Thiên Giới Hoàng Hậu

Chương 67-3




Đại điện một mảnh yên lặng, hoàng thái nữ Cơ Phượng không hổ là Đan Phượng quốc thái nữ, nguyện chịu thua đánh cuộc, mặc dù có chút không cam lòng, thế nhưng trước mắt bao người, cũng không nên đổi ý, tức thì đứng dậy, trầm ổn bất đắc dĩ mở miệng.

“Bản thái nữ thua.”

Lời vừa nói ra, đại điện người trên đều phục hồi tinh thần lại, cùng nhau nhìn phía hoàng thái nữ Cơ Phượng, mặc kệ Huyền Nguyệt hoàng hậu là hạng người gì, cũng là chuyện về sau, lúc này không thể lộ ra kẻ hở, nếu Cơ Phượng đã nhận thua, như vậy Mộc Thanh Dao hẳn là sẽ bỏ qua cho nàng, đáng tiếc Mộc Thanh Dao từ trước đến nay có cừu oán tất báo, tức giận thì sẽ phát ra, vì thế thần sắc đạm mạc lạnh nhạt nói.

“Nếu hoàng thái nữ điện hạ nhận thua, như vậy bản cung muốn nghe một chút đường đường Đan Phượng quốc, rốt cuộc có tài nghệ gì hơn người?”

Mộc Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, hoàng thái nữ Cơ Phượng sắc mặt xấu xí đến cực điểm, nàng cho là mình thừa nhận thua, thì hoàng hậu nương nương căn cứ vào quốc thể, không nên truy cứu trách nhiệm của nàng mới phải, ai nghĩ tới nữ nhân này dĩ nhiên không buông tha, trong đôi mắt của Cơ Phượng toát ra hỏa hoa nóng cháy, cắn răng nhìn chằm chằm lên chỗ Mộc Thanh Dao, đang định phát tác, thì hoàng muội Cơ Tuyết vẫn ngồi ở bên người nàng lập tức kéo tay nàng một chút, nhắc nhở nàng nữ nhân ngồi trên cao kia không phải dễ chọc.

Cơ Phượng phục hồi tinh thần lại, hít sâu, liều mạng đè nén cơn tức giận đang tràn ngập.

Nàng Cơ Phượng thân là hoàng thái nữ Đan Phượng quốc, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, được người tôn trọng, khi nào đã bị qua cái loại đối đãi này, còn làm cho nàng trước mặt nhiều người như vậy biểu diễn tài nghệ, đây đúng là một loại nhục nhã, Mộc hoàng hậu, ngươi đã chẳng khách khí một vốn một lời đòi bản thái nữ như thế, ngươi hãy nhớ kỹ bản thái nữ, bản thái nữ nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Cơ Phượng suy nghĩ hung ác phát tác trong nội tâm, nhưng gương mặt vẫn hiện lên nụ cười lộng lẫy, yêu mị quét mắt liếc nhìn đại điện một cái, cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng.

“Nếu thua, theo lý là phải biểu diễn mới đúng, tốt, bản thái nữ tặng cho mọi người một điệu khiêu vũ.”

Cơ Phượng một lời vừa thốt ra, làm toàn bộ đại điện sôi trào lên, đường đường thái nữ điện hạ phải trước mặt mọi người khiêu vũ, hơn nữa hoàng thái nữ vóc người mềm mại, đường cong ưu mỹ, vừa nhìn đã biết có khiếu khiêu vũ thật là tốt, chắc hẳn kỹ thuật múa của nàng kinh người, tiếng vỗ tay phụ họa vang lên, ùn ùn kéo đến, nhiệt liệt mà kéo dài…

Trong tiếng vỗ tay, hoàng thái nữ Cơ Phượng đã chân thành tiêu sái ra khỏi chỗ ngồi, đi vào giữa thảm đỏ trên đại điện, con ngươi nóng bỏng nhìn chằm chằm lên chỗ ngồi của Huyền đế, nếu nữ nhân này dám trêu nàng, nàng sẽ quyến rũ nam nhân của nàng ta, Cơ Phượng bất giác bĩu môi, nở nụ cười làm điên đảo chúng sinh, quyến rũ xinh đẹp.

Mộ Dung Lưu Tôn thờ ơ nhìn bên dưới, đôi mắt gợn sóng không biểu cảm, đối với vũ kỹ của Cơ Phượng, hắn cũng không có hứng thú, việc hắn cảm thấy hứng thú chính là nữ nhân bên cạnh có năng lục làm ra lựu đạn gì đó theo như cách gọi của nàng, nếu quả thật có thể làm ra vũ khí lợi hại như vậy, trong tương lai phát sinh chiến tranh chắc chắn có thể nắm trước cơ hội.

Cơ Phượng thấy Huyền đế vẻ mặt bình thản, không khỏi thất vọng, nhưng khi nhìn đại điện thượng rất nhiều ánh mắt nhiệt tình nóng cháy, tâm tình của nàng lại khá hơn nhiều…

Nhạc trúc bắt đầu vang lên.

Thân thể linh hoạt bắt đầu cử động theo điệu múa, hóa thành vô số hình ảnh lướt qua, càng lúc càng nhanh, cuối cùng mọi người chỉ thấy một con bướm xinh đẹp nhẹ nhàng nhảy múa, mùi thơm bắn ra bốn phía.

Không nghĩ tới Cơ Phượng kỹ thuật múa kinh người, khẽ múa kinh hồn.

Trên đại điện rất nhiều người thấy mất hồn, ngay chính Thanh Dao cũng bị hấp dẫn, âm thầm tán thán, không nghĩ tới nữ nhân này vũ kỹ tự thành nhất tuyệt, có thể nói là khẽ múa kinh tọa…

Tất cả mọi người bị điệu múa của nàng hấp dẫn, nhìn đến quên mình, chỉ có thái hậu nương nương vẻ mặt âm ngao quét mắt nhìn Mộc Thanh Dao, nàng càng ngày càng cảm thấy nữ nhân này lợi hại đáng sợ, vì thế không thể giữ nàng ta lại, nhất định phải mau chóng loại bỏ, bằng không lấy năng lực của nàng ta, nhất định sẽ rất nhanh ở trong cung bồi dưỡng được thế lực của mình, đến lúc đó, nàng muốn đối phó nàng ta không phải chuyện dễ.

Một điệu vũ cuối cùng kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Cơ Phượng đứng ở giữa đại điện, cao ngạo nhìn thẳng vào mắt Huyền đế, chỉ thấy nam nhân này cuối cùng cũng đưa mắt nhìn nàng, trong lòng xẹt qua tia mừng rỡ, khuôn mặt mê người hiện lên ý cười.

“Chê cười.”

Cơ Phượng nói xong lui về vị trí cũ, tiếng vỗ tay vang lên lần nữa, lúc này, thái hậu nương nương đứng lên, hơi có vẻ mệt mỏi, rã rời mở miệng: “Các vị sứ thần đường xa mà đến, nhất định phải tận hứng a, ai gia người lớn tuổi thân thể đã suy, ngày hôm nay đã mệt mỏi, về trước nghĩ ngơi.”

“Nhi thần cung tiễn mẫu hậu.”

“Tiễn thái hậu nương nương.”

Đợi được thái hậu nương nương rời đi, Huyền đế vung tay lên, cung đình vũ cơ lần thứ hai bắt đầu hiến vũ.

Trên đại điện lại náo nhiệt lên, uống rượu thưởng thức ca vũ, thế nhưng rất nhiều người lộ ra vẻ có chút không yên lòng, có người cứ chìm đắm ở sự việc theo như lời hoàng hậu nương nương nói, chỉ có một ít người vừa tập trung thưởng thức vũ kỹ của hoàng thái nữ Cơ Phượng, thì sẽ cảm thấy vũ cơ cung đình nhảy múa căn bản là kinh khủng, thực sự khó đập vào con mắt, nhưng hoàng thượng đang ngồi đây, cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể ráng chịu đựng.

Mãi đến giờ tý là lúc nghĩ ngơi, lục quốc sứ thần rối rít đứng lên, tỏ vẻ mệt mỏi, phải về Biệt cung để nghỉ ngơi, Huyền đế cũng cho phép bọn họ.

Bắc Tân vương Mộ Dung Lưu Mạch với lục quốc sứ thần đi cùng nhau đến trước Biệt cung, trên người hắn trách nhiệm rất nặng, lục quốc sứ thần, thân phận đều hiển hách, nếu như có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, e rằng sẽ đem đến phiền phức cho bản thân, vì thế không thể phạm một chút sai lầm nào.

Đợi được lục quốc sứ thần rời đi, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu cũng cáo lui trở về, ngay cả vương gia cũng về rồi, những đại thần trong triều đương nhiên không có lý do để ở lại, sôi nổi đứng dậy yên lặng thối lui.

Ở Lưu Ly cung rộng lớn, chén khay còn thừa, một mảnh bừa bãi, lúc này trở nên yên tĩnh không tiếng động, chỉ có Mộc Thanh Dao cùng Mộ Dung Lưu Tôn đang nhìn chăm chú, cả tiểu công chúa Mộ Dung Tinh Trúc cũng lặng lẽ lui ra ngoài.

Mộc Thanh Dao không nhanh không chậm sửa sang lại quần áo một chút, đứng lên chậm rãi mở miệng.

“Thanh Dao đi về trước.”

“Được ” ánh sáng sắc bén trong mâu quang của Mộ Dung Lưu Tôn đang ghìm xuống u ám vô biên, cuồn cuộn, tựa hồ như đang gào thét, nhưng lại rất nhanh ẩn xuống dưới, hắn không vội, còn có nhiều thời gian, hắn nhất định sẽ biết, nàng rốt cuộc có thể tạo loại vũ khí này hay không? Khóe môi nhất câu, ẩn giấu nụ cười bên trong.

“A Cửu, tiễn hoàng hậu nương nương đi ra ngoài.”

“Dạ, hoàng thượng, ” A Cửu cung kính cẩn thận mở miệng, khuya hôm nay tất cả chuyện phát sinh, hắn đều để ở trong mắt, hiện tại hắn cảm thấy hoàng hậu nương nương so với hoàng thượng còn đáng sợ hơn, vật gì mà có thể chớp mắt đem một tòa đại điện nổ tung, thực sự là đáng sợ, A Cửu rùn mình một cái, đến phía trước dẫn đường.

Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, hướng ngoài cửa đại điện đi đến, nha đầu Mai Tâm cùng Mạc Sầu một tấc cũng không rời, theo nàng đi ra đại điện.

Ngoài điện, trăng tròn đã chìm về phía tây, treo ở chân trời, ánh trăng trắng noãn như dòng nước bao phủ toàn bộ tòa cung đình hoa mỹ to lớn.

“Nương nương, đêm lạnh, chúng ta trở về đi.”