Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 6




Chương 6


Vẫn như mọi ngày ánh nắng chan hòa, thỉnh thoảng lại có một cơn gió nhẹ thổi qua, thoải mái dễ chịu, trên cây Ngô Đồng không biết khi nào lại xuất hiện hai ba con chim nhỏ, ríu rít líu lo không ngừng. Tinh Chiếu nằm trên xích đu, ngắm mấy con chim nhỏ. Từ lần gần nhất Chiến Vân trở về đến giờ đã hơn mười ngày, lễ vật lần đó là một đôi uyên ương bằng đá thạch anh. Đây chỉ là lễ vật bình thường, hay là Chiến Vân muốn ám chỉ điều gì với nàng?


"Tiểu Liễu, ngươi có biết dạo gần đây Trần Lượng ra sao rồi không?" Tinh Chiếu biếng nhác hỏi.


"Nghe nói là đã tỉnh, đang dần hồi phục!"


"Sao vậy, Công chúa lại nhớ tới người đó?" Tiểu Liễu hỏi.


"..." Tinh Chiếu không trả lời, ánh mắt vẫn nhìn chim chóc trên cây, không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì.


"Công chúa, tha thứ cho Tiểu Liễu lắm miệng, tốt nhất là người nên quên Trần đại nhân đi!" Tiểu Liễu lớn mật nói.


"Tại sao?" Tinh Chiếu tò mò dò hỏi, không nghĩ tới tiểu nha đầu này dám nói như vậy.


"Bởi vì hai người không thể nào ở cùng một chỗ! Cho dù Trần đại nhân toàn tâm toàn ý yêu người đi, nhưng còn phụ thân của Trần đại nhân thì sao? Ngài ấy sẽ không lợi dụng người để uy hiếp Hoàng Thượng chứ?"


"Hơn nữa, bây giờ người đã là thê tử của Thiếu tướng, đã trở thành sự thật! Hôn lễ của người được Hoàng Thượng chiêu cáo thiên hạ, cả nước cùng chúc phúc, trong thiên hạ không có ai không biết người giờ là thê tử của Lôi Thiếu tướng. Nếu lúc này người dây dưa gì với Trần đại nhân thì không chỉ có mỗi mình người bị bất lợi, mà còn ảnh hưởng tới Lôi Thiếu tướng."


"Vả lại, tuy Thiếu tướng bận việc quân vụ, rất ít khi về nhà, nhưng trong lòng ngài ấy vẫn luôn có người, mỗi lần trở về đều đưa cho người lễ vật toàn là trân châu dị bảo. Nếu không để tâm, khó có thể tìm được những báu vật như vậy. Thiếu tướng đối tốt với người như thế, người nhẫn tâm phụ ngài ấy sao?"


"Ngoài ra, người cùng Trần đại nhân đã là chuyện quá khứ, dù cho người cố gắng cỡ nào cũng không thể có kết quả, vậy sao không buông tay ra, nắm chắc lấy hạnh phúc trước mắt chứ?" Nghe xong lời nói của Tiểu Liễu, Tinh Chiếu không khỏi hơi nở nụ cười, tiểu nha đầu giỏi, lời nói này thật là...


"Tiểu Liễu, chuẩn bị xe, chúng ta tới Trần phủ!" Tinh Chiếu nói, Tiểu Liễu cả kinh, vẫn không đổi ý sao?


"Công chúa—"


"Nếu đến lúc này còn chưa đặt dấu chấm hết cho chuyện giữa ta với Trần đại nhân, ngươi không cảm thấy như vậy ... sẽ khiến Chiến Vân thất vọng sao?" Tinh Chiếu vẻ mặt thoải mái, mỉm cười nói với Tiểu Liễu.


"Người so với nô tì còn dứt khoát hơn!" Tiểu Liễu sửng sốt, tùy ý than thở nói.


"Mau đi đi!" Tinh Chiếu nói, Tiễu Liễu chạy nhanh đi chuẩn bị xe ngựa.


Qua cuộc nói chuyện với Tiểu Liễu, trong lòng Tinh Chiếu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Thường nói 'ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê', nếu Tiểu Liễu đã cảm thấy như vậy thì cứ như vậy đi!


Nhờ Tiểu Liễu chuẩn bị trước mọi thứ, nhóm người Tinh Chiếu không làm kinh động tới bất kì ai mà đi thẳng vào cửa sau của Trần phủ, một hộ vệ cùng Tiễu Liễu theo Tinh Chiếu vào Trần phủ.


"Tiểu Liễu, Long, các ngươi ở đây chờ ta!" Tinh Chiếu phân phó xong, tự mình đi vào phòng của Trần Lượng.


"Lượng!" Tinh Chiếu nhẹ giọng gọi người trên giường.


"Tinh Chiếu— Tinh Chiếu— Thật là nàng— Tinh Chiếu—" Vừa nhìn thấy Tinh Chiếu, Trần lượng liền cao hứng như hài tử, cựa quậy muốn ngồi dậy, bắt lấy hai tay Tinh Chiếu.


"Lượng, ngươi đừng kích động, nằm xuống!" Tinh Chiếu nói, đỡ Trần Lượng nằm xuống. Trần Lượng nghe lời nằm xuống, mắt không chớp nhìn chằm chằm nàng. Tinh Chiếu bất động thanh sắc (mặt không đổi) rút tay rời khỏi tay của Trần Lượng.


"Lượng, thế nào rồi?" Tinh Chiếu ôn nhu hỏi.


"Khá hơn nhiều, vài ngày nữa là có thể xuống giường!" Trần Lượng không mảy may phát hiện ra sự khác thường của Tinh Chiếu, kích động nói.


"Thực xin lỗi, hại ngươi bị thương nặng như vậy, còn— còn bị cách chức—" Tinh Chiếu áy náy nói.


"Tinh Chiếu nàng không cần phải xin lỗi, tất cả đều tại Lôi Chiến Vân, chờ ta khỏe lại, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng ta!" Trần Lượng hào khí ngất trời(khí phách ngập trời) nói.


 "Lượng, dừng ở đây đi! Ta sẽ nghĩ cách phục nguyên chức lại cho ngươi, nhưng không được trêu chọc Chiến Vân. Ngươi hẳn đã biết, nàng đã là phu quân của ta!" Tinh Chiếu nói.


"Ta sẽ không bỏ qua đơn giản như vậy, Tinh Chiếu, nàng sao có thể cam chịu dễ dàng như vậy? Cùng một chỗ với người mình không thương, nàng sẽ hạnh phúc được sao?" Trần Lượng nói.


"Thực xin lỗi, Lượng, quên ta đi!"


"Tinh Chiếu, ý nàng là gì?"


"Chúng ta kết thúc rồi! Sau này nếu còn quan hệ gì, thì ngươi chỉ là ngươi Trần Lượng, ta làm Lôi phu nhân của ta!"


"Tinh Chiếu— không thể nào như vậy— có phải là— có phải là Lôi Chiến Vân— nàng ta uy hiếp nàng— nàng không thể nào— " Trần Lượng hét lên như người điên.


"Trần Lượng!" Nghe Tinh Chiếu hô, Trần Lượng mới chịu ngừng lại.


"Ngươi yêu ta thật sao? Không phải 'thích' mà là 'yêu'?" Tinh Chiếu hỏi.


"Ta yêu nàng, Tinh Chiếu!" Trần Lượng nhìn Tinh Chiếu bi thương nói.


"Nhưng ta không biết có thật là ta yêu ngươi?" Lời nói của Tinh Chiếu khiến Trần Lượng cả kinh, đây là ý gì?


"Ta đã cho là ta yêu ngươi, nhưng khi gặp Chiến Vân, ta lại đối với Chiến Vân động tâm. Những cảm xúc mãnh liệt mà phức tạp đó ta cũng chưa từng có khi ở cạnh ngươi. Nếu như nói đó là yêu, vậy khi ta ở cạnh người thì có thể tính là gì?" Tinh Chiếu cúi đầu nói.


"Tinh Chiếu—" Trần Lượng bất khả tư nghị (không thể nói gì) nhìn Tinh Chiếu.


"Lượng, coi như ta di tình biệt luyến (thay lòng đổi dạ) đi, chúng ta chấm dứt tại đây!" Tinh Chiếu nói xong bắt đầu đi về phía cửa, Trần Lượng vẫn chưa thể tiếp thu, nằm tại chỗ.


"Trần Lượng, Lôi Chiến Vân là người yêu của ta, nếu ai khiến nàng gặp chuyện không hay, ta tuyệt đối không tha cho kẻ đó, ngươi bảo trọng!" Khi đi tới cửa, Tinh Chiếu dừng chân, lạnh lùng nói, hàm ý cảnh cáo.


"Công chúa!" Tinh Chiếu vừa ra tới, Tiểu Liễu liền chạy tới đón, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tinh Chiếu khiến Tiểu Liễu lo sợ.


"Phu nhân, người không sao chứ?" Long cũng khẩn trương hỏi.


"Không sao, chúng ta đi thôi!" Tinh Chiếu nói, tiếp tục rời khỏi Trần phủ.


Ngồi trên xe ngựa, Tinh Chiếu mệt mỏi nhắm hai mắt lại, thì ra nói lời chia tay cũng mệt tới vậy!