Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 12




Chương 12


"Đây là nơi nào?" Tinh Chiếu chỉ ngón tay về cao lầu (nhà cao tầng) hỏi.


"Bẩm Công--tử, đó là lâu Nhàn Thoại. Nơi để dừng chân, ăn cơm, uống trà... hợp thành một nơi là lâu (tiệm, quán). Phần lớn văn nhân, nho tử, dân chúng đều tụ tập lại nói chuyện ở nơi 'Nhàn Thoại' này!" Ngân đi theo bên cạnh Tinh Chiếu nói.


"Nga!? Chúng ta vào thử đi!" Tinh Chiếu càng thêm hứng thú nói, cùng bốn vị tướng quân và Tiểu Liễu đi vào lâu Nhàn Thoại.


"Ây-Công tử, ngài muốn uống trà hay là dừng chân ăn cơm?" Vào chưa được bao lâu đã có một tên tiểu nhị (bồi bàn) vẻ mặt nịnh nọt tươi cười chạy tới đón.


"Công tử, người xem--" Xích cung kính nhìn về phía Tinh Chiếu đang đánh giá xung quanh.


"Uống trà đi!" Tinh Chiếu nói.


"Vậy, tiểu nhị, mang cho bọn ta hai ấm trà Thượng hạng nhất!" Ngân nói.


"Được được, mời các vị khách quan lên lầu!" Tiểu nhị vui cười hớn hở nói, làm tư thế mời, đưa sáu người lên lầu hai.


Ngồi xuống bên hai bàn trống, phóng tầm mắt ra bên ngoài, cảnh phố xá phồn hoa náo nhiệt đều thu hết vào mắt.


"Nơi này người thật nhiều!" Tinh Chiếu nhìn quanh bốn phía nói. Tuy từ ngoài nhìn vào lâu này dị thường hoa lệ (vô cùng lộng lẫy, rực rỡ), nhưng bên trong thư sinh, dân chúng ma y vải thô tùy ý đều có thể thấy được*, có thể thấy là nơi này giá cả cũng không cao cho lắm. Quan to quý nhân cũng có, nhưng lại giống như dân chúng bình thường, ở chỗ này không có khoa trương thể hiện.


[ Nói chung dân chúng bình thường các loại đều có]


"Lão bản (ông chủ) đứng sau lâu này là Hữu Thừa tướng đại nhân của đương triều. Hắn mở lâu này mục đích chính là để nghe ngóng tình hình dân chúng và những người ở quốc gia khác, tìm hiểu dân tình và thu thập tình báo. Cho nên nơi này thu phí cũng không cao lắm, mà các quan to quý nhân cũng không dám ở đây tự cao tự đại, nháo sự (kiếm chuyện để phá)!" Long giải thích, Tinh Chiếu hiểu ý, gật gật đầu.


"Khách quan, đây là trà của các vị!" Hai tiểu nhị tay bưng mâm khay nói, đặt ấm trà lên bàn, rót cho mỗi người một ly.


"Aiz, đầu năm nay, thật sự nhìn người không thể nhìn tướng mạo! Nhìn Trần Lượng bộ dạng bình thường, nhưng lại khác đa hắn một trời một vực!" Một bàn phía sau Tinh Chiếu nhỏ giọng nói, cách nói có vẻ ghê tởm.


"Đúng nha, đúng nha, cản trở quân vụ, gây phiền toái cho Lôi Thiếu tướng, thật đúng là chán sống mà aiz!" Một người khác tiếp lời.


"Nghe nói Tả Thừa tướng* đại nhân đang nghĩ cách làm cho con mình phục lại nguyên chức!"


[Vốn có hai thừa tướng, một Tả một Hữu- một trái một phải. Cũng không biết là hai vị này có làm việc khác gì nhau không nhưng nói chung là có hai người. Tả Thừa tướng là đa của Trần Lượng, còn Hữu Thừa tướng là lão bản]


"Sao có thể? Chưa nói tới hành vi phạm tội, Lôi Thiếu tướng hiện tại cũng là phò mã của Công chúa Tinh Chiếu, sao có thể dễ dàng để cho Trần Lượng phục lại nguyên chức quan chứ!?"


"Ngươi nói cũng có lý! Nhưng mà--"


"Nhưng nhị cái gì?


"Đợi tới khi Thiếu tướng rời thành Nhật Quang thì sao? Khi đó không phải là Tả Thừa tướng đứng trên thiên hạ sao!?" Tinh Chiếu nghe xong lời này, trực giác quanh thân chợt lạnh. Hắn nói vậy là có ý gì? Tại sao Chiến Vân phải rời đi?


"Đúng vậy nha! Xưa nay Lôi lão Nguyên soái không thích tranh giành nơi triều chính. Lần này Thiếu tướng đi, còn ai giúp trấn áp gian thần đây?!" Chén trà Tinh Chiếu đang bưng trên tay cũng theo đó mà rung động. Chiến Vân muốn đi đâu? Tự nhiên sinh ra dự cảm xấu.


Bốn vị tướng quân thính lực nhạy bén, tất nhiên là nghe thấy hết lời nói của hai người kia, nhưng chẳng ai dám hé răng, chột dạ cúi đầu. Tiểu Liễu cũng tỏ ra kinh ngạc.


"Lần này Nam Minh khí thế mãnh liệt, Thiếu tướng lại lần đầu xuất chinh, thật không biết có khi nào--"


"Ngậm cái mỏ quạ đen của ngươi lại! Thiếu tướng hồng phúc tề thiên (Phúc lớn ngập trời), sao có thể dễ dàng xảy ra chuyện gì được chứ?!"


"Các ngươi nói như vậy là có ý gì?" Tinh Chiếu rốt cuộc nhịn không được lên tiếng hỏi. Đột nhiên một nam tử tuấn tú toàn thân bạch y vẻ mặt khó coi xuất hiên trước mặt hai người, khiến hai nam tử kia đều cả kinh.


"Ta-- Bọn ta chỉ là đang nói bậy--"


"Vừa rồi các ngươi nói đều là sự thật sao? Lần này là ai xuất chinh?!" Tinh Chiếu chất vấn, sắc mặt tái nhợt.


"Ta-- Bọn ta--"


"Công tử, người đừng kích động!" Lúc này, Ngân lên tiếng nói.


"Các ngươi cũng biết đúng không?" Tinh Chiếu quay đầu lại, sắc mặt tái nhợt hỏi bốn người đang chột dạ.


"Thần-- Chúng thần--" Bằng muốn nói lại thôi.


"Nói tất cả những chuyện quan vụ của Lôi Thiếu tướng mà các ngươi biết cho ta!" Thấy bốn người không có ý mở miệng, Tinh Chiếu lại nhìn về phía hai nam nhân kia, giờ phút này vô cùng tự nhiên mà thể hiện uy nghiêm, khiến cho hai nam tử kia tâm không khỏi sinh ra sợ hãi.


"Bọn ta biết-- biết cũng chỉ là nghe tin đồn!"


"Nghe nói Thiếu tướng chủ động xin đi giết giặc. Hoàng Thượng niệm tình Lôi lão Nguyên soái tuổi tác đã cao nên cũng đáp ứng. Lần này, Thiếu tướng đảm nhiệm chủ soái chỉ huy tác chiến ở tiền tuyến (chiến trường), Lôi Lão nguyên soái ở lại thủ thành Nhật Quang!"


"Nghe nói hầu hết mọi chuyện đã chuẩn bị thu xếp ổn thỏa, chỉ chờ mùa xuân tới, Thiếu tướng sẽ dẫn đoàn tướng sĩ cuối cùng tiến tới tiền tuyến!"


"Vậy-- Còn gì nữa không--?"


"Cám ơn các ngươi!" Tinh Chiếu sắc mặt tái nhợt nói, có chút cảm giác hoa mắt chóng mặt.


"Công tử, Công tử!" Tiểu Liễu lo lắng kêu lên.


"Tiểu Liễu, cho ta chút yên tĩnh!" Tinh Chiếu vô lực nói, thất thần quay về chỗ ngồi.