công càng thấp. Ngưng hình sư tuy rằng kiếm được rất nhiều tiền, nhưng tu luyện rất khó, cho dù Ý châu có không gian thuộc tính, cũng cần vô số khổ công. Ngưng hình sư tỉ lệ thấp lại rất ít có khách tìm tới, cho nên số lượng mới có thể ít như vậy."
Vừa nói, hắn đã cầm lấy tờ quyển trục ngưng hình trên cùng đưa tới tay Chu Duy Thanh.
Chu Duy Thanh lúc này mới có thể cẩn thận xem xét, tờ quyển trục ngưng hình này tựa hồ là một loại da thuộc đặc thù làm chất liệu cơ sở, hoa văn mặt trên bức tranh thường xuyên thay đổi, không ngờ giống như vật sống, tuy rằng hắn hiện tại chỉ có một khỏa bản mạng châu, nhưng vẫn có thể rõ ràng cảm giác được bên trong quyển trục da ẩn chứa dao động năng lượng đặc thù.
"Thể châu ngưng hình một ngày chỉ có thể thử một lần, lúc tiến hành sẽ tiêu hao hơn một nửa Thiên lực của ngươi, nói trước để ngươi không cần phải kinh hoảng. Ngươi bây giờ thúc dục Thiên lực vào bên trong Thể châu, sau đó tay phải đặt tại phía trên quyển trục chú ý cảm thụ. Cái gì cũng không cần làm, Thể châu của ngươi dưới Thiên lực thúc dục tự nhiên sẽ cùng quyển trục ngưng hình sinh ra câu thông."
"Cám ơn tiền bối." Chu Duy Thanh tuy rằng tính tình quái dị nhưng cũng không phải người không biết tốt xấu, vị thượng vị Thể tông ôn hòa dễ gần này hắn cực kì có hảo cảm.
Ý niệm dẫn Thiên lực từ đan điền chạy về lòng bàn tay, luồng khí xoáy tại huyệt Kiên Tỉnh lúc này gia tốc, khí xoáy tại huyệt Thái Uyên xuất ra Băng chủng Phỉ Thúy Thể châu, dưới Thiên lực rót vào nhất thời phóng xuất ra một tầng băng vụ mênh mông, lực lượng mãnh liệt khoảnh khắc quét khắp toàn thân. Chu Duy Thanh không dám chậm trễ, dùng tay trái kéo tay áo bên phải, bàn tay phải ấn lên quyển trục.
Nhìn thấy Băng Chủng Phỉ Thúy Thể châu tình thuần của Chu Duy Thanh, Phong Vũ trong mắt không khỏi toát ra một tia hâm mộ.
Khoảnh khắc bàn tay và quyển trục tiếp xúc cùng một chỗ, Chu Duy Thanh chỉ cảm thấy một cỗ hấp lực khổng lồ chợt từ chỗ ngưng hình quyển trục kia truyền đến, trong cơ thể hắn Thiên lực tức khắc giống như ngàn vạn con ngựa chồm lên trút xuống mà thoát ra. Tất cả hoa văn trên ngưng hình quyển trục khoảnh khắc sáng lên, lưu quang tràn đầy màu sắc, một loại cảm giác đặc thù kỳ dị truyền khắp toàn thân Chu Duy Thanh. Phảng phất có một cỗ lực lượng đặc thù ở bên trong thôn phệ Thiên lực như rút cạn toàn thân hắn.

Ngưng hình quyển trục tại ngay sau đó liền biến mất, hóa thành một đạo lưu quang xoay quanh cổ tay phải Chu Duy Thanh, trong đầu Chu Duy Thanh nhất thời xuất hiện ảo ảnh một thanh trường cung, cùng với bức tranh trên bàn lúc trước giống nhau như đúc, lệ khí mãnh liệt tỏa ra, liền hướng về phía Băng chủng Phỉ Thúy Thể châu duy nhất trên tay phải hắn bay nhanh tới.
Thiên châu sư Ý Thể song châu từ trước đến nay là cùng tiến cùng lui , bên này khi Thể châu được xuất ra, Biến thạch Miêu Nhãn Ý châu đã ở ống tay áo bên kia xuất hiện . Khiến Chu Duy Thanh giật mình chính là, vốn là luân bàn sáu màu, sau khi hắn bắt đầu Thể châu ngưng hình, không ngờ rất nhanh luân bàn liền chuyển đến khu vực màu đen và xám hai màu không ngừng luân phiên lóe ra, tự động hấp thụ Thiên lực trong cơ thể hắn, nhất thời khiến tốc độ tiêu hao Thiên lực của Chu Duy Thanh gia tăng trên diện rộng.
----------------------------***---------------------------
Chu Duy Thanh hoảng sợ, đây là chuyện gì? Nhưng bất luận như thế nào, hiện tại hắn cũng không thể ngăn cản được hết thảy đang xảy ra.
Ước chừng sau ba giây, lục sắc luân bàn xuất hiện trong mắt Chu Duy Thanh, khu vực màu đen đại biểu cho Hắc ám thuộc tính và khu vực màu xám đại biểu cho Tà ác thuộc tính không ngờ tự dung hợp lại một chỗ, Chu Duy Thanh chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đột nhiên trào ra một loại cảm giác cực kỳ kỳ lạ, hắc hổ kì lạ lưng mang hai cánh lại hiện ra trong óc hắn, lúc này đây, miệng nó mở to ra như một cái chậu máu, tựa hồ như muốn thôn thệ cái gì đó.
Chu Duy Thanh không nghĩ tới chính là, giờ khắc này, bắt đầu từ vai phải hắn lan ra tràn ngập những ma văn màu xám đen, chỉ trong khoảnh khắc đã tràn tới cổ tay phải.
Ngay sau đó, cảm giác thôn phệ Thiên lực của ngưng hình quyển trục lúc nãy khoảnh khắc biến mất, ngược lại, Chu Duy Thanh cảm giác được khí xoáy trong huyệt Thái Uyên nơi cổ tay phảng phất như hóa thành một cái miệng thôn phệ to lớn đang chậm rãi mở ra, quyển trục ngưng hình Thể châu tức khắc biến thành quang mang rồi bị hút vào.
Bởi vì có ánh sáng chói lòa trên quyển trục ngưng hình che dấu, Phong Vũ không nhìn thấy ma văn màu xám đem trên cổ tay Chu Duy Thanh, nhưng hắn lại rõ ràng có thể thấy được quyển trục ngưng hình biến thành quang mang bị Thể châu của Chu Duy Thanh hút vào. Liền giật mình há miệng to hết cỡ.
Một cảm giác khó tả khoảnh khắc hiện ra trong lòng Chu Duy Thanh, quang ảnh luân bàn trong mắt hắn ngay sau khi huyệt Thái Uyên thôn phệ năng lượng ngưng hình quyển trục đã khôi phục lại thành sáu khu vực như bình thường. Chu Duy Thanh chỉ cảm thấy khỏa Thể châu trên cổ tay phải kia dường như trở thành vật sống, cảm giác tâm huyết tương liên và cảm giác như đầy tràn lực lượng khiến cho hắn tinh thần cũng trở nên phấn khởi đến cực điểm.
Một tiếng rên khẽ từ miệng Chu Duy Thanh vang lên, Thiên lực còn không đến một phần ba trong cơ thể được rót ra toàn bộ, nhập vào bên trong khỏa Băng chủng Phỉ Thúy Thể châu trên cổ tay phải, nhất thời, một cổ lệ khí đậm đặc từ cổ tay hắn như phun ra, khỏa Thể châu kia liền thoát ly cổ tay rơi vào trong lòng bàn tay hắn.
Sau khi bàn tay Chu Duy Thanh nắm lấy viên Thể châu kia, nhất thời, hai vầng sáng màu nhũ bạch đồng thời từ phía trên và phía dưới bàn tay hắn hai hướng chui ra, giây lát đã hóa thành một cây trường cung không dây dài đến một thước năm nằm trong lòng bàn tay hắn.
Cùng so sánh với hình ảnh trên bàn lúc trước, cây trường cung này càng mạnh mẽ động lòng hơn, toàn thân trong suốt óng ánh giống như được tạo thành từ Băng chủng Phỉ Thúy, trên mặt tản ra băng vụ nhàn nhạt lấp lóa, rãnh cung (chỗ cong giữa cung ấy, ko biết gọi là cái gì nữa, chỗ đặt tên vào thì phải) hình giọt nước tựa như một con mãnh thú há mồm muốn cắn người tản ra khí tức hung hãn bá đạo.
Chu Duy Thanh tay nắm Bá vương cung nhảy phốc dậy, một cảm giác tương liên như cánh tay được nối dài ra làm hắn ngay lập tức yêu thích cây trường cung này. Mặc dù hắn lúc trước có ý muốn ngưng hình Huyền quy thuẫn, thế nhưng sau khi hắn đã chân chính ngưng hình thành công Bá vương cung, trong lòng hắn lại tràn ngập cảm giác thỏa mãn vô tận.
"Tiền bối, cung này sao không có dây?" Chu Duy Thanh ngắm nhìn bá vương cung, nghi hoặc hỏi.
Phong Vũ ngơ ngác nói: "Ngươi cần phải tiếp tục rót thiên lực vào, như ngươi mới vừa tu luyện bước vào thiên lực tầng thứ tư, ít nhất cần một nửa thiên lực mới có thể dẫn động toàn bộ cây cung này, dây cung bây giờ cần ngươi rót thêm thiên lực mới có thể thành hình."
Chu Duy Thanh giật mình nói: "Thì ra là thế, là Thiên lực của ta không đủ nên mới không xuất hiện dây cung. Quên đi, lần sau thử lại sẽ ổn." Hắn đem Thiên lực thu về, Bá vương cung lặng yên biến mất, hóa trở lại thành khỏa Băng chủng Phỉ Thúy Thể châu xoay quanh cổ tay hắn, chỉ có điều hiện tại viên Thể châu này quang mang đã ảm đạm đi rất nhiều, bởi vì Chu Duy Thanh đã không còn nhiều Thiên lực để có thể duy trì .

"Thể châu ngưng hình này cũng chẳng có gì khó khăn !! Chỉ cần một lần đã thành công." Chu Duy Thanh hài lòng đem Thể châu thu hồi vào trong cơ thể.
"Tiểu gia hỏa, ngươi thật sự không phải là người a ?!" Phong Vũ lúc này hình như mới thở dài một hơi, gắt gao nhìn chăm chú Chu Duy Thanh, vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Chu Duy Thanh cũng mở to hai mắt nhìn, "Tiền bối, sao ngài lại mắng ta?"
Phong Vũ cười khổ nói: "Ta không phải đang mắng ngươi, mà là đang khen ngươi. Thể châu ngưng hình dễ dàng? Cho dù ta hiện tại đã ngưng hình toàn bộ cửu châu, cũng chưa bao giờ cảm thấy Thể châu ngưng hình dễ dàng. Tiểu lão bà của ngươi sở dĩ mang ngươi tìm đến Hô Duyên lão nhân, chính là bởi vì ngưng hình quyển trục do Ngưng hình sư cấp đại sư chế tạo ra tuy rằng giá cả đắt đỏ, nhưng nhất định có thể thành công. Nhưng cho dù là như vậy, cũng phải có một trăm tờ mới có thể bảo đảm. Ta còn chưa có bao giờ thấy qua kẻ nào giống ngươi ngay tờ quyển trục ngưng hình đầu tiên có thể hoàn thành Thể châu ngưng hình, hơn nữa lại là dưới tình huống ngay tại lần đầu tiên sử dụng ngưng hình quyển trục. Chuyện này thực sự đã hoàn toàn vượt qua phạm trù nhận thức về Thể châu ngưng hình của ta."
Chu Duy Thanh trong lòng nổi sóng không thôi, hắn hiểu được, chính mình sở dĩ có thể thuận lợi thành công như vậy, chỉ sợ là cùng với việc Biến thạch Miêu Nhãn huyễn hóa ra hai khu vực màu đen và màu xám dung hợp có quan hệ trực tiếp. Hắn đương nhiên sẽ không ngờ nghệch đem bí mật này tiết lộ, cười hắc hắc, nói: "Ngài không phải nói rồi sao, quyển trục ngưng hình của Hô Duyên tiền bối xác xuất thành công là một phần trăm, mà một phần trăm này tự nhiên có thể là tờ thứ nhất cũng có thể là tờ cuối cùng còn lại trong rương. Việc này cũng không phải rất bình thường sao?"
Phong Vũ bất đắc dĩ tiếp: "Trên lý thuyết thì là vậy, nhưng mà, lấy kinh nghiệm sáu mươi năm tu luyện của ta còn chưa có gặp qua ai có thể ở thời điểm lần đầu tiên sử dụng ngưng hình quyển trục mà chỉ dùng tờ ngưng hình quyển trục đầu tiên đã thành công ."
"Sáu mươi năm? Tiền bối, ngài không phải bỡn cợt ta đấy chứ?" Chu Duy Thanh chấn động. Từ biểu hiện bên ngoài mà xem, bộ dáng Phong Vũ nhiều nhất cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi.
Phong Vũ ha hả cười, trả lời: "Tiểu gia hỏa, tuổi của ta thực tế chỉ ít hơn so với Hô Duyên lão nhân một tuổi mà thôi. Nếu không hắn sao lại gọi ta là Phong Vũ lão nhân chứ? Hắn năm nay bảy mươi lăm tuổi, ta bảy mươi bốn tuổi. Tương đối mà nói, ngang cấp nhau thì Thể châu sư đánh không lại Ý châu sư, nhưng Thể châu sư ưu điểm lớn nhất chính khả năng chống lại tuổi tác rất mạnh. Dù sao thì chúng ta được tăng phúc chính là thân thể, còn bọn họ lại có khả năng khống chế nguyên tố. Chẳng qua, chỉ cần trở thành Ngự châu sư, ít nhất cũng sẽ có một trăm năm mươi năm tuổi thọ. Còn các ngươi Thiên châu sư lại càng kinh khủng, mấy lão quái vật đã ngoài hai trăm tuổi kia có ai không phải là tồn tại có thể dậm chân một cái chấn động khắp tứ phương đâu? Con đường ngươi phải đi còn rất dài, rất lâu, cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa."
Chu Duy Thanh nghe vậy mừng rỡ, "Nguyên lai là Thiên châu sư có thể sống nhiều năm như vậy a, cái này thật sự là một vốn bốn lời. A, tiền bối, trong này còn thừa lại chín mươi chín tờ quyển trục cũng phải là của ta đúng không?"
Phong Vũ cầm hộp gỗ đưa cho Chu Duy Thanh, mỉm cười nói: "Tiểu gia hỏa, ngươi có biết vì cái gì ta đối với ngươi coi trọng không?"
"Vì cái gì?" Chu Duy Thanh thật cẩn thận tiếp lấy cái hòm gỗ, sau đó nhanh tay thu vào bên trong tay nải.
Phong Vũ nói: "Bởi vì ngươi không có giả làm quân tử. Chân tiểu nhân so với ngụy quân tử tốt hơn nhiều, huống chi ngươi tên hài tử này cũng không hẳn là tiểu nhân. Đương nhiên, ta cảm thấy rất kỳ quái, ngươi còn nhỏ tuổi, một thân vô sỉ này là học được của ai a."
Chu Duy Thanh trong đầu nhất thời hiện ra hình tượng một lão già có khuôn mặt đáng khinh, cũng không phải là lão cha hắn. Cười hắc hắc, trả lời: "Cái này không thể nói, không thể nói a."