Thiên Châu Biến

Chương 17-1: Hắc Ám Chi Xúc (1)





Chỉ tốn ngũ vạn kim tệ, Chu Duy Thanh liền hoàn thành chuyện tình vĩ đại mà người khác tốn năm trăm vạn kim tệ cũng không được. Hiện tại hắn là một gã hàng thật giá thật kỹ năng câu toàn nhất châu cấp bậc Thiên Châu Sư.
Hắc Ám Chi Xúc, sơ cấp, có thể tách ra thành mười hai chi Hắc Ám xúc tua, tản ra phạm vi bán kính hai mươi lăm thước xung quanh thân thể, ở bên trong phạm vi này, cãm giác của Chu Duy Thanh sẽ được Hắc Ám Chi Xúc tăng cường gấp ba. Cùng lúc đó, một khi hắn tuyển định mục tiêu mà mục tiêu lại bị Hắc Ám Chi Xúc tiếp xúc đến, như vậy, hắn có thể khống chế Hắc Ám Chi Xúc trong nháy mắt bắt dính mục tiêu hơn nữa phóng xuất ra cường đại một ngàn cân sức kéo. Chỉ cần mục tiêu trọng lượng không tới một ngàn cân hoặc là lực giãy dụa không đủ một ngàn cân, đều bị lập tức kéo đến Chu Duy Thanh trước mặt trong nháy mắt.
Đây là kỹ năng do Chu Duy Thanh thác ấn từ một con Chương Ngư khổng lồ màu đen, nghe nói, nếu là con này Tông Cấp Thiên Thú chính mình sử dụng, Hắc Ám Chi Xúc phạm vi công kích có thể đạt tới bán kính một ngàn thước, một khi chạm đến mục tiêu, có thể nháy mắt đem phong ấn hơn nữa dùng tới mười vạn cân lực lượng kéo về ăn thịt.
Chu Duy Thanh từ Thượng Quan Băng Nhi biết được Ý Châu kỹ năng sẽ cùng với Ý Châu số lượng gia tăng mà tự hành tiến hóa, Thiên Châu Sư Ý Châu kỹ năng tốc độ tiến hóa tốc độ nhanh hơn 2,5 lần so với bình thường Ý Châu Sư. Bởi vậy, nếu về sau tu vi của hắn có thể tăng lên tới trình độ nhất định, cái này kỹ năng Hắc Ám Chi Xúc uy lực tự nhiên cũng sẽ trở nên cực kỳ khủng bố. Tuyệt đối là Hắc Ám thuộc tính xúc tua cao cấp nhất kỹ năng.

Sau khi phóng ra Hắc Ám Chi Xúc, Chu Duy Thanh cũng không nóng nảy, phạm vi 25m bán kính không nhỏ , chỉ cần Tiêu Sắt tiến vào phạm vi này, hắn liền chắc chắn thắng lợi. So đấu tiễn pháp? Ngốc tử mới cùng với hắn so đấu tiễn pháp, nhìn bộ dáng tự tin của hắn là biết tiễn pháp của hắn tuyệt đối cao minh hơn mình nhiều. Bởi vì trước kia không thể tu luyện Thiên Lực, lúc nãy ở tân binh đại tái, Chu Duy Thanh đã phát huy sở học tiễn pháp của mình tới cực hạn, tiễn pháp cao thâm hơn nữa nếu không có Thiên Lực duy trì thì không thể luyện tập , hắn tự nhiên sẽ không biết.
Tiêu Sắt lúc này cũng rất kỳ quái, Chu Tiểu Béo như thế nào mà một chút động tĩnh đều không có, mình đã nói để đối phương xác định mục tiêu, cho dù hắn không trả lời mình, cũng phải bắn tên mới đúng a! Vừa nghĩ, hắn vừa thật cẩn thận tiến lên phía trước.
Sau lúc đầu ngắn ngủi đắc ý, Chu Duy Thanh cũng bắt đầu buồn bực , bởi vì hắn phát hiện Hắc Ám Chi Xúc kỹ năng mặc dù có thể phóng xuất ra , nhưng lại là phải liên tục tiêu hao Thiên Lực , tuy rằng bởi vì không có phát động tấn công nên tiêu hao tốc độ cũng không tính quá nhanh, nhưng với Thiên Tinh Lực chỉ có tứ trùng tu vi của hắn, thời gian có thể duy trì cũng không dài.
Làm sao bây giờ? Xem ra là không thể liên tục chờ đợi , nếu không chờ mình Thiên Lực hao hết, không chắc có thể thắng được hắn.
Nghĩ đến đây, Chu Duy Thanh thật cẩn thận từ trên cây trượt xuống, nhặt hòn đá ném về phía trước.
Hòn đá rớt vào lùm cây, nhất thời phát ra một tiếng vang nhỏ, nhưng khiến Chu Duy Thanh ngạc nhiên: Tiêu Sắt không có tiến tới.
Bên kia Tiêu Sắt khóe nhếch mép, tìm tòi trước khi hành động sao? Điểm ấy tiểu kỹ xảo cũng muốn lừa đến ta? Nhẹ nhàng nhảy lên, bắt lấy một cây nhánh cây leo lên đại thụ, lặng lẽ tiến gần tới nơi phát ra thanh âm. Muốn làm một gã cung tiễn thủ vĩ đại, bình tĩnh, trầm ổn, tựa hồ không thể thiếu.

Chu Duy Thanh kế này không thành lại nghĩ kế khác, dựa vào một cây đại thụ, đột nhiên kêu lên: "Ta ở chỗ này."
Lúc này Tiêu Sắt không có nửa phần do dự, một cây vũ tiễn cũng đã nhanh chóng bắn trúng phía trước cây đại thụ mà Chu Duy Thanh ẩn nấp, phát ra “phịch” một tiếng vang nhỏ, phải biết rằng, hắn dùng cũng là Tử Thần Cung, một mũi tên bắn ra mạnh đến nỗi làm gốc đại thụ này rung lên.
Chu Duy Thanh vừa định thay đổi vị trí thì hắn lại cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt từ Hắc Ám Chi Xúc, nhất thời không dám di động, chỉ nghe “sưu sưu” hai tiếng, hai cây vũ tiễn gần như là ở ngay sau khi mũi tên đầu tiên trúng thân cây bay tới.
Trời ạ, thật mạnh. Liên châu tiễn them vào song tề xạ, khó trách hắn tự tin như vậy.
Cái gọi là liên châu tiễn, chính là dùng cực nhanh tốc độ một mũi tên tiếp nối một mũi tên bắn ra, mà song tề xạ còn lại là một cung hai tiễn đồng thời bắn ra, đều là cao đẳng bắn cung kỹ năng, luyện tập đứng cực kỳ khó khăn. Nhất là song tề xạ, đồng thời bắn ra hai mũi tên còn phải chính xác, độ khó khăn có thể nghĩ.
Tiêu Sắt lúc này đang cách Chu Duy Thanh hơn một trăm năm mươi mã, một bên bắn tên, hắn đã nhảy xuống đại thụ, nhanh chóng ép tới Chu Duy Thanh, chỉ thấy tay phải của hắn cử động liên tục, lấy ra một cây lại một cây vũ tiễn không ngừng, lại như tia chớp dùng Tử Thần Cung bắn ra, hoàn toàn áp chế Chu Duy Thanh tại phía sau gốc đại thụ, làm hắn không thể thoát đi, mà Tiêu Sắt chính mình thì lại rất nhanh thay đổi vị trí, vừa tiến về phía trước, vừa đi sang bên cạnh bắn về phía Chu Duy Thanh.
Liên châu tiễn của Tiêu Sắt thật sự quá nhanh , cho dù là Chu Duy Thanh bằng vào Hắc Ám Chi Xúc gia tăng cảm giác, hắn cũng không nắm chắc có thể chánh diện đối mặt mà né được, dù sao, hơn một trăm mã khoảng cách cùng với kinh người tốc độ bắn ra củaTử Thần Cung, với tu vi hiện tại của hắn muốn thoát ra là quá khó khăn .

Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị kéo gần, chỉ một lát sau, đã rút ngắn còn tám mươi mã. Tiêu Sắt tiến đến càng lúc càng nhanh, Chu Duy Thanh chỉ có thể dựa vào cảm giác không ngừng di động xung quanh đại thụ, dùng đại thụ làm công sự che chắn cho mình.
Tiêu Sắt cười lạnh, ở hắn xem ra, trận này tỷ thí hắn đã thắng. Hắn còn có hơn hai mươi cái mũi tên, chỉ cần tiếp cận đến khoảng cách năm mươi mã, bằng vào tu vi lưỡng cấp Thiên Lực của hắn, đủ để bắn nát gốc đại thụ kia, đến lúc đó, đã không có công sự che chắn, xem tên Chu Tiểu Béo còn trốn thế nào. Cái này là một hồi toàn diện áp chế thắng lợi.
Nhưng là đúng lúc này, nấp phía sau gốc cây Chu Duy Thanh đột nhiên linh cơ vừa động, nghĩ đến, chính mình không chỉ là Thiên Châu Sư, còn là một gã Thiên Châu cung tiễn thủ a!
Nháy mắt thu hồi Hắc Ám Chi Xúc, Chu Duy Thanh thu hồi Tử Thần Cung, thuộc tính luân bàn như trước vẫn ở khu vực màu đen.
Tay phải nâng lên, tại bên trong lãnh đạm băng vụ, Phách Vương Cung nháy mắt mở rộng, xuất hiện trên tay hắn, cùng với Thiên Lực liên tục rót vào, tản ra lãnh đạm sương mù dây cung lặng yên xuất hiện. Chu Duy Thanh chuyển cung sang tay trái, ý niệm thúc dục Ý Châu, khỏa Biến Thạch Miêu Nhãn trên cổ tay hắn nhất thời động lên, lặng yên lăn một vòng rồi khảm vào Thiên Châu hố ở tay cầm Phách Vương Cung, nhất thời, toàn bộ Phách Vương Cung đều bị Biến Thạch Miêu Nhãn nhuộm đẫm lưu quang nhiều màu.