Thiên Kim Bạc Tỉ

Chương 13-2: Tinh Vân, em học hư rất nhanh (18+) (II)




Tinh Vân khiễng chân lên, vòng tay ôm lấy cổ của Đoàn Nam Phong, nhắm mắt lại để tận hưởng mật ngọt mà hắn trao tặng. Những gì trải qua giữa hai người suốt một tháng qua không khác gì một đôi tình nhân. Những ngày tháng êm đềm mà ngọt ngào do hắn mang lại khiến nàng không tự chủ mà ngày càng yêu thương hắn. Nói hắn không yêu nàng, nàng tuyệt đối không tin nhưng mãi hắn vẫn không nói cho nàng biết vị trí của nàng trong lòng hắn. Nàng cũng không hỏi, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Đợi đến ngày hắn cho nàng câu trả lời về hôn nhân của hắn, về tình cảm hắn dành cho nàng. Nàng không thể nghĩ hay suy đoán quá nhiều như vậy. Nàng chỉ biết hiện tại thật quá tốt đẹp, đến nỗi nàng không muốn bất cẩn làm hỏng mất bức tranh đẹp đẽ này.

Lưu luyến rời môi hắn, nàng một mạch nắm tay kéo hắn vào phòng ngủ, nhẹ đẩy hắn ngã ra giường, nàng từ phía trên cúi đầu hôn lên môi hắn. Nàng học hắn cách mút môi rồi luồn lưỡi vào miệng hắn.

Đoàn Nam Phong nhìn cô gái do hắn dạy ngày càng táo bạo thì nhẹ tay vỗ lên mông nàng nhưng vẫn không ngăn nàng lại, cứ nằm yên xem nàng muốn chơi trò gì với hắn.

Tinh Vân tinh quái nhìn Đoàn Nam Phong, sau đó luồn tay vào áo hắn, vén áo lên và dùng lưỡi trêu chọc quanh rốn của hắn. Đoàn Nam Phong há hốc mồm nhìn nàng khiêu khích mình. Cơ thể đã không chịu được nữa chỉ muốn hung hăng mà cho nàng một bài học. Nhưng đúng lúc này Tinh Vân dừng lại, khóe miệng kéo lên nụ cười bí ẩn đẹp mê hồn. Nàng nhẹ nhàng cởi quần ngủ của hắn ra, từ từ tỉ mỉ hôn lên đùi non của hắn, đến khi nghe nhịp thở của Đoàn Nam Phong dồn dập hơn, nàng liền dây dưa đến vật ở giữa hai chân. Từ từ cẩn thận cởi quần lót của hắn ra. Đoàn Nam Phong lúc này đã vô cùng kinh ngạc. Hắn không ngờ nàng lại chủ động khiêu khích hắn. Nhớ đến một tháng trước nàng vẫn còn ngây ngốc nhìn thân hình hắn, khi ánh mắt chạm vào nơi nhạy cảm của hắn, nàng ngượng ngừng quay đi. Còn giờ thì cư nhiên dùng tay chạm vào, ngắm nghía mê mẩn.

“Đoàn Nam Phong, một tháng qua, hàng đêm hoan ái, mày thực sự đã biết Tinh Vân thành đàn bà rồi.” Đoàn Nam Phong tự nhủ. Hít một hơi dài để cân bằng cảm xúc đẻ tránh bị nàng trêu chọc mà phát điên tiến vào nàng. Bất ngờ, Tinh Vân há miệng ngậm vật khổng lồ vào miệng. Từ từ mút như đang thưởng thức một que kẹo ngon nhất đời. Lúc này thì Đoàn Nam Phong đã không còn thể nghĩ đến bất cứ việc gì trên đời. Mọi thứ với hắn đã sớm vô nghĩa, thời gian đã không còn tồn tại. Hắn chỉ muốn cảm giác này kéo dài vô tận. Tinh Vân mặc dù động tác vụng về nhưng chỉ cần là việc nàng làm với hắn để biểu hiện sự gần gũi thì hắn đều thấy tuyệt hảo và không tự chủ đuợc bản thân mà muốn nàng. Cảm giác này là gì? Bản thân hắn cũng không rõ ràng. Có phải chỉ là ham muốn cơ thể của nàng không?

Bỏ mặc mọi ý nghĩ, Đoàn Nam Phong nhanh như chớp vùng dậy, ôm lấy người Tinh Vân rồi hung hăng chiếm lấy nàng. Hắn đã không kiềm chế nổi nữa, chỉ có một ý nghĩ nguyên thủy nhất và cơ bản nhất của đàn ông đó là phải ở trong người nàng, để nàng bao bọc lấy hắn.tận hưởng cảm giác là của nhau.

Đoàn Nam Phong hùng hục chiếm lấy Tinh Vân, đưa nàng lên những đỉnh cao khoái lạc hết lần này đế lần khác. “Bé con, em khiến anh điên mất.” Đoàn Nam Phong nói trong tiếng thở dốc.

Tinh Vân ôm lấy hắn thật chặt, rồi thỏ thẻ nói trong tiếng thở kiều mị: “Nam Phong… chỉ cần… anh thích… em sẽ … làm tất cả.”

Một dòng nước ấm áp lan tỏa vào lòng Đoàn Nam Phong thấm vào những nơi sâu nhất trong lòng anh. Đoàn Nam Phong vuốt tóc nàng, trong mắt tràn đầy cảm động, nhẹ giọng nói: “ Tinh Vân, em học hư rất nhanh, làm anh điên cuồng mất kiểm soát nhu vậy.”

Tinh Vân nhìn Đoàn Nam Phong, ánh mắt lóe lên tia tinh nghịch. Nàng bất ngờ rút khỏi người hắn, khiến hắn chưng hửng. Sau đó nàng chạy ra phía cửa sổ, chống tay lên bệ cửa, phô ra cặp mông vểnh cao xinh đẹp. Đoàn Nam Phong như bị kích thích, trong mắt tràn đầy nhục vọng, lao đến, vén váy ngủ bằng lụa mềm của nàng lên, một đường tiến vào từ phía sau.

Hắn biết nàng xinh đẹp, nàng có sức hấp dẫn mê người. Ngay lần đầu tiên thấy nàng đứng hát, hắn đã không thể tự chủ được. Không ngờ sau khi ở bên nàng, được nàng dành tình cảm và sự hấp dẫn của nàng cho hắn, hắn càng ngày càng ham muốn nàng. Mỗi ngày một nhiều, không sao khống chế được. Một tháng qua, mỗi đêm hoan ái là một cảm giác mới mẻ, tuyệt diệu không tìm thấy được ở bất kỳ người phụ nữ nào.

Một lúc sau, Đoàn Nam Phong quyến luyến buông nàng ra, sau đó đặt nàng nằm xuống giường. Hắn nằm cạnh nàng, ôm cô gái nhỏ vào lòng hít thở hương vị hạnh phúc nàng mang lại.

“Nam Phong… cám ơn anh.” Đoàn Nam Phong nhìn nàng đang, không hiểu vì sau nàng lại nói vậy.

Nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Đoàn Nam Phong, Tinh Vân liền nói: “Cám ơn anh đã xuất hiện trong đời em, cho em tận hưởng hạnh phúc mà em không bao giờ dám nghĩ đến.”

Đoàn Nam Phong lấy tay khẽ gõ lên trán nàng, yêu thương nói: “Tinh Vân, em cũng mang đến cho anh rất nhiều hạnh phúc và thỏa mãn. Những lời khách sáo như vậy giữa chúng ta không cần phải nói.”

Tinh Vân ôm chặt thắt lưng của Nam Phong, nhẹ nhàng nói tiếp: “Nam Phong… nếu một ngày, em không thể khiến anh thích thú nữa, anh có bỏ rơi em không?”

Đoàn Nam Phong nhíu mày nhìn nàng: “Sẽ không có lúc đó.”

Tinh Vân mỉm cười ngọt ngào rồi ôm lấy người đàn ông bên cạnh đi vào giấc ngủ. Bất tri bất giác, người đàn ông này đã trở thành một phần của cuộc đời cô.