Thiên Châu Biến

Chương 22-1: Cùng Sinh Cùng Tử (1)





Tại Chu Duy Thanh dùng ý niệm thúc dục, Biến Thạch Miêu Ý Nhãn Châu lặng lẽ biến hóa, tiến nhập vào nơi tay kéo Phách Vương Cung, nhất thời, băng vụ bạch nhũ sắc của Trường cung trong nháy mắt liền biến thành màu lam chói lọi, thậm chí ngay cả dây cung cũng như vậy. Chu Duy Thanh chỉ cảm thấy toàn thân mình cảm giác tê rần, từng đạo lôi điện từ tay trái hắn không ngừng chạy vào thân cung rồi kéo dài ra hai bên.
“ Người nào?” Một tiếng quát từ phía dưới vang lên, ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập cách cái tháp canh không xa truyền đến.
Tuy bây giờ Chu Duy Thanh đang đứng trên cao, lại trong bóng đêm tự nhiên có thể che đậy cho thân thể của hắn. Nhưng giờ người khác có thể thấy hắn hết sức rõ ràng, lúc hắn thi triển ra ý thể dung hợp kỹ năng này trên Phách Vương Cung hiện lên ánh sáng rất chói mắt, không bị phát hiện mới là lạ.
Hắn dùng sức hít sâu một cái, Tứ đại tử huyệt mở ra điên cuồng vận chuyển, Thiên lực toàn diện phát ra, Dây cung chậm rãi được kéo ra, lấy Tinh Thần Mộc làm mũi tên, thái hợp kim sắc bén làm vũ tiễn, thế nhưng lúc này lại biến thành màu lam chói mắt.

Chu Duy Thanh chỉ cảm thấy thân thể chung quanh tựa hồ như sinh ra một cỗ hấp lực cường đại trong quá trình kéo dây cung, hấp dẫn toàn bộ Lôi thuộc tính trong không khí, hơi thở cuồng bạo tùy thời có thể nổ tung.
Phía dưới đám binh sĩ tuần tra đã lao đến, đáng tiếc, trong đó lại không có một Cung tiễn thủ nào, bọn họ chỉ có thể nhanh chóng leo lên cái tháp canh đó.
Bây giờ, Phách Vương Cung tựa như trăng tròn, cùng ánh sáng Tinh Nguyệt trên bầu trời hòa lẫn, Thượng Quan Băng Nhi từ đằng xa nhìn Chu Duy Thanh đứng sừng sững trên tháp canh, nàng tự nhiên cũng không nhàn rỗi, từng mũi tên mang theo lôi điện nhất nhất bay đến. Mặc dù khoảng cách xa gần năm trăm mã, nhưng binh lính của Khắc Lôi Tây đế quốc đang leo lên tháp cũng rơi xuống lả tả.
“ Đương, đương, đương…” Tiếng chiêng đồng báo hiệu chói tai vang lên khiến quân doanh Khắc Lôi Tây đế quốc trong nháy mắt trở nên hỗn loạn. Mấy vạn binh lính cũng chỉ vì sự xuất hiện của Chu Duy Thanh mà rối loạn.
Ngay tại một khắc này, một tiếng kêu to phảng phất như có thể câu hồn đoạt phách vang lên, trên bầu trời trong nháy mắt xuất hiện một tia chớp màu lam sáng trên trong đem tối tựa như một lưu tinh đang bay xuống, hướng thẳng đến quân doanh của binh lính Khắc Lôi Tây.
Chu Duy Thanh thậm chí không hề liếc mắt nhìn thành quả của mình, ngay lập tức liền bắn thêm ba mũi tên công kích bình thường, chia ra tấn công ba hướng của binh lính tuần tra chạy đến. Sau đó, chân phải nặng nề phát lực đạp mạnh tháp canh một cái, cả thân thể nghiêng bay ra.

Oanh-----
Một tiếng nổ vang lên, chính là của Tia chớp màu lam phát ra, mặc dù mục tiêu ở ngoài ngàn thước nhưng xạ tốc của Phách Vương Cung là quá nhanh.
Lúc tiếng nổ kịch liệt vang lên, Chu Duy Thanh ở ngoài hơn ngàn thước cùng nghe được tiếng nổ đinh tai nhức óc trong quân doanh. Nếu nhìn từ trời cao có thể thấy rõ ràng doanh trướng trong nháy mắt liền nổ tung, một vòng tròn quang mang màu lam trong không trung chậm rãi khuếch tán, ngọn lửa sưu sưu cháy lên, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.
Ngay sau đó, bốn tiếng nổ liên tiếp vang lên, trong đó là ba tiếng đến từ ba mũi tên mà Phách Vương Cung bắn ra. Chu Duy Thanh căn bản không có nhắm trúng, dù sao chỉ hướng đến địa phương tập trung nhiều người bắn. Phách Vương Cung bạo phá coi như là hiệu quả, dù không có thuộc tính Ý Châu tiến hành dung hợp, nhưng sức công phá cũng cực kỳ bá đạo, ba phía binh linh Khắc Lôi Tây liên tục kêu thảm thiết, mỗi mũi tên cũng đã khiến hơn mười người tử vong.
Về phía tiếng nổ cuối cùng, chính là cái tháp canh bị chân phải của Chu Duy Thanh bạo phát lực lượng phá hủy thành từng mảnh, nhờ đó hắn cũng tà tà bay ra ngoài.
Lúc này Thượng Quan Băng Nhi đã đứng ở phía xa, dây cung Tử Thần Cung không ngừng phát tiếng vù vù, Liên Châu Tiễn Pháp được nàng phát huy đến cực hạn, cơ hồ chỉ trong một lúc mà đã bắn ra hơn ba mươi tên, dựa vào lực lương một người để áp chế truy binh giúp Chu Duy Thanh.
“ Đi.” Vừa vọt đến nới Thượng Quan Băng Nhi đứng, hắn liền chào hỏi nàng một tiếng rồi cả hai người quay đầu bỏ chạy, toàn diện gia tốc mà cũng không hề ngoảng đầu lại.

Lúc này, hơn mười đạo thân ảnh từ Quân doanh Khắc Lôi Tây nhanh chóng đi ra, chỉ nghe một người phẫn nộ quát: “ kho lương thực bị đốt, Tiểu Dạ Dạ ngươi nhanh chóng tổ chức cứu hỏa, những người còn lại lập tức theo ta. Nhất định không thể để cho bọn họ chạy thoát.”
Hơn mười đạo thân ảnh nhảy ra này cầm đầu chính là Cửu hoàng Tử Khắc Lôi Tây đế quốc Bạch Cửu. Người nào bị lôi dậy từ trong mộng đẹp thì tâm tình cũng không tốt, lại càng không phải nói đến tỉnh dậy mà bị làm cho khiếp sợ. Doang trướng của hắn cách mục tiêu công phá của Chu Duy Thanh không xa, một tiếng nổ kinh hồn hù dọa hắn từ trong giấc mộng tỉnh dậy, lại càng làm cho hắn trực tiếp tiểu ra quần. Bạch Cửu giận đến sắc mặt trắng bệch, vừa đổi quần con sau liền chạy ra cùng đám Ngự Châu Sư truy đuổi không thôi.
“ Tiểu Béo, kỹ năng ngươi vừa sử dụng là cái gì? Tại sao gây ra động tĩnh lớn như vậy?” Thượng Quan Băng Nhi chạy hết tốc lực bên cạnh Chu Duy Thanh không nhịn được tò mò hỏi. Cho dù là đã ở xa hơn ngàn mã, vậy mà tiếng nổ vẫn dọa cho nàng nhảy dựng lên.
Chu Duy Thanh cười hắc hắc: “ Đệ nhất mai Ý Châu của ta đã thác ấn hoàn thành thuộc tính, mũi tên lần trước cứu ngươi có nhớ rõ không? Đó là kỹ năng Hắc Ám thuộc tính thác ấn, tên là Hắc Ám chi xúc, sử dụng Ý thể dung hợp kỹ năng phối hợp với Phách Vương Cung, uy lực ngươi cũng thấy đấy. Còn hôm nay là kỹ năng thác ấn công kích duy nhất của ta. Là từ một con Tông Thú thiên cấp ta không biết tên thác ấn xuống, hay là kỹ năng này thác ấn của một con Tông Thú thiên cấp thuộc tính biến dị. Tên nó là Chưởng Lôi Tâm Bạo, vốn là kỹ năng cận chiến, nhưng ta dung hợp vào Phách Vương Cung dĩ nhiên không giống lúc trước. Ngươi nghĩ xem, Chưởng Lôi Tâm Bạo tính chật hiệu quả là bạo phá, đặc tính là Lôi hệ, hơn nữa Phách Vương Cung của ta tính chất cũng là bạo phá, song trọng bạo phá, động tĩnh có thể không lớn ư? Đáng tiếc lấy Thiên lực của ta bây giờ, cho dù dùng kỹ năng gì dùng Ý thể dung hợp cũng chỉ có thể đánh ra một lần. Nếu không, đánh ra mấy lần nữa tuyệt đối cho bọn chúng gà bay chó sủa.”
Nghe lời Chu Duy Thanh nói…, Thượng Quan Băng Nhi âm thầm kinh hãi, nàng biết lấy tình huống hiện tại mà nói, nếu một chọi một thì Chu Duy Thanh tuyệt đối không phải là đối thủ của mình, dù sao thiên lực của hai người cũng có sự chênh lệch lớn, mình còn có nhiều hơn một đôi bản mạng châu tăng phúc. Nhưng là nếu sau này Thiên lực của hắn cường đại lên, có thể thừa nhận được hắn phóng thích nhiều loại thuộc tính kỹ năng, vậy thì thật là đáng sợ. Bằng vào lợi thế có nhiều thuộc tính, hắn căn bản không cần cùng người khác phối hợp, tự mình có thể phối hợp được.