Thiên Hạ

Chương 503




Thiên Hạ
Chương 503 : Tập kích Tuyết Thành
gacsach.com

Sự tập kích đột ngột và địa hình cực kỳ bất lợi làm cho quân Thổ Phồn không thể nào thích ửng được, bọn họ thậm chí cả bóng dáng của kẻ địch cũngkhông nhìn thấy, nhưng có một điểm là tất cả mọi người đều rất rõ là, nếu tiếp tục không chạy trốn ra khỏi sơn cốc, nơi đây chính lànơi bỏ mình của bọn họ.

Luận Sát Đức Tán lại càng hận đến rỉ máu trong lòng, hắn lờ mờ có chút đoán được hắn là đã bị Đình Tố lừa gạt, hắn bây giờ chỉ có một ý niệm trong đầu, trốn khỏi đây rồi đem tên quốc vương đáng chết kia lột da làm trống.

Ngay lúc bọn họ cách miệng cốc còn chưa đầy trăm bước, chỉ nghe một tiếng mỏ vang lên, miệng cốc vạn tiễn tề phát, nỏ tiễn nhanh mạnh bắn thủng giáp da và áogiáp xích của binh sĩ Thổ Phồn, bắn thủng cả đôn bài gỗ của bọn họ, tiếng kêu thét không ngớt vang lên, nhất thời bèn đã ngả xuống hàng loạt binh sĩ Thổ Phồn, lần này Luận Sát Đức Tán không may mắn như vậy nữa, một mũi tên bắn thùng cái đầu của hắn, đã bắn chết hắn ngay tại chỗ.

Binhsĩ Thổ Phồn chuyền người bèn chạy, trong lúc trốn chạy lại có mấy trăm người bị nõ tiễn của quân Đường từ phía sau bắn ngã, cuối cùng vẫn còn năm sáu trăm người trốn khỏi tầm bắn, lại chạy trốn đi từ một lối thoát khác, mấy nghìn quânĐường không chút nóng vội, bước đi vững chãi như núi, từng bước từng bước ép sát về bên trong sơn cốc.

ở một bên khác của miệng cốc, hơn hai trăm binhsĩ Thổ Phồn cũng đồng thời gặp phải sự phục kích, một toán kỵ binh quân Đường hơn nghìn người giết ra, đao bổ mâu đâm, đầu người lăn lốc, tử thi khắp chốn, tiếng kêu rên vang khắp sơn cốc, chỉ trong thời gian chốc lát, đã đem hơn hai trăm người này toàn bộ giết hết không chừa một ai...

Một trận đồ sát khôngchút trì hoãn đã tiếng hành trong sơn cốc, binh sĩ Thổ Phồn bị đồ sát hết lượt này đến lượt khác, quân Đường không chấp nhận đầu hàng, tất cả mọi quân Thổ Phồn đều đồng loạt giết chết, sau một canh giờ, trong sơn cốc đã yên tĩnh lại, tràn ngập một mùi máu tanh xộc mũi, quânĐường nhanh chóng chỉnh lý chiến trường, chẳng bao lâu,một toán đội ngũ kỵ binh khoảng hơn nghìn người mặc khôi giáp quân Thổ Phồn, giơ cao cờ xí quân Thổ Phồn từ trong sơn cốc đi ra, nhanh chóngphóng đi hướng Đại Bột Luật đô thành Ba Lặc Đề thành (*thànhBaltit).

Trọng điểm mà quân Đường tấn công Đại Bột Luật không phải đoạt đô thành của họ, mà chỉ là tiêu diệt năm ngàn đại quân Thổ Phồn Đại Bột Luật, đồng thời chiếm lĩnh hai cây cầu bắt ngang sông Sư Tuyền.

Vực sâu hai bên dòngsông Sư Tuyền chảy xiết đã chia Đại Bột Luật quốc ra làmhai, Đại Bột Luật tống cộng có hai thành trì, ngoài đô thành Ba Lặc Đề ra, phía đông còn có một tòa tiểu thành tên Lãng Đa, vài chục vạn dân khẩu của cả nước được phân bố dọc hai bên sông Sư Tuyền, và chi nhờ hai cây cầu này để liên hệ nhau.

Hai cây cầu này cách nhau chừng hai mươi dặm, được người bản địa gọi là cầu nam và cầu bắc, hai cây cầu này đều được quân Thổ Phồn trấn gác, trong đó câycầu phía bắc tương đối rộng hơn, là dạng cầu cáp sắt, có thể để cho các loại xe lậu lớn đi qua, là thông đạo chủ yếu của người Đại Bột Luật, còn cầu phía nam là cầu mây, do cầu phía bắc bị người Thổ Phồn trưng làm cầu quân dụng nên người bản địa chỉ có thể đi qua cầu phía nam đề thônghành.

Đi con đường cây cầu phía nam thì nhất định phải đi qua thành bảo của người Thổ Phồn, nhưng nó lại tương thông với một tiểu lộ khác, So với cây cầu phía bắc có trọng binh gác thù thì cây cầu phía nam quân Thổ Phồn ít hơn nhiều, chỉ có một trăm người, năm mươi người ở cầu đông, năm mươi người ở cầu tây, chủ yếu là để thu phí cầu đường.

Vào lúc canh ba, phía cầu nam bỗng trở nên náo nhiệt, dù cho ba ngànquân đội đi qua phía cầu nam có phần kỳ quái, nhưng Diên Tất dẫu sao cũng là chủ một nước, ngoài chủ tướng Luân Sát Đức Tán trên hắn ra, tất cả nhưng binh sĩ Thổ Phồn khác vẫn không dám làm khóhắn, ba ngàn quân Bột Luật đã hiên ngangđi qua cầu nam như thế để tiếp tục đi về phía phúc địa bờ đông.

Trongđêm đen, dù cho không nhìn rõ đội hình thế trận quân Bột Luật, nhưng vẫn có mấy tên binh sĩ Thổ Phồn phát hiện ra điểm kỳ quái của đội quân này. Quân Bột Luật thường phối đoản kiếm, đó là loại vũ khí do quân Thổ Phồn đảo thải cho họ dùng, nhưng đội quân Bột Luật này lại mang theo đao dài,khá giống với hoành đao của quân Đường, và hơn nữa ai ai trong họ cũng đều được quấn bào kín mít. Tuytiết trời băng giá nhưng vẫn cho người ta cảm giác là họ đã giấu giếm gì đó dưới áo bào. Và con chiến mã của họ cũng có vẻ quá hùng tuấn.

Dùcho nghi điểm đầy, nhưng vẫn không đủ để gây chủ ý cho bọn binh sĩ Thổ Phồn này, Cũng khó trách, quân Đường trước giờ chưa đặt chân lên Đại Bột Luật bao giờ, đừng nói quân Đường, bất kỳ quân đội người Hán nào cũng chưa từng, nên bọn chúng căn bản không ngờ được quân Đường lại đến đây.

Ngay sau khi Diên Tất dẫn ba ngàn quân Bột Luật qua khỏi bờ đông không lâu, lại một đội quân chừng ngàn người của Thổ Phồn đi đến bờ tây cầu nam, Tối nay đúng là lắm chuyện lạ, bách phu trường trú thủ tại bờ tây cầu nam lập tức đi lên nghênh đón,hỏi: “Vì sao lại không đi cầu bắc?”

Trongđêm có người dùng tiếng Thổ Phồn trả lời: “Cầu bắc bị đứt cáp sắt, đang sửa chữa khẩn cấp, không cách nàothông qua, bọn ta đành phải đi cầu nam.”

Câu trả lời không chút sơ hở, bách phu trường cũng ngỡ do đại quân mới qua cầu vừa rồi khiến cầu bị hư hại, hắn bèn quay đầu quắt tay nói: “Choqua!”

Mười mấy binh sĩ Thổ Phồn canh gác bên cầu lập tức tránh ra, đại quân lại cùng tiến về phía cầu mây, cùng lúc với binh sĩ càng lúccàng đến gần một tướng lĩnh tay cầm đại đao đi qua têntrăm phu trường kia, ngay tại lúc này, tên trăm phu trường này bỗng phát hiện đội quân này khôngđúng, không phải người Thổ Phồn. Hắn giật mình đương vừa định hô to thìbị tên đại tướng cưỡi ngựa một nhát chém đứt đầu, đại quân cùng ùa lên vây kín năm mươi binh sĩ gác cầu kia. Trong tiếng thét thảm thất thanh kia, năm mươi binh sĩ Thổ Phồn toàn bộ bị giết chết. Lúc này,phía bờ bên kia cũng thấp thoáng nghe tiếng kêu réo thất thanh. Một trăm binh sĩ Thổ Phồn tại hai bên bờ đều đã bị giải quyết trong thoáng chốc.

Lúcnày, phong hỏa đài hai bên bờ cầu nam đều được đốt lên, đấy là tín hiệu cầu cứu, trông đặc biệt chói mắt giữa không trung đêm tối.

Binhpháp có câu: “Biết người biết ta, trăm đánh trăm thắng.”

Câu nói này dùng trong hai quân Đường Phồn thật không giả tí nào, từ số lượng binh lực, bố trận của quân Thổ Phồn cho đến ưu nhược điểm của địa thế bọn chúng chiếm lĩnh, tình hình viện quân của quân Thổ Phồn, tất cả tình hình của chúng quân Đường đều nắm trong lòng bàn tay.

Ngược lại, quân Thổ Phồn lại chẳng mảy may hiểu về tình hình quân Đường, quan điểm “Hán quân chưa từng đặt chân lên Đại Bột Luật” đã ãn sâu vào đầu bọn chúng, không ai tin rằng quân Đường ở ngay bên cạnh mình,tình báo đã nghiêm trọng không đúng thực tế khiến tình trạng lúc này cũng phần nào như người bình thường đối đầu với kẻ mù, điếc.

Cân cán thắng lợi đã dần nghiêng về phía quân Đường, nếu ví tình báo là thiên thời, vậy thái độ của Đại Bột Luật quốc chính là nhân hòa, nếu không có sự trợ giúp của Đại Bột Luật với quân Đường thì có lẽ mấu chốt của trận chiến này chínhlà đánh đố người Đại Bột Luật, đề giảm thiểu địa lợi của Thổ Phồn. Quân Đường đã chiếm lĩnh cầu nam, và cho đốt phong hỏa cầu cứu.

Lần này đến cứu viện cầu nam là một ngàn quân Thổ Phồn phía bờ đông, cự ly của chúng cách cầu nam chỉ có hai mươi dặm, quốc vương Đại Bột Luật Đình Tố đích thân chạy đến đại doanh quân Thổ bờ đông để cầu viện, vài trăm người Đại Bột Luật tại ba thôn trang do bất mãn thuế má trầm trọng đã tạo phản, bọn họ tập kích quân Thổ Phồn tại cầu nam, ĐìnhTố khẩn cầu đại quân Thổ Phồn đến chi viện.

QuânĐường đã lợi dụng hết mực tham vọng của nhân tính trong chiến tranh hết lần này đến lần khác, quân Thổ Phồn phía bờ đông chẳng bao giờ hoài nghi quốc vương Đình Tố đã trở thành giánđiệp, cũng chẳng biết vạn phu trưởng của chúng đã dẫn binh đuổi theo tuần tra quân Đường.

Trongmắt chúng trấn ấp khởi nghĩa người Đại Bột Luật mới là việc khiến người ta khoái trí, saukhi giết sạch đàn ông trong thôn thì những người phụ nữ còn sót lại đương nhiên sẽ thành chiến lợi phẩm của chúng thôi, cuộc sống đời lính khô khan rất cần những trò chơi máu me này. Dục vọng với phụ nữ cũng làm lu mờ đi tia lý trí cuối cùng trong đầu người Thổ Phồn, một ngàn quân Thổ Phồn vội vã phóng về phía cầu nam, không đến một canh giờ đã đến cầu nam, Thôn trang tạo phản ở bờ tây, năm mươi tên binh sĩ Thổ Phồn trú quân tại đây đã không còn thấy, xung quanh chỉ có sương đêm miên man cả hạp cốc, làm mở cảnh vật phụ cận, không thấy gì ngoài nghe tạp âm ồn ào bờ bên kia, xen lẫn tiếng thét thất thanh của phụ nữ trẻ tuổi, loáng thoáng nghe tiếng phụ nữa thét toánglên: “Cầu xin các ngươi,thả ta ra!” Phảng phất như đang van này ai đó, tiếng kêu van ai oánthoảng theo gió bay.

“Là binh sĩ của ta!”

Đình Tố lớn tiếng hô: “Nhất định là binh sĩ của ta đã baovây họ lại, ta hứa với các ngươi, chỉ cần giết được những tên tạo phản thì tất cả phụ nữ đều có thể tặng cho các ngươi làm nô lệ, thậm chí cả phi tử của ta.”

Lời cảm dỗ như rắn độc của quốc vương Đại Bột Luật đã làm các chiến sĩ Thổ Phồn trẻ tuổi cường tráng này động lòng, Những binh sĩ trẻ này bắt đầu nhiệt huyết sôi sục, bọn chúng bất chấp tất cả cùng xônglên cầu mây phóng về phía bờ bên kia. Lúc này, Đình Tố đã hứa hẹn ngọt ngào đã lẳng lặng biến mất.

Cầu mây dài khoảng hai trăm mấy dặm, quân sĩ Thổ Phồn đi trước tiên phong cách bờ tây không đến năm mươi bước, quân Thổ Phồn đã có bảy trăm mấy người xông lên cầu mây, Cả đoạn cầu bắt đầu rung lên, Đấy cũng là bình thường, binh sĩ Thổ Phồn cũng đã tập quen sự rung chuyển này, nhưngrất nhanh sau đó, sự rung động trên câu dần vượt quá mức bình thường, các binh sĩ Thổ Phồn tiền phong bắt đầu hô hoán, tiếng thét tuyệt vọng và khiếp đảm.

Bọn họ đã nhìn thấy vài chục người cùng dùng hết sức chặt cầu mây, chỉ nghe sau một tiếng đứt lớn, cầu mây đã bị chém đứt một bên, cả cây cầu bỗng chốc bị lật, Sau tiếng kêu la thảm thiết, vài trăm quân Thổ Phồn trên cầu bị hất bay xuống vực thẳm, Còn một trăm người cố bám lấy thành cầu, sợ hãi hét toáng lên. Lúc này trên bờ đông còn ba trăm binh sĩ Thổ Phồn vẫn chưa lên cầu cũng gặp phải tập kích. Trong màn đêm đen, tiền phóng như mưa bay, mưa tiễn vù vù phóng đến phong tòa tất cả đường thoátsinh của quân Thổ Phồn, không ít quân Thổ Phồn vừa chạy được mấy bước đã kêu rúlên ngã gục. Chỉ trong một khắc giờ, toàn bộ quân Thổ Phồn trên bờ đã bị bắn chết, những tên binh sĩ Thổ Phồn còn treo lơ lửng trên thành cầu sau một làn mưa tiễn cũng đều rơi xuống dòng nước cuồn cuồn giữa hạp cốc. Từ đầu đến cuối một ngàn quân Thổ Phồn mãi đến khi bị tiêu diệt sạch cũng còn không biết được mình đã chết thảm dưới tay quân Đường. Không bao lâu sau, đại doanh quân Thổ Phồn phía bờ đông bắc đầu lửa cháy nghi ngút, tiếng chém giết vang động.

Tại thành bảo phía bờ tây hạp cốc, đây là thành bảo phòng ngự kiên cố cuối cùng của quân Thổ Phồn tại Đại Bột Luật, tòa thànhbảo này nằm trên một bệ đá cao mười mấy trượng, chu vi thành bảo vài trăm trượng, cao ba trượng, được xây dựng bởi những đá tảng khổng lồ rắn chắc, Đây là một tòa thành bảo được quân Thổ Phồn xây dựng vào năm Thiên Bảo thứ sáu, thành bảo tuy khônglớn, cùng lắm chỉ chứa được hơn năm trăm binh sĩ, trong đấy chất đầy lương thực, đủ cho người Thổ Phồn cầm cự một năm.

Suốt cả đêm binh sĩ Thổ Phồn trong thành bảo đều nơm nớp lo sợ trải qua một đêm thaothức. Bọn chúng nhìn thấy ánh lửa phía đông hạp cốc, nghe tiếng giết chóc thảm khóc từ quân doanh không xa, không biết đã có baonhiêu quân Đường ập đến, mãi đến khi trời sáng, tiếng chém giết mới tạm lắng lại, ánh lửa phía bờ đông cũng dần biến mất.

Trời dần dần sáng, đằng sau ngọn núi tuyết cao chót vót ánh hào quang sáng chói dần dần hé lộ, trên đỉnh núi tuyết không ngừng hiện ra ánh nắng diễm lệ, một buối sáng tuyệt đẹp của cao nguyên lại bắt đầu.

Nhưng quân Thổ Phồn trên thành bảo lại không có tâm trạng gì để thường thức vẻ đẹp này, trong lòng chúng như rơi xuống vực thẳm, xung quanh thànhbảo đã bị quân Đường bao vây kín mít, số lượng chắc lên đến con số vạn, Binh sĩ Thổ Phồn lúc này mới tinh ra, bọn chúng hoảng hốt thối tù và, vài trăm tên quân Thổ Phồn lũ lượt phóng lên thành đầu cúi nhìn quân Đường trải đầy phía dưới.

Điều may mắn duy nhất mà chúng thấy đó là minh có được thành trì kiên cố, có đủ lương thực và lượng nước cho một năm, thành bảo này của chúng thậm chí còn không có cửa lớn, muốn ra vào đều phải đi thang, kiên cố cũng cũng khôngthua gì Thạch Bảo thành năm xưa, Thạch Bảo thành cũng chỉ có không đến ngàn binh sĩ đã chặn được vạn người quân Đường tấn công đấy thôi?

Nhưng chẳng bao lâu sau đã có binh sĩ ngạc nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào phía chán tường thành bảo được đặt vào vài viên đá tomàu đen, chúng nhét vào chân tường phía dưới, Đấy chắc là do quân Đường tối qua đã lặng lẽ hành động, bọn họ chẳng có tiến công quy mô lớn, hành động trong đêm tối sẽ khó mà bị phát hiện, Các binh sĩ Thổ Phồn bắt đầu xôn xaobàn tán, họ đều không biết những viên đá màu đen này là gì, có người khiêng đá đến vứt vào nó, nhưng cănbản ném không trúng.

Lúc này, chủ tướng An Bảo Chân của quân Đường từ từ cưỡi ngựa đi lên, hắn có phần đắc ý nhìn sáu viên đá tảng đen được khảm vào chân tường này, đó chính là phá thành lôi do hỏa khí doanh An Tây đặc biệt bào chế, Kỳ thực chúng cũng chỉ là anh em sinh đôicủa chấn thiên lôi, Tuy họ chưa thấy được uy lực của phá thành lôi,nhưng cũng từng chính mắt thấy uy lực chấn thiên lôi, Cái thuốc nổ hủy diệt, long trời lở đất kia đến giờ hắn vẫn ấn tượng khó phai.

Dù cho tối qua hắn đã có thể trực tiếp cho nổ sập thành bảo này, nhưng hắn đã không làm thế, hắn muốn người Đại Bột Luật tận mắt nhìn thấy, để họ vĩnh viền khắc ghi ngày hôm nay.

Hắn quay đầu lại nhìn nhìn quốc vương Đình Tố của Đại Bột Luật cùng quân đội của hắn, xong bèn gât gật đầu nói với quan quân chấp hành bên cạnh, Ngay lập tức, quan quân siơ cờ chỉ huy, hai binh sĩ cùng xông lên, tay cầm đuốc lửa đốt chảy dầu hòa dưới đất: “Đừng!” một tiếng, dầu hỏa nhanh chóng hình thành một đường dây lửa cháy thẳng về phía thành bảo cách đó batrăm bước.

Dây lửa này càng lúc càng gần thành bảo, tất cả quân Đường đều nín chặt hơi thở, năm ngàn cặp mắt cùng chằm chằm nhìn đường lửa càng lúc càng lan ra, chỉ có ba ngànbinh sĩ Đại Bột Luật là hiếu kỳ giương đầu giương cô ngóng nghía. Tiếng ho sặc sụa, tiếng bàn tán xôn xaovang vảng, Binh sĩ Thổ Phồn trên thành đầu lại là một cảm giác khác, bọn cùng đỡ đẫn nhìn đường lửa càng lúccàng đến gần, trong lòng lại tràn trề nỗi sợ khó hiểu, nhưng cũngkhông ai nghĩ ra phải lấy nước dập tắt nó, trên thực tế họ có muốn cũng đã muộn, bây giờ trong thànhchỉ có đá chứ không có nước, phải đốt đá tan rarọi mới có nước để dập lửa, nhưng đường lửa này đi quánhanh, nó chẳng bao giờ chịu đế chờ chúng.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đường lửa đã cháy đến dưới chân thành: “Chịt!” một tiếng vang lên,dây mồi lửa được cột lại thành chùm kia cùng bị đốt cháy, lúc này năm ngàn quân sĩ Đại Đường gần như cùng chỉ có một động tác: dùng khuỹu tay bịt kít hai bên lỗ tai nằm sát xuống đất hai, hai tay ôm đầu. Cho dù chưa nhìn thấy thật sự thì họ cũng đã từng nghe nói qua uy lực của chấn thiên lôi.

Binhsĩ Đại Bột Luật cùng thừ người ra một lúc rồi cùng phá lên cười ha hả, bọn chúng chỉ vào động tác nực cười của quân Đường mà cười ngã nghiêng, Nhưngngay lúc này, dưới thành bảo hùng vĩ kia bỗng vang ầm tiếng nổ chấn động cả đất trời, tiêng nổầm vang điếc tai, cả đất trời đều đang rung chuyển, rất nhiều binh sĩ Đại Bột Luật đứng không vững mà ngã nhào xuống đất, Tiếp liền sau đó làkhói đen ngất trời, trongkhói đen nghịt kia là vô số đá tả và bụi bặm bay khắp. Như tràngpháo nổ liên tục, rất nhiều binh sĩ Đại Bột Luật bị đập cho tơi tả sứt đầu mẻ trán, chiến mã thì kinh hoảng bỏ chạy tứ tán.

Nhưng những điều này đều không quan trọng, binh sĩ Đại Bột Luật sợ xanh mặt cắt không ra giọt máu, lũ lượt quỳ phịch xuống đất khấu đầu liền liền. Trong mắt họ xem ra đây là tiếng gầm giận dữ của sơn thần, là lôi thần đang phát uy, cả quốc vương Đình Tố cũng quỳ xuống, mặt tái xanh không ngừng khấu đầu.

Uy lực công thành lôi mang lại đã ngoài sức tưởng tượng của người Đại Bột Luật, họ chỉ có thể xem nó như là uy lực thần linh, mãi cho rất nhiều năm sau toàn thành bảo Thổ Phồn bị bỏ hoang này vẫn còn, nó trở thành miếu thần túi ngưỡng của người Bột Luật.

Rất lâu sau đó, hàng ngàn quân Đường mới từ từ đứng dậy, phủi bụi bám trên minh, nhìn về phía thành bảo của người Thổ Phồn, chỉ thấy thành bảo đã suy sụp một nửa, chân tường còn bị sập mất một lỗ to, chân tường không còn đỡ nổi trọng lượng của thành bảo, nghiêngngã trông tựa ván bài domino, chỉ một chốc đã đã đổ sụp xuống, Mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn đã hơn một nữa bị vùi mình trong đống gạch đá đồ nát khổng lồ này.

“Kẻ thiện chiến, vô háchhách chi công!” (*một câu trong Binh pháp Tôn Tử, tức là danh tướng thật sự không bao giờ đánh trận không nắm chắc phần thắng, không bao giờ phản kích khi ở thế cùng đường tuyệt lộ, vì trước đó bọn họ sẽ không bao giờ để sự việc như thế này xảy ra) An Bảo Chân thở một hơi thật dài.

Phía bắc Thiên Trúc là nước Bê Ba La (*cũng chínhlà vương quốc Nepal ngày nay), Vào tháng hai năm Trinh Trị thứ hai, một đội quân Đường xe lâu trang bị hạng nặng xuyên qua núi rừng hiểm trở của Nepal đoàn quânnày có những tám ngàn người, do đô đốc Sindh Phong Thường Thanh dẫn đầu, Bọn họ từ Sindh bắt đầu đông hành, Các tiểu quốc Thiên Trúc nơi đại quân đi qua khôngai là không từ cúi đầu dâng lương thực, nhưng lần tiến quân này của Phong Thường Thanh không phải vì muốn chinh phục ThiênTrúc, mà chỉ để chấp hành một khâu trong chiến dịch Thổ Hỏa La của Lý Khánh An, bắc tiến Lhasa.

Con đường họ lựa chọn hành quân chính là cố đạo Nê Bà La mà năm xưa Vương Huyền Gách xuất sứ, Cũng chính là con đường liên hệ chính giữa người Thổ Phồn và Nê Bà La, từ miệng Mang Vực sơn vượt qua núi Himalaya của ngày hôm nay, haytừ một miệng núi quan trọng khác, cũng chính là miệng núi Nyalam ngàynay để vượt qua Himalaya đi vào cành nội Thổ Phồn.

Nhưng Phong Thường Thanh cũng biết được sự gian khó của lần hành quân này, đồng thời đây cũng là một lần mạo hiểm lớn, nếu quân Thổ Phồn không có dốc hết ra thì xem như támngàn quân viễn chính này sẽ phải ngủ lại ngàn thu nơi tha hương, nhưng để thắng được trận chiến triệt để đánh bại quân Thổ Phồn này Phong Thường Thanh đã đặt cược hết tất cả tiền đồ và vận mệnh của mình vào.

Ngoàimười dặm xa, vương thành NêBa La đang tắm mình trong ánh nắng hoàng kim lấp lánh đã dần hiện ra ở xa xa,Phong Thường Thanh khoát tayra lệnh: “Đại quân dừng tiến quân!”

Hắn lệnh cho một binh sĩ tinh thông tiếng Thổ Phồn nói: “Ngươi đi nóivới quốc vương Nê Ba La, thiên binh Đại Đường đã đến, nếu không đầu hàng thiên binh, quân Đường sẽ san bằng Nê Ba La.”