Thiên Kiêu Ngạo Thế

Chương 175




Chương 175

Liễu Ngọc Côn từ trong miệng phát ra tiếng rên rỉ, cuối cùng không cam lòng ngã ầm xuống đất.

Lâm Diệp bỗng nghiêm mặt, quay đầu nhìn về phía xa, thấy trận chiến ở đó không biết từ lúc nào đã kết thúc, trong lòng hắn chợt thấy sợ hãi.

Hắn nhanh nhẹn tìm kiếm trên người Liễu Ngọc Côn, nhưng chỉ tìm thấy dây thắt lưng bằng ngọc màu tím.

Đây có lẽ là một linh khí trữ vật, Lâm Diệp đã không nhìn mà vội quay người đi.

Ngay sau đó, Lân Mã phi nhanh, mang theo bóng của Lâm Diệp chạy thật xa trong đêm, chẳng mấy chốc đã biến mất rồi.

Cần phải mau chóng rời khỏi đây.

Lâm Diệp biết rất rõ, bên cạnh có một cường giả Linh Hải cảnh làm hộ vệ đi theo thì thân phận của Liễu Ngọc Côn chắc chắn không đơn giản, công tử huynh có lai lịch to lớn như vậy nếu chết đi thì chắc chắn sẽ gây ra rất nhiều phiền phức.

“Gừ!”

Lâm Diệp cưỡi trên lưng Lân Mã lao điên cuồng, hắn bỗng nghe thấy một tiếng thú gầm kinh thiên động địa từ xa truyền đến, kinh hãi đến nỗi phần hông dưới Lân Mã phát ra tiếng gầm gừ, bồn chồn không yên.

Quay đầu lại nhìn thì thấy trên bầu trời xa xa có một con hung thú màu vàng vô cùng khổng lồ đang gầm thét, giọng nói tràn đầy căm phẫn.

Vô số những ngọn lửa giống như cầu vồng từ trên trời rơi xuống và thiêu đốt trời đất như đang biến thành cái địa ngục luyện lửa.

Thật quá khủng khiếp!

Lâm Diệp thầm cảm thấy may mắn nếu vừa rồi hắn chậm một bước mà ở lại bên thi thể của Liễu Ngọc Côn thì e rằng lúc này cũng có thể bị ảnh hưởng và gặp nạn mà chết rồi.

Nhưng Lâm Diệp không thể phán đoán được đám người lão giả mặc áo xám đó đã chết trong trận chiến hay chưa?

“Cho dù thế nào thì cũng cần phải nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.”

Lâm Diệp hít một hơi thật sâu, hắn mạnh mẽ cưỡi con Lân Mã chạy liên tục và điên cuồng.

“Kim Diễm thú!”

“Không ngờ là con thú này, lẽ nào…”

“Bao nhiêu năm rồi, có ai ngờ rằng ở Tam Thiên Sơn này lại có một con Kim Diễm thú ẩn hiện. Đây là một con thú kỳ lạ có cùng nguồn gốc huyết thống với thần thú thượng cổ Hỏa Kỳ Lân.”

“Đúng là không đơn giản, trước đây đã xem thường Tam Thiên Sơn. Trong ngàn năm qua, đây là lần đầu tiên tìm thấy tung tích con thú này.”

“Mau đi xem, nói không chừng sự xuất hiện của con thú này có liên quan đến tuyệt thế bảo vật kia.”

Cùng lúc đó, ở những khu vực khác nhau của Tam Thiên Sơn rộng lớn, tiếng gầm rú kinh hoàng của Kim Diễm thú cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều tu giả đỉnh cao đến tìm kiếm “Tuyệt thế bảo vật”.

Như Tạ Ngọc Đường “Tiểu kiếm quân” thiếu gia của Tạ Gia Cửu, như Đại công tử Thạch Hiên của Thạch Đỉnh Trai…

Đêm nay chắc chắn sẽ không được bình yên.

Với Lâm Diệp là như thế, với những tu giả tụ tập ở Tam Thiên Sơn vì những lời đồn về “Tuyệt thế bảo vật” cũng là như thế.

Nhưng Lâm Diệp không biết rằng chẳng bao lâu sau, thi thể Liễu Ngọc Côn vốn đã bị đốt cháy đen như than củi lại được tìm thấy và đã gây ra sóng to gió lớn.

Đó là con trai cả của đại đô đốc hành tỉnh Tây Nam Đế Quốc Liễu Võ Quân.

Liễu Võ Quân là ai? Là cường giả Động Thiên cảnh mà người Đế Quốc ai cũng biết đến, cũng là người có tiếng tăm trong toàn bộ thế giới tu luyện của Đế Quốc.

Liễu Võ Quân một đời chinh chiến, có ý chí kiên cường và dũng mãnh, đã trấn thủ hành tỉnh Tây Nam Đế Quốc gần năm mươi năm, uy danh lẫy lừng, thế lực vô cùng hùng mạnh.

Liễu Ngọc Côn chết ở Tam Thiên Sơn, Liễu Võ Quân là cha của hắn ta lẽ nào lại chịu bỏ qua hay sao?