Thiên Hướng Người Mù, Liếc Mắt Đưa Tình

Chương 26




Trạm 26

Chứng kiến cảnh tượng này, Mục Tế Trạch chỉ đành thở dài, anh đứng đằng sau kéo Mục Tế Vân lại.

“Lưu Đồng còn đang chờ ở bên trong.”

Mục Tế Vân vặn cổ vài cái, “Mười phút.”

Thấy anh vẫn không động đậy, Mục Tế Vân cam đoan: “Em đảm bảo không động tay.”

Mục Tế Trạch có chút do dự rồi nói: “Cũng không được động chân.”

Mục Tế Vân: “Thế thì khó cho em đấy.”

Mục Tế Trạch không nói gì nữa, quay người nhìn thoáng qua Phương Trạch một cái.

Cái nhìn này khiến cho Phương Trạch lạnh sống lưng. Nếu nói pháp chế xã hội không quản được Mục Tế Vân thì ngay lúc này, hắn còn cảm thấy nhân luân đạo đức cũng không trói buộc nổi Mục Tế Trạch.

Bên trong phòng bao, Lưu Đồng thấy Mục Tế Trạch quay về một mình liền hỏi: “Em trai anh đâu ạ?”

“Vừa gặp bạn tìm nó có việc rồi.” Mục Tế Trạch muốn thay đổi chủ đề nên nói: “Em cảm thấy em trai anh…như thế nào?”

Lưu Đồng cúi đầu cười khẽ, “Em trai của sư huynh có thể không tốt sao?”

“Ừm, nó tuy là có đôi lúc làm việc không được chu đáo ổn thỏa nhưng tính cách vẫn khá tốt.” Mục Tế Trạch nói xong lại hàn huyên đôi ba câu với Lưu Đồng về những chuyện liên quan đến Mục Tế Vân, chưa qua bao lâu, vị bản tôn kia đã quay lại.

Ba người họ cùng nhau dùng cơm rồi kết thúc buổi xem mắt này.

Lưu Đồng tự lái xe đến nên cũng không cần ai phải tiễn về, vì thế hai anh em bọn họ cùng đi xuống hầm xe.

Mục Tế Trạch vừa ngồi vào xe đã hỏi Mục Tế Vân: “Cậu làm gì tên Phương Trạch kia rồi?”

“Chỉnh đốn lại một chút thôi.” 

Thấy Mục Tế Trạch vẫn còn đang liếc mình, anh liền chìa tay ra cho Mục Tế Trạch nhìn, “Em trước giờ vẫn luôn kiên trì dùng chân lý mà thu phục người khác.”

“Được thôi.” Mục Tế Trạch gật đầu, sắc mặt dần trầm xuống, “Bố của hắn những năm này tham ô không biết bao nhiêu tiền, làm ra không biết bao nhiêu chuyện dơ bẩn, lại cứ nghĩ anh sẽ không tính toán gì. Vốn định niệm tình ông ta đi theo bố chúng mình từ những ngày đầu lập nghiệp, lại làm việc cho công ty nhiều năm như vậy mà mắt nhắm mắt mở tha cho ông ta một lần, thật không ngờ chúng ta còn chưa động tới ông ta, con trai của ông ta đã dám đến uy hiếp chúng ta rồi.”

“Ồ.” Mục Tế Vân gác chân lên, cảm thấy vô vị nhìn chằm chằm đôi giày, đối với những chuyện Mục Tế Trạch vừa nói anh không có hứng thú.

Mục Tế Trạch thấy anh không chủ động nhắc gì về Lưu Đồng nên hỏi ướm: “Cậu thấy Lưu Đồng thế nào?”

Mục Tế Vân lại bắt đầu nghịch tóc, thuận miệng nói: “Thì như vậy đó.”

Mục Tế Trạch thật sự cảm thấy Lưu Đồng rất tốt nên cố nói tốt cho cô trước mặt Mục Tế Vân: “Em ấy học chính quy và thạc sĩ cùng trường với cậu, chỉ là không học lên tiến sĩ, bây giờ thì đang làm việc cho VM.”

“Làm việc cho VM?” Cuối cùng Mục Tế Vân cũng ngẩng đầu nhìn Mục Tế Trạch, “Làm ở bộ phận nào?”

“Phát triển.” Mục Tế Trạch nói, “Mới hai năm nhưng đã lên làm trưởng bộ phận rồi.”

Mục Tế Vân nghe rồi chỉ ồ một tiếng, không nói gì nữa.

Mục Tế Trạch tiếp tục lại hỏi: “Phải rồi, vừa nãy Phương Trạch có nhắc về một nữ sinh. Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Gì mà chuyện gì chứ, chẳng có chuyện gì ở đây cả.” Giọng nói của Mục Tế Vân không chút kiên nhẫn, Mục Tế Trạch nghe vậy chỉ cười nhạt.

“Chắc cũng là một mỹ nữ chân dài.”

Mục Tế Vân không tiếp chuyện anh.

“Cậu cũng thật là… mỹ nữ chân dài ở đâu chẳng có, lại cứ nhìn trúng học trò của mình, cậu….”

“Tôi thích ngực to. Cảm ơn!”

Đúng lúc này, Mục Tế Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Kìa, bên ngoài có kiểu chân dài ngực nở như cậu thích kìa.”

Mục Tế Vân mặc kệ Mục Tế Trạch đang nói gì vẫn cúi đầu xem điện thoại.

Xe dừng lại chờ đèn đỏ, Mục Tế Vân cảm giác có gì không đúng nên ngẩng đầu lên, phát hiện Mục Tế Trạch vẫn còn đang nhìn ra ngoài cửa kính xe, bên miệng còn treo nụ cười khó tả. Mục Tế Vân cũng thuận đó nhìn ra theo.

Người ở bên ngoài mặc quần short, đôi chân dài trắng nõn cân đối, giữa giao lộ người xe như nước, xung quanh là công trường đầy những bê tông cốt thép, cảnh vật cũng tự mờ nhạt hẳn đi, chỉ còn lại đôi chân thẳng tắp kia là vô cùng rõ ràng.

Cho dù cô gái đó có ôm một chiếc hộp to che hết người, Mục Tế Vân chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra.

Dường như lại nhớ đến giấc mơ đêm qua, lòng bàn tay Mục Tế Vân nóng lên, những hình ảnh trong giấc mơ đó lại quẩn quanh trong đầu. Xem ra phải tìm cách nào di chuyển lực chú ý, Mục Tế Vân dời tầm mắt, nhưng lại thấy Mục Tế Trạch vẫn còn đang nhìn.

“Anh vẫn còn ngắm? Anh là người đã có gia đình rồi đấy.”

Mục Tế Trạch bật cười, vừa lúc đèn xanh bật sáng, xe chạy tiếp.

“Chỉ nhìn thôi, cũng chẳng phải phạm pháp.”

Mục Tế Vân không thể phản bác lại, sau cùng còn quay đầu nhìn một cái.

Mục Tế Trạch chụp vai anh, “Còn nói anh, cậu mà đang ở giao lộ ban nãy chắc đi một bước ngoái lại ba lần.”

“Đừng có nói khùng.” Mục Tế Vân gạt tay anh ra, cúi đầu gửi tin nhắn.

—— “Sở Chiêu Chiêu! Sang đường thì đi nhanh cái chân lên, đừng có lóng nga lóng ngóng như vậy.”

*

Sở Chiêu Chiêu lên xe buýt rồi mới thấy tin nhắn, nhất thời không hiểu.

Này là có ý gì?

Sở Chiêu Chiêu suy nghĩ cả nửa ngày rồi nhắn lại: “Gì ạ?”

Hơn một tiếng trôi qua, Mục Tế Vân vẫn chưa trả lời. Anh cũng không phải lần đầu không trả lời tin nhắn, Sở Chiêu Chiêu cũng chẳng quá để tâm.

Cô về đến nhà, tắm rửa xong thì bắt đầu đọc sách.

Ngày hôm sau, sau bữa trưa, Sở Chiêu Chiêu chỉnh sửa lại biên bản họp mà Lưu Đồng yêu cầu rồi mang vào văn phòng cho cô.

“Chị Đồng Đồng?” Sở Chiêu Chiêu gõ cửa không thấy ai trả lời nên đẩy cửa vào, phát hiện bên trong không có ai, nhưng máy tính vẫn đang mở, chắc Lưu Đồng vừa rời đi chưa bao lâu.

Cô đặt tập tài liệu lên bàn của cô ấy rồi định tìm vật gì đó chặn lại để tránh bị gió thổi bay. Trong lúc tìm cô vô tình thấy màn hình máy tính của Lưu Đồng, là trang sinh viên của một đại học nước ngoài, vừa hay trên bức ảnh có… Mục Tế Vân?

Sở Chiêu Chiêu không chắc chắn nên nhìn lại vài lần.

Nam sinh trong tấm ảnh mái tóc để hơi dài lộn xộn trước trán, đôi mắt híp lại, khóe miệng treo một nụ cười nhàn nhạt. Cả người toát lên vẻ phóng khoáng liều lĩnh của tuổi trẻ.

Cho dù là như vậy nhưng Sở Chiêu Chiêu vẫn nhận ra, nam sinh này là Mục Tế Vân thời niên thiếu.

Nhưng sao thầy ấy lại xuất hiện trên màn hình laptop của chị Đồng Đồng?

Đúng lúc này, Lưu Đồng bước vào. Cô thấy Sở Chiêu Chiêu đang ở đây liền nói: “Chị vừa đi vệ sinh.”

Lại chú ý tới Sở Chiêu Chiêu đang đứng trước laptop của mình, Lưu Đồng bỗng có chút ngượng ngùng, cô tiến lên tắt trang web kia đi.

Sở Chiêu Chiêu vừa định đi, Lưu Đồng dường như nhớ ra chuyện gì mới thoải mái cười: “Em thấy tấm ảnh trên laptop của chị rồi chứ, anh ấy là giảng viên lớp em phải không?”

Ban đầu Lưu Đồng phát hiện ra Sở Chiêu Chiêu chắc chắn đã nhìn thấy tấm ảnh, trong lòng có chút xấu hôt, lại có chút khó chịu, nhưng nghĩ kĩ lại, Mục Tế Vân là giảng viên Khoa Khoa học Máy tính của Nam Đại, mà Sở Chiêu Chiêu vừa hay cũng tốt nghiệp chuyên ngành Khoa học Máy tính, cho nên chắc cô thấy thầy giáo của mình thì tò mò thôi.

Sở Chiêu Chiêu sững lại rồi rất nhanh liền gật đầu: “Dạ, thầy ấy là giảng viên của khoa chúng em.”

Lưu Đồng ngồi xuống, cầm lấy ly nước, miệng mỉm cười: “Anh ấy ở trường có được yêu thích không?”

“Rất được yêu thích ạ.” Sở Chiêu Chiêu thật thà trả lời, “Mỗi tiết của thầy ấy đều có rất đông sinh viên đến dự thính.”

Lưu Đồng hỏi: “Đều là nữ sinh đến dự thính à?”

“Ừm…” Sở Chiêu Chiêu nói, “Nam sinh cũng có, thầy ấy giảng bài rất hay.”

Lưu Đồng cười vui vẻ, đầu khẽ lắc lư, không nói nữa. 

Sở Chiêu Chiêu đi được hai bước, lại thấy trong lòng có gì đó ngứa ngáy, cô bất giác dừng lại, quay đầu hỏi: “Chị Đồng Đồng, hai người quen nhau ạ?”

Lưu Đồng cúi đầu, giọng nói êm ái: “Hôm qua mới gặp mặt lần đầu, là hai bên gia đình sắp xếp cho xem mắt.”

Sở Chiêu Chiêu: “À, là vậy à…”

Lồng ng.ực dường như vừa bị thứ gì vướng lại, Sở Chiêu Chiêu không nói gì nữa, nhanh chóng bước ra ngoài.

Về lại chỗ của mình, Sở Chiêu Chiêu mở trình biên dịch, bắt đầu làm các công việc của chiều nay.

Nhưng trong lòng cô cứ có một cái gì đó lấp lửng nửa vời, một cảm giác khó nói, tựa như sâu trong tim vừa mọc lên thứ gì đó, vừa đè xuố.ng nó lại tự trồi lên. Làm cho Sở Chiêu Chiêu phát ngốc cả chiều nay, cuối cùng đã đến giờ tan làm mà công việc vẫn còn đang dang dở.

Đồng nghiệp đều từng người từng người rời đi, Lưu Đồng cũng từ phòng làm việc ra. Sở Chiêu Chiêu phát hiện cô vừa dặm lại lớp trang điểm, lúc trưa ăn cơm xong, son đã trôi đi gần hết, bây giờ màu môi đã đỏ mọng trở lại.

“Chiêu Chiêu, vẫn chưa xong việc à?” Lưu Đồng hỏi.

“Vâng.” Sở Chiêu Chiêu nói, “Sắp xong rồi ạ.”

“Về nhà sớm một chút, bây giờ chưa hoàn thành thì để mai làm tiếp, cũng không cần gấp mà.” Lưu Đồng nói.

“Cảm ơn chị Đồng Đồng.” Sở Chiêu Chiêu nhớ ra gì đó lại nói, “Chị Đồng Đồng, chị đợi em một chút.”

Lưu Đồng quay đầu, “Sao thế?”

Sở Chiêu Chiêu kéo ngăn tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ, “Hôm qua lúc em đi mua sắm có thấy chiếc trâm cài áo này, em thấy nó rất đẹp nên muốn tặng cho chị.”

Lúc đưa chiếc hộp đến trước mặt Lưu Đồng, Sở Chiêu Chiêu thật sự không có chút tự tin nào. Vì chiếc trâm cài áo này không hề đắt, cô sợ Lưu Đồng sẽ không thích.

Nhưng khi Lưu Đồng nhận lấy chiếc hộp, vừa mở ra đã cài ngay lên áo của mình.

“Đẹp thật đấy, chị thích lắm, cảm ơn em nhé.”

Nói xong cô liếc qua đồng hồ, giọng nói liền trở nên gấp gáp, “Ôi, tối nay chị còn có hẹn! Không nói chuyện với em nữa, nhớ về sớm đấy.”

Sở Chiêu Chiêu nhìn theo bóng dáng vội vàng rời đi của Lưu Đồng mà trong đầu chỉ văng vẳng hai chữ “có hẹn”.