Thiên Huyền Địa Hoàng

Quyển 3 - Chương 15: Thi Tiểu Cốt




Lúc trước có Bông Tuyết thì còn đổ lỗi hành trình do nó thông báo, bây giờ nó không ở đây, thật chẳng biết bằng cách nào bọn họ lần mò thấy dấu? Chẳng lẽ từ lúc rời khỏi Hà Bắc đã âm thầm bị bám gót? Hoặc là, sớm bị dính thiết bị thẽo dõi từ lúc nào chẳng hay? Có thể nào là dính trên người? Hay là trong mấy cái balo? Nhưng mà cũng không đúng, lúc trở về nhà có sắp xếp lại đồ đạc mà, đâu thấy vật gì khả nghi. 

Trong óc đang loạn chuyển, đột ngột từ trong bóng tối hôn ám một thân hình lắc lư hiện ra khiến tôi nhanh thu hồi tâm tình lộn xộn. Còn chưa rõ thân ảnh tròn méo thì thứ kia đã bất chợt tăng tốc. 

Hình ảnh áp sát đại phóng, quỷ dị tới mức khiến tôi trấn kinh thối lui, đồng thời một vệt ánh sáng xoẹt tới như sao băng cắt ngang màn đêm. Quỹ đạo rộng lớn nằm ngoài tính toán né tránh khiến trong sát na toàn thân tôi vô thức mồ hôi lạnh đầm đìa tuôn ra.

Mũi bàn chân khẽ hất lên trọng tâm dồn gót cơ thể tức khắc nghiêng ra sau. Ánh sáng sắc bén như một mảnh trăng khuyết lao tới, như lưỡi đại đao cong vút bén ngọt lia một đường tạo ra một mặt phẳng. Thứ hung hiểm còn cách cơ thể vài phân lại thấy rùng mình ớn lạnh thấu tận tâm can. 

Thoát được tử vong trong kẽ tóc tôi ôm lấy Ô Nha tức thì nhảy cóc lùi ra xa, nhìn thứ vũ khí mới rồi suýt tiễn mình gặp tổ tiên, thở cũng không dám thở mà trái tim còn đập như trống trận cồng dã trong lồng ngực. 

Tôi sờ soạn con búp bê gỗ đeo bên túi xách, lắc lắc nó kịch liệt liên hồi mấy cái miệng đồng thời lảm nhảm hô hào “Bạch Ngân”.

Một luồng khói trắng bên cạnh bốc lên, thân ảnh Bạch Ngân nhanh nhẹn hình thành. Tôi liền cấp tốc đẩy Ô Nha cho cô ta bảo vệ, lại đưa mắt nhìn nhanh tình hình bên kia, Ưu Đàm vẫn còn bị tên Công Du Giám Binh dây dưa đeo bám, chưa dứt ra được. 

Chuyển mắt về, thứ âm trầm bí hiểm đó cao đại khái phải hơn 2m, lại gầy tong teo như que củi chết cháy. Toàn thân quấn vòng vòng cái kiểu kín kín hở hở từ đầu ngón chân đầu ngón tay, ngay đến đầu tóc mũi miệng cũng không buông tha, chỉ để lộ hai hốc mắt tối om om sâu thăm thẳm như một đôi lỗ đen nam châm chuyên cắn nuốt tất cả vạn vật, bao gồm cả ánh sáng cũng không buông tha.

Cơ thể thứ kia quấn loại vải trắng đã ngả màu ố vàng, thoạt nhìn cảm giác như tứ chi từng tấc đều đang trọng thương, là quá trình băng bó trị liệu. Một vài sợi rối loạn bung ra, chắc ngay từ đầu đã bị xé rách chứ tôi thì chưa đủ cân lực chạm tới một phân.

Trên tay thứ đó cầm cây gậy khá dài, trắng toát từa tựa khúc xương cẳng chân, ước chừng cũng cao xấp xỉ tôi, đỉnh đầu gắn lưỡi hái nửa vầng trăng, sắc bén sáng bóng, nhưng không giống độ bóng bẩy của ánh kim loại, cái màu trắng ngà ngà đục đục, càng giống như vật liệu gỗ hay sừng được đánh bóng, như là xương, hoặc là răng nanh?

Toàn thân trên dưới lan toả tà khí âm hiểm cùng cực, sục sôi cuồng nhiệt khiến người ta kinh hãi thối lui. Nó không để lộ bất cứ xúc cảm dư thừa lại như mơ hồ cảm thấy cơn giận giữ cuồng nộ, gồm cả ý cười cao ngạo kiêu căng, coi thường tất thảy.

Cũng không biết đây là cái thứ quỷ quyệt gì ra oai?

Ban nãy bị quơ một đường miên man bất định, cuồng phong mãnh liệt như dao lam còn cách nhục thể một đoạn lại vẫn có thể trấn động tổn thương, ngoài da gió rét tràn về, trong tâm cũng run run không kém. 

Tôi vô thức sờ sờ vết rách vải vóc nơi áo ngực, ngón tay dính một chút máu đỏ. Chưa chạm trực tiếp vào đã vậy, nếu thật chân chính cảm thụ không khéo sẽ sâu tận cốt tuỷ. 

Tôi đã chủ quan đánh giá quá cao tấm áo giáp phòng hộ của bản thân thì phải, hoặc là đánh giá thấp năng lực đối phương. Hiện giờ chỉ còn cách thu lại tâm tình ngổn ngang, cắn răng nhíu mày tập trung lý trí tinh thần lực tăng khả năng bền chắc của kết giới.

Tôi còn chưa nghĩ tốt xong, ánh sáng quỷ quái kia lại lướt tới uy áp như vũ bão, tức thì nghiêng thân tránh tả né hữu. Tốc độ ra đòn của “cái thứ” cực mau, phản xạ linh hoạt tới mức khiến mắt tôi hoa lên. 

Võng mạc nhìn thấy mấy cái hình ảnh chồng chéo, tàn ảnh lối tiếp khiến người ta hoang mang bất an. Chiêu thức lại cứ như một quả lắc không ngừng hung hiểm đung đua qua lại. Quầng sáng quỷ dị liên tu bất tận lao tới, lưỡi liềm xoẹt xoẹt cắt ngang không gian y như cắt cỏ gặt lúa. 

Lưỡi hái tử thần cọ xát kịch liệt với không khí phát ra từng chùm hoa điện ác hiểm. Sát chiêu tung ra không ngơi tay, bổ ngang chém dọc, quyết tuyệt dứt khoát. 

Sát khí hung tàn xoẹt qua cổ họng, tâm cảm thấy lạnh buốt như bị áp hàn băng, sau mới truyền về não bộ tín hiệu nhói đau như bị kiến cắn khiến tôi thoáng khựng một chút. Gió bên ngoài đã đủ rét run, gió do thứ kia quạt thổi càng khiến lòng người kinh hách trấn động.

Trong một tích tắc dừng lại đó tôi suýt bị trúng thêm đòn, mặc dù chỉ là vết xước do ma xát với gió tạo thành cũng đủ khiến vải vóc nơi bả vai cắt rách, vết thương mảnh như đường chỉ cũng đủ rỉ ra một vệt máu. 

Phản xạ của tôi so với người bình thường đã nhanh hơn rất nhiều rồi nhưng có lẽ do ít kinh nghiệm chiến đấu lên tốc độ của tay và mắt vẫn chưa đủ nhạy bén. Nhất là trong tình thế bị vây khốn bằng loại vũ khí có độ sát thương cùng quỹ tích cực đại, càng bộc lộ rõ nhược điểm yếu kém. 

Kết giới phòng hộ đối phó với tác động vật lý bình thường thì không sao, nhưng đối với kẻ biết rót năng lực Niệm lực vào vũ khí để nâng cao khả năng công kích gây ra sát thương mạnh bạo hơn...Dù sao tôi cũng chỉ là kẻ mới vào nghề mấy tháng, có là thiên tài cũng không bằng đứa có kinh nghiệm sử dụng Niệm lực nhiều năm trời.

Tôi đưa tay chạm nhẹ vết thương nơi cổ họng, chỉ cảm thấy một trận nhớp nháp ấm nóng truyền tới, tâm ngược lại càng lạnh lẽo, ngơ ngẩn bàng hoàng nhìn lòng bàn tay lấy đi một đám máu tươi đỏ thắm, có chút hoảng sợ kinh tâm. Trước phải cầm máu, nếu không chỉ vài phút sau e sẽ đứng chẳng nổi.

Ngẫm nghĩ tôi cóc thèm tổ chức lại lớp khí cường thân...Cấp tốc vận khởi vùng đan điền gọi Hắc Hồn ra, thứ quái thai dị biệt kia một mình tôi vẫn chưa đủ trình độ, đương nhiên phải gọi thêm phụ trợ. 

-Này này, nhìn đi đâu vậy? Đánh nhau với đại gia ta mà vẫn còn tâm tư đi lo nghĩ cho kẻ khác sao? Đáng giận!

Tiếng của Công Du Giám Binh tức tối vang lên, mặc dù vẫn kiêu ngạo tự mãn nhưng còn ẩn chứa tia lo ngại. Hơi thở gã có chút rối loạn, một thân trường xam tinh khôi phiêu dật sớm loang lổ sắc huyết. 

Máu đỏ như những đoá hoa nở rộ rực rỡ trên nền tuyết trắng, xem ra thương thế thật không nhẹ. Ưu Đàm bên kia khuôn mặt âm trầm ác hiểm, toàn thân nhè nhẹ tà khí u ám lưu chuyển, hắn đường hoàng độc lập đứng đó, tấm lưng thon dài vững chắc, bất kham như cự thạch chống đỡ cô tịch giữa mênh mông thiên địa, chẳng khác gì Âu Tử Dạ. 

Ánh mắt thanh lãnh mà tinh quang hung dữ như ác lang, khoé môi tựa tiếu phi tiếu có chút lãnh ngạo lại đơn thuần thiên chân, chính là hai điểm duy nhất tách biệt với Âu Tử Dạ. Ngang dọc chỉ thấy vài vết xước cỏn con, tâm cũng thả lỏng, vẫn là không cần lo sợ.

Roi xích của gã Công Du linh hoạt như có nhân tính, uốn lượn chẳng theo quỹ tích quy định, rẽ trái lách phải lúc ẩn khi hiện biến hoá khôn lường ảo diệu, như thiểm điện lôi quang. Một bên tay vung vẩy quyết liệt, một bên sờ nơi thắt lưng, loẹt xoẹt mấy cái lại lôi ra thêm đoạn nữa. 

Hai tay gã thi nhau liên tục tuần hoàn tung hoành. Chỉ thấy vũ khí mềm mại như lụa mỏng lại chớp giật hung quang, ác hiểm như lôi điện không ngừng chà xát tam phương tứ hướng, đi tới đâu toé lên vô vàn tia lửa, sát thương kinh hồn. 

Vũ khí tương giao giữa đôi bên phát ra âm thanh đinh đang bén nhọn gai góc, gây cấn mà ác liệt như nện búa đóng tàu. Cảm giác nhất định sẽ đánh tới lưỡng bại câu thương đến một sống một chết hoặc là đồng quy vu tận quyết không khoan nhượng. 

Ưu Đàm lo lắng cho tôi là lẽ đương nhiên, nhưng lại bị tên khốn Công Du kia cũng là đang liều mạng ngăn cản.

Thứ kia lại lao tới điên cuồng, lưỡi hái vung lên như điện xoẹt. Hắc Hồn hắc hắc cười nhìn “cái thứ” chẳng chút bồn chồn, nó cứ vô tâm vô phế dường như chẳng biết kinh hãi sợ sệt là gì.

Lưỡi hái loạn đông đả tây, cắt tiền giao hậu, tôi đứng ở vòng ngoài chỉ thấy từng vòng từng vòng tàn ảnh nối tiếp bất tận, kín kẽ như những mặt phẳng lưỡi đao rộng lớn cắt trái chém phải không gian, quang hoa điện ảnh loáng loáng như một tấm áo choàng che lấp diện mục chân thực.

Tôi hít thở có chút gấp gáp khẩn trương. 

-Họ Mặc kia, người tưởng Hắc Hồn gì đó bá đạo lợi hại lắm sao? Hôm nay cho ngươi mở rộng tầm mắt, thưởng thức sức mạnh của Thi Tiểu Cốt nhà ta. 

Gã hổn hển nói có chút thiếu hơi, vừa dứt lời lại bị Ưu Đàm dùng trường côn chèn ép túi bụi, đánh cho cuống quýt trở tay không xuể. 

"Thi Tiểu Cốt? Cái tên lập tức gợi nhớ tới cái lần ở trong nhà tù Bàn Cẩm, chính xác là trong bệnh viện Vũ Tuyền, lúc gã Công Du bị tôi đánh cho xoay xở sững sờ thì được một thứ rất giống với cái thứ này cuỗm đi.

Chỉ là lúc đó cái thứ này không có vũ khí tuỳ thân, đồng cảm giác khí thế chưa đủ tà ác tận cốt tuỷ như bây giờ.

Chỉ thấy đường đi hung khí ngoan ác quyết tuyệt, toàn thân hung thủ lệ khí kỳ quái dị dạng, so với Hắc Hồn quả thật không kém cạnh.

Hắc Hồn vẫn như một con sứa, mềm mềm dẻo dẻo tựa một miếng thạch mặc người khi dễ. Lưỡi hái chém ngang bổ dọc vào cơ thể nó dễ dàng đơn giản tới mức tưởng rằng mỗi nhát đủ để phanh thây Hắc Hồn ra làm mấy mảnh rồi. 

Chỉ là vết thương cũng không sâu như tôi đứng bên ngoài hình dung, hơn nữa mỗi lần lưỡi hái thu về, những dải lụa mỏng manh khinh khinh vũ vũ cũng thuận tiện bám theo, y như lần bị Si Mị công kích.