Thiên Giới Bảo Bối Tổng Tài Đế Quốc Yêu Sâu Đậm

Chương 22: 22: Cô Cho Rằng Cô Có Thể Chạy Thoát Sao





Cô không thể người khác nhìn thấy mặt của mình.

Triệu Tư Ngữ khóe miệng mỉn cười, bình tĩnh tắt video trực tiếp ở hiện trường.

“Xin cô Lục yên tâm, cô có thể nhìn thấy họ, nhưng họ không nhìn thấy cô.

Hơn nữa căn cứ vào hợp đồng, cô không thể lộ ra quan hệ với Đế thiếu.

Vì vậy chúng tôi càng không thể để người khác nhìn thấy cô, điểm này cô yên tâm, chỉ là bây giờ trong lòng cô không có nghi ngờ rồi”.

Lục Thanh Uyển chỉ cảm thấy tim của bản thân sắp nổ rồi.

Người đàn ông đó thật sự là Đế thiếu.

Người cô gây phải lại là Đế thiếu.

“Không có”.

“Vậy thì tôi tạm thời xin cáo lui, mời cô nhẫn nại đợi ở đây”.

Sau khi Triệu Tư Ngữ nói xong, cung kính xin cáo lui.


Sau đó, Lục Thanh Uyển đợi ở trong phòng này cảm thấy mỗi phút, mỗi giây đều khó chịu.

Đợi bị “Kết án” và “Hành hình” mới là khó khăn nhất.

Nhưng đã bị dày vò cả đêm qua và cả ngày bôn ba và sợ hãi, cơ thể cô rốt cuộc vẫn là quá mệt mỏi rã rời.

Vì Lục Thanh Uyển đợi chờ đợi chờ đến ngủ quên, cả người nghiêng trên sô pha, chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng lúc đồng hồ kêu cũng là 6 giờ tôi, chưa đầy một phút, chỉ nghe thấy cửa phòng bị mở ra.

Lục Thanh Uyển bị nụ hôn đánh thức, bởi vì cô đã thở không ra hơi.

Vừa mở mắt ra, ánh mắt của cô liền đụng phải ánh mắt bá đạo muốn ăn tươi nuốt sống của Đế Lạc Sâm.

Lục Thanh Uyển vùng vẫy trong ngực Đế Lạc Sâm.

Cô cảm thấy mình như một con thỏ bị bắt, chỉ có thể bị sắp xếp như thế này.

Nhưng bây giờ cô gần như không thở được khi bị Đế Lạc Sâm hôn.

Mãi cho đến khi Đế Lạc Sâm ăn no nê “món tráng miệng”, anh mới buông môi cô ra.

Nhưng ngón tay của anh hung hăng véo căm của Lục Thanh Uyển, nói: “Vẫn muốn chạy cô cho rằng cô có thể chạy thoát sao? Đây là lần đầu tiên, vì vậy tôi cảnh cáo cô nhưng nếu có lần sau, như vậy tôi sẽ đánh gãy chân cô, để cả đời này cô chỉ có thể nằm trên giường, đến đi cũng đi không được, không tin hoan nghênh cô lần sau thử xem”.

Lục Thanh Uyển bị sự lạnh lùng và thô lỗ trong lời nói của người đàn ông làm cho sợ hãi, cô chỉ cảm thấy một loại cảm giác lạnh lẽo dọc theo xương sống chạy dọc sống lưng.

Anh đây không phải là nói đùa.

Nhưng Lục Thanh Uyển không biết lấy dũng khí từ đâu mà ra, tim đập nhanh hơn, thanh âm run run nói: “Vậy khi nào thì anh mới thả tôi ra, như tôi đã nói, tôi thật sự không biết đêm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì”.

“Hợp đồng không có đưa cho cô xem sao? Trước khi tôi chán, tôi cần cô làm việc gì, cô cần làm việc đó”.

Đế Lạc Sâm bá đạo nói, cũng đồng thời nói, bắt đầu c ởi quần áo cô đang mặc trên người, “Ví dụ bây giờ tôi muốn cô”.

Lục Thanh Uyển vừa xấu hổ vừa tức giận, muốn vùng vẫy, nhưng lời cảnh báo tiếp theo của Đế Lạc Sâm lại “nổ” bên tai cô.

“Lại vùng vẫy xem, tôi chính là muốn cô nhiều hơn đừng tốn công vô ích”Lục Thanh Uyển lúc này mới không dám động.

Tuy nhiên, các ngón tay của Đế Lạc Sâm đã được cởi ra một lúc, cũng chỉ là cởi nút áo trên quần áo của Lục Thanh Uyển.

Đáng chết.

Sao lại khó cởi như thế này.

Không kiên nhẫn, Đế Lạc Sâm lập tức xé chiếc váy trắng trên người Lục Thanh Uyển thành từng mảnh.

“Sau này không được mặc quần áo có hai cúc nghe rõ chưa”.

Chỉ vì dễ cởi.

Tiết kiệm cho mình những rắc rối chết tiệt.