Thiên Đường Kinh Khủng (Kinh Hãi Thiên Đường)

Chương 172: Ta bỉ ổi (4)




Câu chuyện ma quỷ xuất hiện trong chương này là cải biên từ truyện ngắn "Thi Thể Treo Cổ" của Yumeno Kyūsaku, nếu như có tương đồng thì cũng không phải trùng hợp.

......

"Cuối cùng nữ nhân kia rơi vào vũng nước phải không?" Lúc này bóng đen bỗng cắt đứt lời Phong Bất Giác, hỏi một câu như vậy.

"Cáp? Ngươi rõ ràng đã nghe qua?" Phong Bất Giác nói.

"Ta muốn nghe một câu chuyện có thể hù được ta, mà không phải truyện cười." Bóng đen trả lời.

"Ân..." Phong Bất Giác thở dài một hơi: "Ta đây đổi một cái khác." Loại câu chuyện này trong đầu hắn có rất nhiều, để cho hắn kể ra 180 cái cũng không có vấn đề gì, "Muốn dọa người đúng không..." Trong lòng của hắn lại đang thì thầm: Bất quá lại nói, thằng này chính mình rõ ràng chính là ma quỷ, lại muốn ta kể chuyện ma quỷ cho hắn, cái này không khỏi quá buồn cười rồi...

Lúc này Phong Bất Giác dường như chuẩn bị kể chuyện một cách nghiêm túc, câu chuyện càng ngắn càng tốt, hơn nữa phải khinh dị. Dưới tình huống độ dài có hạn, thuần túy dùng lực lượng ngôn ngữ để làm cho người khác cảm thấy sợ hãi, kỳ thật vẫn là có phần khó khăn đấy.

"Ngày đó, ta ngồi ở trên ghế dài trong công viên." Phong Bất Giác bỗng nhiên giống như người bị tinh thần phân liệt, đổi lại một loại thần sắc rất quỷ dị, hơn nữa dùng ngôi thứ nhất bắt đầu giảng thuật: "Trước mắt của ta có một suối phun, ta nhìn cột nước phun lên trên cao, lại rơi xuống... Trời quang lúc chạng vạng tối làm cho người ta cảm thấy một chút hàn ý."

Bóng đen kia không nói một lời mà bắt đầu nghe Phong Bất Giác giảng thuật. Dùng góc độ của một người đứng ngoài xem mà nói, Giác Ca thật đúng là tương đối nhập thần, hắn dùng "ta" để tự xưng, cũng rất có sức thuyết phục.

"Ta một bên lắng nghe tiếng suối phun, một bên lật xem hai ba tờ báo chiều. Nhưng bất kể là tin tức của tòa soạn báo nào, đều không có tin tức ta chờ mong."

Phong Bất Giác thở ra một luồng khói trắng: "Ước chừng khoảng hai tuần trước, có một nữ hài phơi thây trong một gian phòng bỏ hoang ở vùng ngoại ô, thứ ta muốn tìm chính là tin tức về chuyện này." Khóe miệng của hắn hiện lên một tia mỉm cười quái đản, "Ta cùng cô bé này mến nhau cũng có một đoạn thời gian... Nhớ rõ ngày đó, cũng là một buổi chạng vạng tối, nàng đến hẹn hò cùng ta, búi tóc chải thành hình múi đào. Còn mặc đồng phục, váy ngắn... Dạng như vậy quá mức xinh đẹp rồi, cơ hồ khiến ta không thở nổi."

Phong Bất Giác nói đến chỗ này, lộ ra ánh mắt cuồng nhiệt, hô hấp cũng trở nên dồn dập, khóe miệng còn có chút bệnh trạng mà co quắp vài cái: "Vì vậy... Ta cơ hồ là theo bản năng, đem nàng dẫn tới vùng ngoại ô, trong một gian phòng bỏ hoang gần đường giao nhau X (khu vực giao nhau giữa đường sắt và đường cái), sau đó đã siết chết nữ hài thất kinh này rồi." Hắn dừng lại một chút, hai mắt trợn to đón nhận ánh mắt của bóng đen: "Việc này khiến cho ta cảm thấy như trút được gánh nặng... Nếu ta không làm như vậy, ta nhất định sẽ nổi điên đấy, a... Ha ha..." Hắn nở nụ cười vài tiếng, trong tiếng cười để lộ ra một loại tâm tình thỏa mãn, phảng phất còn đang nhấm nháp một khắc khoái cảm kia.

"Ta cởi thắt lưng của nàng xuống, đem nàng treo lên trên xà nhà, đem hiện trường ngụy trang thành thắt cổ tự sát." Phong Bất Giác tiếp tục nói: "Tuy sau đó ta như không có việc gì về nhà, nhưng từ sau ngày đó, ta mỗi đêm đều đi tới công viên này, mua hai ba tờ báo chiều khác nhau. Ngồi ở trên ghế dài lật xem..."

Phong Bất Giác cười lạnh một tiếng: " "Cô gái trẻ tuổi thắt cổ tự sát", ta kỳ vọng có thể chứng kiến tiêu đề tin tức như vậy xuất hiện." Hắn bỗng nhiên thò tay. Hướng về phía không khí bên người bắt một cái, tựa như chỗ ấy thực có đồ vật gì đó: "Bỗng nhiên, ta thấy được, trên mặt đất bên chân ta, có một tờ báo, đó là một tờ báo cũ bị người khác vứt đi, ở chính giữa đăng ba đoạn tiêu đề lớn. Những văn tự kia giống như dòng điện bắn vào tầm mắt của ta...

Thi thể không xác định danh tính trong gian phòng bỏ hoang.

Trong một gian phòng bỏ hoang gần đường giao nhau X, phát hiện một cỗ thi thể có thời gian tử vong ước chừng hai tuần.

Người chết là một nam nhân trẻ tuổi ăn mặc quần áo viên chức trong công ty."

Trên mặt Phong Bất Giác lúc này đã là một loại thần sắc đáng sợ giống như quỷ: "Ta nhặt tờ báo lên, giống như nổi điên mà chạy ra khỏi công viên, ma xui quỷ khiến mà đi vào đường giao nhau X, cũng đứng ở trước cửa căn phòng bỏ hoang kia.

Ta bối rối mà nhìn chung quanh, xác định xung quanh không có bất kỳ người nào mới mở cửa đi vào...

Trong phòng đưa tay không thấy được năm ngón, ta lục lọi một lát, cuối cùng đã tìm được xà nhà treo thi thể, đánh diêm lên quan sát..."

Phong Bất Giác dùng đèn pin chiếu vào mặt của mình, vươn mình về phía trước một chút: "Đai lưng rủ xuống trên xà nhà, chỗ ấy treo thi thể của ta. Đồng thời, một mảnh địa phương đen kịt đằng sau ta, truyền đến giọng của cô bé kia."

"Ah ha ha ha ha... Ngươi rốt cục đã quay về tìm ta..." Câu chuyện của Phong Bất Giác đến đây liền im bặt mà dừng.

Hắn dường như khoảng một giây sau liền thay đổi sắc mặt, khôi phục thần sắc bình thường: "Như thế nào?"

"Ách..." Cặp mắt phát ra tia sáng u lam của bóng đen kia, hào quang bỗng tối đi một chút: "Ta cảm thấy việc bản thân ngươi trước sau chuyển biến cực nhanh so với tình tiết câu chuyện còn đáng sợ hơn..."

"Ít nói nhảm!" Phong Bất Giác nói xong liền rút súng ra thêm một lần nữa: "Từ khi ta tiến vào đây đến bây giờ đã lãng phí bảy tám phút (tổng thời gian lúc này đã qua hai mươi sáu phút), nếu ngươi muốn để cho ta kể tiếp..." Nửa câu sau của hắn chính là, ngươi còn muốn nghe, liền nghe nghe tiếng súng vang lên a.

"Được rồi, ta dẫn ngươi tới nhà tù." Bóng đen kia không đợi Phong Bất Giác nói cho hết lời liền hồi đáp, hắn giơ lên một ngón tay, "Không cần phải suy nghĩ nhiều về những thứ ngươi chuẩn bị thấy, những thứ kia đều vô hại, cho nên không cần phải thử giãy dụa."

Những lời này của NPC xác thực rất tất yếu. Nếu là trước đó nó không bắt chuyện, Phong Bất Giác nhất định sẽ lập tức sẽ phát sinh tình huống kịch liệt phản kháng...

Một giây sau, đầu ngón tay của bóng đen sáng lên một tia sáng trắng, tia sáng dần dần hóa thành quang cầu, tiếp đó, vô số vật lý nhí cổ quái chui ra từ trong quang cầu kia. Những vật kia trông như trứng luộc bỏ vỏ, bất quá kích cỡ cùng hình dạng càng giống với ấu trùng côn trùng, loại ấu trùng trắng bệch mà lại đáng ghê tởm kia...

Số lượng của chúng càng ngày càng nhiều, như vòng xoáy du động ở giữa không trung, tuy là hành động thành đàn, nhưng từng con tựa hồ cũng có ý thức của mình. Những sinh vật nửa trong suốt, mềm mại màu ngà sữa này linh mẫn mà đuổi theo lẫn nhau, cắn nuốt lẫn nhau... Nhìn như lộn xộn, kì thực trong loạn lại có trật tự.

Phong Bất Giác cảm thấy giống như đang quan sát một giọt nước dưới kính hiển vi, bất quá hắn cũng không xem được bao lâu, tình huống ác liệt liền xảy ra, những vật kia từ giữa không trung bơi qua, vây quanh Phong Bất Giác chuyển thành vòng, càng ngày càng dày đặc, càng ngày càng nhanh chóng...

Chúng bắt đầu tiếp xúc thân thể Phong Bất Giác, nhúc nhích, tập kết... trên người hắn thẳng đến khi phủ đầy cả người, tai mắt mũi miệng toàn bộ đều bị che khuất.

Giữa lúc Phong Bất Giác cảm thấy tình huống có chút không khống chế được, hoài nghi mình có phải bị lừa rồi hay không. Hắn lại cảm thấy áp lực quanh thân buông lỏng, hàn ý biến mất. Con mắt tuy đóng chặt, nhưng đã có thể cảm giác được hoàn cảnh trước mắt sáng lên rồi.

Hắn mở mắt ra, liền thấy được...